Chương 19: Liếm

Đăng lúc 19:30 20/01/2026 16 1
Chương trước Chương tiếp
Giang Dĩ Hằng vội vàng thoát khỏi phòng họp trực tuyến.

Anh đến trước tủ đầu giường tháo cà vạt đang buộc trên tay Cam Điềm ra rồi nắm lấy tay cô kiểm tra thật cẩn thận, thấy bàn tay mềm mềm không bị hằn đỏ, lúc này mới chịu yên lòng.

“Ngủ đi nào, đừng nghịch nữa!” Giang Dĩ Hằng nhẹ nhàng dỗ cô.

Cam Điềm lắc đầu, khẽ cất giọng mềm mềm ngọt ngọt: “Tôi không muốn ngủ, Giang Dĩ Hằng, người ta khó chịu mà.”

“Không biết nước gì mà cũng dám uống, Cam Điềm, sao cô lớn được đến chừng này vậy?”

Anh vừa nói, vừa giơ tay nhéo má Cam Điềm, kéo sang hai bên. Nhìn thấy dáng vẻ làu bàu nhăn nhó của cô, Giang Dĩ Hằng khẽ mỉm cười.

Chỉ khi ở bên Cam Điềm, anh mới thỉnh thoảng nảy ra mấy trò đùa dai trẻ con thế này.

Dường như, tranh thủ bắt nạt Cam Điềm đương lúc say mèm cũng là một thú vui tao nhã.

“Long Cốt, rượu Long Cốt.” Cam Điềm le lưỡi, lảo đảo đòi đứng dậy, cặp ngực tròn trịa căng mẩy lập tức nảy tưng lên như hai chú thỏ trắng phau đang nghịch ngợm.

Giang Dĩ Hằng liếc qua, cảm giác cậu nhỏ dưới bụng muốn xông ra tới nơi rồi.

Anh đành nhẹ nhàng kéo lại váy ngủ cho Cam Điềm, che kín cảnh xuân tươi đẹp đang hờ hững lộ ra ngoài kia.

“Tôi trẹo chân rồi, bà Vương nói, rượu Long Cốt, phải thoa cho kĩ, thoa cho nhiều vào!”

Cô duỗi chân phải lắc lắc trước mặt người đàn ông nọ.

Giang Dĩ Hằng nắm lấy bàn chân trắng mềm còn hơi ửng hồng của Cam Điềm, anh hơi cụp mắt, khẽ xoa xoa nhéo nhéo phần mắt cá chân hơi nhô ra, thấy Cam Điềm không phản ứng gì, bèn nghĩ, chắc cô cũng không sao đâu.

Dù sao thì Cam Điềm cũng say khướt, khi nãy còn la hét khóc lóc đủ kiểu, nếu có sao thì đã chẳng làm ầm ĩ đến thế.

Trước khi đi ngủ, Giang Dĩ Hằng sợ Cam Điềm mớ ngủ sẽ lăn khỏi sô pha, lại càng sợ cô ngã xuống xong sẽ ngoác miệng khóc hu hu cả ngày.

“Thôi đêm nay cô ngủ ở đây đi.” Anh ôm chăn mền ra trải xuống đất, để Cam Điềm nằm cạnh giường mình.

Dù sao thì để cô ngủ gần mình cũng an tâm hơn.

Cam Điềm ôm gấu, ngồi dưới đất lải nhải chuyện trên trời dưới biển, mãi mà không chịu ngủ. Giang Dĩ Hằng định cho cô ít thuốc ngủ, nhưng nghĩ lại, dù sao Cam Điềm cũng vừa uống rượu xong, đành buông xuôi, để Cam Điềm trèo vào trong ngực mình.

Anh ôm lấy Cam Điềm, xem cô như em bé, vỗ về Cam Điềm, còn định kể chuyện cho cô nghe trước khi đi ngủ:

“Công chúa ngủ trong rừng nhé.”

“Không thích.”

“Nàng tiên cá?”

“Không thích.”

“Vậy cô muốn nghe gì?”

“Công chúa hạt đậu.”

“Ừ ừ, tôi kể cho cô nghe, đừng có sờ mó linh tinh nữa!” Anh không chịu nổi Cam Điềm, vội vàng kéo cái tay nhỏ đang định mò vào đũng quần mình ra.

Mãi đến hơn một tiếng sau, Giang Dĩ Hằng cuối cùng cũng dỗ được công chúa nhỏ đi ngủ, đành nhẹ nhàng ôm Cam Điềm xuống đặt lên cái ổ nhỏ anh vừa trải cho cô dưới đất.

Nửa đêm, Giang Dĩ Hằng mơ thấy ác mộng.

Anh mơ thấy lần đầu tiên mình và Cam Điềm làm tình, cô vừa mạnh mẽ lại nhiệt tình hôn khắp cả người anh, hôn đến mức cậu em của anh cứng muốn nổ tung.

Nhất là đầu ngực, cái lưỡi nhỏ linh hoạt đáng yêu của Cam Điềm cứ lướt từng vòng từng vòng quanh đầu ngực anh, trêu chọc anh.

Đầu khấc rỉ ra chút dịch, thấm ướt quần lót của anh.

Giang Dĩ Hằng bị đùa bỡn dày vò một hồi lâu, lúc tỉnh lại mới nhận ra, mé, đúng là có người đang liếm ngực mình thật.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!