Chương 2: Áo ngủ mỏng tang để lộ màu đầu vú, quầng vú, bị bố chồng nhìn thấy.

Đăng lúc 22:00 10/01/2026 78 1
Chương trước Chương tiếp
Về chuyện gặp gỡ gia đình chồng, khi Lâm Tiểu Sương và An Phóng yêu nhau, họ đã gặp bố mẹ hai bên một lần. Sau khi tốt nghiệp, vì chuyện kết hôn mà bố mẹ hai bên cũng thường xuyên gặp mặt, nhưng sau khi cưới thì chỉ những dịp lễ Tết cô mới về thăm một lần.

Hai vợ chồng phải sắp xếp thời gian, vừa phải về nhà An Phóng, vừa phải về nhà mình, khi ấy hai người chỉ vừa mới nhận việc, bận tối mắt tối mũi. Mỗi lần về họ chỉ vội vàng ăn một bữa cơm hoặc là lấy đồ rồi đi ngay. Chỉ có dịp Tết là ở lại được vài ngày, nhưng lúc đó lại có đủ mọi loại họ hàng đến thăm. Theo cô nhớ, rất hiếm khi có cơ hội ở riêng với bố mẹ chồng như thế này. Hiện tại đúng dịp cuối tuần, Lâm Tiểu Sương sau khi công việc ổn định đã không cần tăng ca nữa. Ngược lại, An Phóng vì sự nghiệp đang phát triển nên nhiều khi cuối tuần cũng không có nhà.

"Vậy ngày mai chỉ có em và bố mẹ ở nhà thôi sao?" Lâm Tiểu Sương hơi bất an hỏi. Càng về gần tới nhà, cô càng lo lắng.

"Đừng lo lắng, bố mẹ đều rất thương em, ở chung quen rồi sẽ ổn thôi mà." Anh cười cưng chiều, đặt tay lên mái tóc xoăn đen của cô, dịu dàng xoa nhẹ.

"Ưm..." Trong lòng cô vẫn hơi thấp thỏm và bất an, nhưng nhìn nụ cười của An Phóng, Lâm Tiểu Sương liền cảm thấy yên tâm hơn nhiều.

Về đến nhà, cô ngủ một giấc ngắn, tỉnh dậy thì An Phóng đã đi làm. Ngoài cửa có tiếng người đang bận rộn khẽ khàng, cô đẩy cửa ra mới phát hiện là mẹ chồng và bố chồng cô. Mẹ chồng đang ở trong bếp, bố chồng thì đang lau nhà. Hai ông bà bận rộn bên ngoài mà cô còn ngủ mê mệt trong phòng, Lâm Tiểu Sương xấu hổ không tả xiết. Sao bố mẹ chồng đến mà An Phóng không gọi cô dậy chứ!

"Bố, mẹ, ôi chao con ngủ quên nên không nghe thấy gì, thật là ngại quá ạ! Mấy việc này để con làm cho..." Nói rồi, Lâm Tiểu Sương định đi lấy chiếc máy lau nhà từ tay bố chồng.

"Không không không, Tiểu Sương đang mang thai thì làm mấy việc này làm gì chứ! Cứ để bố làm!" Cô chưa kịp lại gần đã bị ông né. Ngay sau đó, Lâm Tiểu Sương liền cảm thấy có một bàn tay ấm nóng đặt lên eo mình. An Khánh cẩn thận đỡ người cô, gần như dán sát vào mà đẩy cô về phía trước: "Nào nào nào, Tiểu Sương con ngồi xuống đi, bố làm một loáng là xong thôi."

Sự tiếp xúc bất ngờ này khiến cô bối rối không biết làm sao, dù là bố chồng nhưng ông cũng là đàn ông, Lâm Tiểu Sương hơi ngại ngùng muốn né tránh, nhưng bàn tay đặt trên người cô lại khiến cô khó lòng thoát ra được.

Mãi đến khi ngồi vào ghế sô pha, Lâm Tiểu Sương mới thở phào nhẹ nhõm, cơ thể căng thẳng cuối cùng cũng được thả lỏng. Cô nhìn bố chồng đang lau nhà, chỉ cảm thấy mình quá nhạy cảm, thật ra trong lòng ông, cô cũng giống như con gái vậy. Lâm Tiểu Sương thấy đúng là mình đã suy nghĩ nhiều quá, cô đưa tay xoa ngực tự lắc đầu, nhưng bỗng nhiên chợt sững người.

Lâm Tiểu Sương từ trước đến nay vẫn không có thói quen mặc áo ngực khi ngủ, hiện tại mang thai ngực lại căng tức nên cô càng không mặc. Vừa nãy còn chưa tỉnh ngủ nên cô quên béng mất.

Trong lúc hoảng loạn, cô cúi đầu nhìn xuống, cổ áo rộng rãi có thể thấp thoáng thấy một chút khe ngực nhưng cũng không quá nhiều, nhưng gần đây ngực cô căng tức, đầu vú nhỏ nhắn hồng hào ban đầu đã sẫm màu hơn một chút, kích thước cũng lớn hơn. Hiện tại nhìn xuống, cô có thể thấy rõ đầu vú thấp thoáng hiện ra qua chiếc áo ngủ trắng mỏng manh, thoáng mát, lộ rõ hình dáng quầng vú và đầu vú hơi sưng lên.

Cái này... liệu đã bị bố chồng nhìn thấy chưa? Ông sẽ không nghĩ cô là người phóng túng chứ? Giữa lúc hoảng loạn và ngượng ngùng, cơ thể chưa từng được vuốt ve, an ủi từ khi mang thai lại có cảm giác lạ lẫm. Vùng kín cô nhói lên, thậm chí có cảm giác thèm khát và ham muốn.

Thật là, xấu hổ quá đi mất. Lâm Tiểu Sương đứng dậy định quay về phòng. Lúc này, mẹ chồng ló đầu ra từ trong bếp, gọi cô: "Tiểu Sương à, mẹ vừa nấu xong canh gà, nhanh tới nếm thử đi con."

 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!