Chương 5: Dục độc phát tác

Đăng lúc 19:38 24/01/2026 2 1
Thư đã viết xong, mực cũng đã cạn, nhưng Khanh Nhan vẫn chưa cảm thấy cơ thể có bất kỳ sự thay đổi nào. Nàng bắt đầu nghi hoặc, hay là do mình dùng chưa đủ liều, có nên uống thêm vài viên nữa chăng?

Tiếng trống canh bên ngoài vang lên, ngọn nến cũng đã cháy lụi, đêm đã về khuya. Gió đêm lướt nhẹ mang theo hơi lạnh, Khanh Nhan ngước nhìn bầu trời đen kịch đầy rẫy những vì tinh tú, đôi mắt dần cảm thấy nặng trĩu. Nàng tự nhủ thôi thì hôm nay cứ vậy đã, nàng đóng cửa sổ, cất kỹ thư, thầm nghĩ nếu không có hiệu quả thì ngày mai sẽ dùng thêm vài viên nữa.

Nằm lại lên giường không bao lâu, Khanh Nhan đã chìm vào giấc nồng. Nàng thấy mình lạc vào một giấc mơ rất đẹp, nhưng mơ mãi rồi cảnh tượng lại hóa ra thiêu đốt, nóng bỏng. Tựa như có ngàn vạn ngọn lửa đang thiêu rụi thân thể nàng. Nàng bừng tỉnh sau cơn mê, nhưng cái cảm giác nóng nực, khô rát vẫn cuồn cuộn ập đến không ngừng.

Nàng phát hiện thân nhiệt của mình đã tăng cao đến đáng sợ, mỗi hơi thở hắt ra đều nóng hầm hập như bốc hỏa. Cơn khát cháy cổ khiến nàng gượng dậy, uống sạch bình nước trên bàn nhưng vẫn không thấm thía gì. Vừa khát vừa nóng, nàng định gọi Ngọc Tâm mang thêm nước, nhưng chợt nhớ ra sự bất thường này có lẽ là do dược tính của "Cửu Trọng Dương" bắt đầu phát tác. Lần này, nàng cắn răng chịu đựng, không dám gọi thêm một ai.

Dù đã trút bỏ hết lớp áo ngoài, cái nóng trong người vẫn không giảm đi chút nào. Nàng cảm thấy cứ tiếp tục thế này, mình không chết vì nóng thì cũng chết vì khát.

Nàng phải làm sao đây? Đi tìm sư thúc ư? Nàng không dám. Nàng đã lén lấy thuốc, lại còn tự ý uống... nếu sư thúc biết, người có thất vọng về nàng không? Có trách nàng tự rước họa vào thân, gây thêm phiền phức cho người không?

Nghĩ đến sư thúc, nàng sực nhớ ra phía sau núi có một hồ hàn đàm (đầm nước lạnh) mà sư thúc thường dùng để tịnh tu.

Trong cơn nóng như thiêu như đốt, nàng nghĩ nếu được trầm mình xuống làn nước giá băng kia, biết đâu nàng sẽ cầm cự qua khỏi.

Không kịp suy nghĩ nhiều, nàng vội khoác tạm chiếc trường bào trắng, loạng choạng bước ra khỏi phòng.

Trên đường đi, mấy lần nàng suýt ngã quỵ vì kiệt sức. Một mặt nàng sợ bị đệ tử tuần đêm phát hiện, mặt khác lại phải gian nan lê từng bước về phía hậu sơn. Chưa bao giờ nàng cảm thấy đoạn đường này lại xa xôi đến thế. Đến khi nhìn thấy làn sương trắng bốc lên từ hàn đàm dưới ánh trăng huyền ảo như mộng cảnh, nàng mới thấy được một tia hy vọng.

Nàng run rẩy cởi bỏ lớp áo ngoài, nóng lòng muốn xuống nước ngay lập tức. Nàng chẳng hề nhận ra hàn đàm hôm nay có điểm khác lạ, lại càng không thấy một chiếc hắc bào đen tuyền bị vứt bỏ ở phía không xa.

Đây là nơi sư thúc thường lui tới. Lúc nhỏ Khanh Nhan vì tò mò thường hay đi theo sư thúc đến đây chơi, nhưng vì cơ thể sợ lạnh nên nàng chưa từng xuống nước, chỉ dám chơi đùa trên bờ. Trong trang vốn có suối nước nóng, nên chẳng đệ tử nào bỏ nước nóng để đến cái hồ lạnh lẽo này, nơi đây nghiễm nhiên trở thành chốn riêng tư của Mộ Quân Niên. Thêm vào đó, tính tình hắn thanh lãnh nên đệ tử cũng tự giác tránh xa, không ai dám tới quấy rầy.

Vừa bước chân xuống làn nước lạnh buốt, dù đang nóng đến phát điên, Khanh Nhan vẫn bị cái lạnh thấu xương làm cho run rẩy cầm cập. Nhưng khi luồng hơi nóng từ trong cơ thể lại trào ra, nàng chỉ còn cách cắn răng chịu đựng cái lạnh, trầm mình sâu xuống đáy đàm.

Cơ thể nàng giờ đây như rơi vào cảnh "nội nhiệt ngoại hàn", hai tầng nóng lạnh cực đoan giằng xé. Nàng cảm thấy hơi thở mình nóng rực, nhưng bên ngoài, cái lạnh của hàn đàm đã khiến lông mi nàng kết đầy sương trắng.

Sự giao thoa nóng lạnh khiến nàng cảm thấy mình sắp thực sự không trụ vững nữa. Hàn đàm tạm thời giúp nàng tỉnh táo, nhưng luồng khí nóng bên trong lại khiến tứ chi nàng rã rời, rồi dần dần lan xuống phía dưới... Cơn nóng đột ngột trở nên dữ dội và gấp gáp hơn, cảm giác nóng nảy ấy bỗng biến thành một cơn ngứa ngáy lạ kỳ, tựa như có ngàn vạn con kiến đang bò râm ran nơi đùi non…

"A... cha... sư thúc... ma ma... cứu mạng... a..." Thần sắc Khanh Nhan đã thay đổi, cơ thể càng lúc càng khó chịu. Nàng bắt đầu hoảng loạn và bất lực, đôi tay không còn sức để bám vào phiến đá, cơ thể dần chìm xuống chỗ sâu của hàn đàm.

Khi Mộ Quân Niên đang ngâm mình trong hàn đàm, nhắm mắt thiền định, đột nhiên không gian tĩnh lặng bị phá vỡ bởi một chuỗi tiếng rên rỉ của nữ nhân. Nghe thấy tiếng thở dốc gọi "sư thúc", hắn không dám tin vào tai mình.

Hôm nay, sau khi chế xong thuốc "Cửu Trọng Dương", hắn đã tiên phong uống thử một viên. Không ngờ dược tính của nó lại xung đột với nhiệt độc trong người hắn, khiến nhiệt độc phát tác sớm hơn dự kiến.

Hắn buộc phải đến hàn đàm để giải tỏa, nhưng "Cửu Trọng Dương" đã làm trầm trọng thêm nhiệt độc của hắn. Vốn dĩ bình thường chỉ cần ngâm một hai canh giờ là dịu, nhưng hôm nay hắn đã ngâm cả ngày mà vẫn không áp chế nổi. Trái lại, nơi hạ bộ, dương căn sưng tấy, không ngừng sung huyết lớn dần lên... Hắn không khỏi cảm thán, lời đồn về việc "Cửu Trọng Dương" có thể chữa trị chứng bất lực và làm tráng đại "thước căn" của nam nhân quả nhiên không sai. Hiện tại hắn chỉ có thể dựa vào hàn đàm để dập tắt mọi hỏa độc và dục hỏa trong cơ thể. Vì thế, suốt cả ngày hắn không hề quay về viện, cũng không hề biết Khanh Nhan đã đến và lấy trộm thuốc.

Cứ ngỡ là ảo giác, hắn định tiếp tục nhắm mắt trầm tư thì lại nghe thấy tiếng kêu cứu, và giọng nói ấy sao mà giống tiểu sư điệt của mình đến thế.

Mộ Quân Niên khựng lại, cánh tay dài vươn ra kéo chiếc ngoại bào bên bờ khoác lên người, rồi bơi nhanh về phía phát ra tiếng động: "Nhan... Nhan Nhi? Là con sao?"

"Sư... sư thúc... cứu con... a... khó chịu quá... Nhan Nhi... ưm... khụ khụ..." Khanh Nhan không biết mình có đang mơ hay không, dường như nàng đã thấy sư thúc, nhưng vừa mở miệng nàng đã bị sặc một ngụm nước lớn.

Mộ Quân Niên vòng qua một phiến đá lớn, nhìn thấy Khanh Nhan đang sặc nước giữa hàn đàm. Lúc này hắn chẳng kịp nghĩ tại sao nàng lại ở đây, chỉ biết với thân thể mang hàn độc của nàng, làm sao chịu nổi dù chỉ một giọt nước lạnh này. Không biết nàng đã ngâm bao lâu, hắn hoảng loạn lao đến bế thốc nàng lên bờ, gấp gáp bắt mạch.

"Sao, sao lại thế này?" Mộ Quân Niên không cam tâm, lại nhắm mắt thăm dò mạch tượng của nàng một lần nữa. Mạch tượng vẫn hỗn loạn như cũ, sao lại giống như trúng phải loại độc nào đó?

"Nhan Nhi? Nhan Nhi? Con tỉnh lại đi, thấy trong người thế nào? Con không khỏe ở đâu?" Mộ Quân Niên lo lắng vuốt những sợi tóc rối bết trên mặt nàng, khẽ vỗ vào má nàng để nàng tỉnh táo hơn chút ít.

Dưới ánh trăng thanh khiết, hắn mới nhìn rõ gương mặt thiếu nữ đang ửng hồng bất thường. Y phục trên người nàng xộc xệch, chỉ còn lại một chiếc yếm trắng tinh khôi, che lấp đôi gò bồng đào đầy đặn thấp thoáng hiện ra. Chiếc quần lót mỏng manh phía dưới bị nước thấm ướt, mặc cũng như không. Hơi thở Mộ Quân Niên trở nên nặng nề, hắn vội vàng dời mắt, cởi ngoại bào của mình bao bọc lấy nàng.

Thiếu nữ bị vỗ nhẹ nên hơi tỉnh lại, ngửi thấy mùi hương thanh lãnh như trúc xanh đặc trưng trên người sư thúc, nàng mới bàng hoàng nhận ra mình không nằm mơ. Sư thúc đã đến cứu nàng thật rồi. Đôi mắt nàng đỏ hoe, ngân ngấn nước, cơ thể trong vòng tay hắn không ngừng run rẩy, giọng nói mang theo hơi thở dồn dập: "Sư thúc... cứu con..."

"Nhan Nhi, con nói thật cho sư thúc biết, hôm nay con đã ăn thứ gì? Tại sao mạch tượng của con lại hỗn loạn như thế, còn ẩn hiện..." Mộ Quân Niên nhìn sắc mặt nàng đỏ hồng không bình thường, hơi thở hầm hập, đôi chân dưới lớp áo bào không ngừng cọ xát vào nhau. Hắn dù thanh tâm quả dục nhưng không phải kẻ ngu ngơ, lại thấy nàng ngâm hàn đàm mà không có dấu hiệu phát tác hàn độc, trong lòng đã có suy đoán.

"Con... ưm... sư thúc, cứu con... con đã lén ăn viên thuốc người chế... hu hu... Nhan Nhi khó chịu quá... Sư thúc... có phải con sắp chết rồi không... người con nóng quá... ngứa quá..."

Nội dung chính là "thịt", mọi tình tiết đều phục vụ cảnh nóng!

Giải trí là chính!!!

BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • ᄒᴥᄒ

    ᄒᴥᄒ

    Hóng truyện full quá đi

    9 giờ trước