Chương 4: Tôi không bán thân

Đăng lúc 20:37 09/01/2026 26 5
Chương trước Chương tiếp
Những ký ức về Kỳ Cảnh cuồn cuộn ùa về như thủy triều, trong đầu Sở Dao chợt nhớ tới tên đàn ông chó má muốn chơi 4P, còn định cắm vào miệng cô tối qua.

Thảo nào lúc cô đang mơ màng, còn cảm thấy giọng nói của anh ta vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Kỳ Cảnh không chỉ là vị kim chủ đầu tiên của cô mà cũng là người cô đi theo lâu nhất.

Con trai út của nhà họ Kỳ ở Thịnh Kinh, tận thế đến bị mắc kẹt ở Thịnh Hải ba năm, lại vì nhà họ Kỳ có một nhánh quân riêng đóng quân ở đây nên Kỳ Cảnh đã nắm giữ căn cứ quân đội và trở thành doanh trưởng Tiểu đoàn B thuộc căn cứ Số 3 của Thịnh Hải.

Sở Dao đi theo anh ta gần hai năm, sau đó Kỳ Cảnh trở lại Thịnh Kinh. Cô chuyển đến nhiều căn cứ khác nhau, dĩ nhiên trong quá trình đó cũng thay đổi không biết bao nhiêu vị kim chủ có năng lực xuất sắc.

Chỉ là không ngờ, lần đầu tiên người này gặp mình không phải ở trung tâm y tế của căn cứ Số 3 Thịnh Hải, mà là ở phòng Vip KTV tối qua.

Chẳng trách, khi đó anh ta lại trực tiếp cử lính hậu cần đến bàn điều kiện bao nuôi, hóa ra không phải cảm thấy phụ nữ ở tận thế đáng khinh, mà vốn rằng cô là kẻ bán thân.

Sở Dao khẽ cười chế giễu, tự châm biếm chính mình. Kỳ Cảnh cũng không hề nhìn sai, khi đó chẳng phải cô cũng tự nguyện bán thân đấy thôi?

Nhưng lần này, cô sẽ không ở bên bất cứ người đàn ông nào với tâm lý coi thường bản thân nữa.

Cô muốn ngủ với đàn ông, chẳng qua chỉ vì cô thích mà thôi.

Sau khi nghĩ thông suốt mọi chuyện, Sở Dao lại nhìn về phía Kỳ Cảnh với ánh mắt cực kỳ thanh tỉnh, đối với cô mà nói, bây giờ đối phương chỉ là một người xa lạ.

Biết Kỳ Cảnh không phải là người đàn ông đêm qua, cô lại dời tầm mắt sang một anh chàng khác ở đầu bên kia.

Khác với tính cách kiêu ngạo, bất cần của Kỳ Cảnh, người đàn ông này mặc một chiếc quần tây đen và áo sơ mi trắng đơn giản, chiếc cúc trên cùng của áo sơ mi được cài kín mít dưới yết hầu hơi nhô ra của đối phương, kết hợp với cặp kính gọng mỏng, trông anh ta vừa tao nhã, khô khan lại toát ra đôi chút lạnh nhạt.

Kiểu đàn ông hệ cấm dục?

Sở Dao gộp tóc ướt lại, quay sang ngồi trên ghế Quý Phi ở bên cạnh, nghiêng đầu quan sát một lát.

Quãng thời gian đi theo Kỳ Cảnh, cô chưa từng gặp người đàn ông này, cũng không hề nghe anh ta nhắc tới sự tồn tại của người này.

Nhưng mối quan hệ giữa cô và Kỳ Cảnh đa số diễn ra trên giường, anh ta quen ai cũng không phải cô đều nắm rõ.

Sở Dục bị một cô gái nhìn chằm chằm, xem đến mức trong lòng hơi bực bội, khẽ khụ một tiếng.

Sau đó, anh ta lên tiếng: “Cô gái, chúng tôi được người ủy thác tới bàn bạc một vụ làm ăn với cô.”

Nghe giọng nói của người này, một tia sáng nhạt ‘quả nhiên là thế’ lóe lên trong mắt cô.

Đúng như cô đoán, anh ta cũng không phải là gã đàn ông chó má tối qua.

Cô dừng lại hai giây rồi hỏi ngược lại: “Vụ làm ăn gì?”

Sở Dục liếc nhìn Kỳ Cảnh ngồi bên cạnh không có ý nhúng tay lại hắng giọng lần nữa, từ tốn nói: “Anh Tư Thừa mong cô chỉ phục vụ một mình anh ấy trong nửa tháng kế tiếp. Cô có thể tự mình đưa ra mức thù lao, chỉ cần không quá đáng, anh ấy đều có thể đáp ứng.”

Kỳ Cảnh cũng tiếp lời: “Hầu hạ anh hai tôi rồi phục vụ tôi nửa tháng.”

Sở Dục nghiêng đầu, cau mày nhìn về phía anh ta.

Kỳ Cảnh cũng không để bụng, nhướng mày với người này, tỏ vẻ ‘anh muốn thì anh cũng có thể hẹn’.

Sở Dao: “...”

Họ còn thật sự coi mình là gái bán hoa cơ đấy?

Hai người thấy cô cứ im lặng, bèn đưa mắt nhìn nhau, Kỳ Cảnh giành lên tiếng trước: “Không phải ngày nào anh tôi cũng giống như tối qua đâu, cô có thể yên tâm về điểm này. Xong việc, chúng tôi sẽ mời điều dưỡng cao cấp tới chăm sóc toàn thân cho cô. Nếu cơ thể cô xuất hiện bất cứ vấn đề gì, chúng tôi sẽ cung cấp đoàn đội y tế chuyên nghiệp...”

“Chờ chút.” Sở Dao nhíu mày, cắt lời anh ta.

Thay vì tiếp tục đề tài “mua dịch vụ hầu hạ đặc biệt nửa tháng” kia, Sở Dao dời tầm mắt về phía Sở Dục hỏi: “Tại sao tối qua tôi lại tới phòng Vip của các anh?”

Khi ấy, tuy cô không còn tỉnh táo nhưng vẫn nhớ lờ mờ một ít, ba người họ ở trong phòng Vip xa hoa vốn không phải là nơi mấy tổ khoa Cấp cứu nho nhỏ của cô đủ khả năng chi trả để dùng bữa ở đó.

Hai phòng Vip vốn không cùng một cấp bậc, dĩ nhiên cũng không thể ở chung một tầng, rốt cuộc mình đã tới chỗ họ thế nào nhỉ?

Hai người đàn ông lại đưa mắt nhìn nhau, Sở Dục lên tiếng: “Giám đốc câu lạc bộ tự đưa cô tới đây.”

Sở Dao lại cau mày lần nữa, kiếp trước sau khi cô uống say gần như không hề nhớ gì hết.

Chỉ nhớ mơ hồ mình chạy ra khỏi phòng Vip, cô chạy rất lâu, rất lâu cuối cùng vẫn bị bắt lại.

Chính vì thế nên ban đầu cô mới cho rằng mình bị đám người kia làm nhục và cưỡng hiếp tập thể.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại, chắc hẳn lúc sau còn xảy ra chuyện khác nữa.

Sở Dao im lặng một lúc lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng: “Tôi không phải gái của câu lạc bộ.”

Cô vừa dứt lời, hai người đàn ông nhìn nhau cực kỳ ăn ý, trong mắt ai nấy đều hiện lên vẻ cảnh giác.

Sở Dục trầm giọng: “Thế cô là?”

“Tôi là nghiên cứu sinh của viện Y học thuộc đại học Thịnh Hải, sinh viên thực tập của khoa Cấp cứu bệnh viện Số 1 thành phố.”

Vừa nói cô vừa nhìn Kỳ Cảnh, nghiêm túc lên tiếng: “Chứ không phải gái bán hoa.”

Cô còn nhớ tối qua hai tên này nói rằng mình làm gái điếm.

Kỳ Cảnh nghe xong, vẻ mặt cứng đờ, hiển nhiên sắc mặt của Sở Dục cũng hơi khó coi.

Nếu những gì cô gái trước mặt này nói đều là sự thật thì e rằng kẻ đưa gái tới cho họ chẳng có ý tốt.

Nhất là lần này anh hai đến Thịnh Hải hành động riêng, nếu gây ra tin tức tai tiếng gì, e rằng không dễ ăn dễ nói với bên trên.

Sở Dao cũng không biết Sở Dục bên này đã suy diễn thành bộ phim truyền hình gián điệp chiến tranh, cô nói tiếp: “Tối qua tổ đội khoa chúng tôi đi ăn uống, tôi uống nhiều hai ly nên hơi mất tỉnh táo. Có vẻ như là hiểu lầm, tôi cũng không muốn truy cứu trách nhiệm, cứ coi như chưa từng xảy ra chuyện này đi, được không?”

Kỳ Cảnh cau mày, quả thật chuyện này có thể xử lý từ to thành bé là lựa chọn tốt nhất.

Rõ ràng cô gái nói những lời này là đang thẳng thừng từ chối họ, giờ cứ tiếp tục ở đây, trái lại chỉ thêm ngượng ngùng.

Kỳ Cảnh đang định đứng dậy bỏ đi, nhưng Sở Dục lại mở miệng hỏi một câu. Dù sao anh ta cũng đã được anh hai giao nhiệm vụ, hiện tại nhiệm vụ vẫn chưa hoàn thành, còn lôi ra một đống câu hỏi muốn cứu vãn tôn nghiêm của chính mình.

Kỳ Cảnh thấy thế bèn lôi người dậy, ánh mắt ra hiệu anh ta im lặng, vừa kéo người đi tới cửa phòng vừa nói với Sở Dao vẫn đang ngồi trên sofa như cũ: “Cô...”

Chữ “em” còn chưa kịp thốt ra, đã bị anh ta ép xuống cổ họng, sau đó sửa lời: “Cô gái, căn phòng này vẫn chưa trả đâu, cô có thể nghỉ ngơi thêm một lúc. Lát nữa tôi sẽ cho người đưa quần áo tới. Ồ, đúng rồi, bữa trưa... tôi cũng sẽ bảo người đưa luôn bữa trưa tới đây.”

Nói xong chữ cuối cùng, cánh cửa phòng đóng ‘rầm’ một cái.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Thuỳ linh Nguyễn

    Thuỳ linh Nguyễn

    Đã kết truyện chưa b ơi. Quad hay luôn

    1 tuần trước
  • MK Tran

    MK Tran

    Truyện hay, tiếp tục theo dõi

    1 tuần trước