Chương 2

Đăng lúc 11:14 31/12/2025 15 2
Soái ca Thuần Dương max cấp, loli Thất Tú max cấp, tiểu shota Tàng Kiếm max cấp, soái ca Ngũ Độc max cấp, soái ca Đường Môn max cấp, em gái Minh Giáo max cấp, soái ca Thiên Sách max cấp, đại sư đầu trọc max cấp, ba giang hồ đại hiệp hơn hai mươi cấp không vào môn phái.
Chín nhân vật max cấp, mỗi người đều sặc sỡ loá mắt, trang bị hoa lệ, mặt mũi tinh xảo, trên tay cầm vũ khí cam rực rỡ, sáng chói muốn mù cả đôi mắt chó hợp kim Titan của Đàm Minh. Chủ cũ không biết đã phải trả giá bao nhiêu tâm huyết, tiêu hao bao nhiêu sức lực, mới có thể chế tạo ra các nhân vật hoàn mỹ không tì vết đến như thế.
Đàm Minh cảm thấy, ba tháng tiền lương của mình tiêu không uổng, thậm chí còn lời to rồi.
Chương 2
Cậu nào phải mua một tài khoản trò chơi, rõ ràng là thanh xuân của một người.
Bởi vì khi tìm kiếm trên diễn đàn trò chơi, cậu nhìn thấy nhân vật Vạn Hoa có ID kêu Đàm Ám, cùng tên cậu tương tự, một minh một ám rất có sức hút, cậu mới hạ quyết tâm mua nó. Vốn dĩ cảm thấy bỏ hơn mười nghìn để mua một nhân vật trò chơi thì hơi uổng, lại không ngờ rằng nhặt được tám nhân vật xa hoa max cấp.
Hít sâu mấy hơi thở, cậu bình phục tâm tình, rời khỏi trò chơi, trở lại QQ, gửi cho người bán một icon run rẩy.
[Đàm Minh 22: 30: 31: Chào cậu, có đó không?]
[Qingyin2009 22: 31: 10: Chuyện gì?]
[Đàm Minh 22: 31: 35: Là thế này, tôi là người vừa mua tài khoản của cậu, muốn hỏi cậu thật sự không bán sai tài khoản đúng không?]
[Qingyin2009 22: 31: 55: Ý anh là gì? Mật mã sai à? Hay đăng nhập không vào? Không thể nào! Tôi dùng tài khoản này 5 năm, sao có thể nhớ sai mật khẩu được?]
[Đàm Minh 22: 32: 08: Không không không! Cậu đừng kích động. Mật mã đúng, tài khoản không thành vấn đề. Tôi muốn nói là… Cậu có phải đã quên tách tài khoản rồi không? Tài khoản này có mười mấy nhân vật lận. Cậu hiểu ý tôi chứ?]
[Qingyin2009 22: 32: 15: À, cái này à, ha hả, không sai đâu.]
Ha hả, không sai sao? Người anh em à, đừng bình tĩnh như vậy được không? Chín nhân vật max cấp, mỗi người đều có vũ khí cam, không cần vào trò chơi đều biết mỗi nhân vật đều là cực phẩm, chỉ bán hơn mười nghìn thiệt sự không lỗ sao?
Đàm Minh nhíu mày, tiếp tục đánh chữ.
[Đàm Minh 22: 33: 00: Cậu vẫn không hiểu à, tài khoản của cậu có chín nhân vật max cấp đó? Cả chín đại môn phái đều có, tôi kinh ngạc đến mức không dám vào trò chơi luôn đó, cậu biết không hả?]
[Qingyin2009 22: 33: 16: Anh biết cái gì gọi là nuôi con không?]
[Đàm Minh 22: 33: 25: Hả? Nuôi con? Figue á hả?
[Qingyin2009 22: 34: 10: Chính là loại này. Hình ảnh.jpg.]
[Đàm Minh 22: 34: 15: Cho nên?]
[Qingyin2009 22: 34: 20: Tôi chơi Kiếm Tam chính là đang nuôi con, kiêu ngạo.jpg. Bọn họ là người một nhà, đương nhiên không có khả năng chia lìa. Hiểu chưa? Cho nên, tôi đây là đóng gói bán toàn bộ con trong nhà, anh may lắm đấy.]
[Đàm Minh 22: 34: 32: …]
[Qingyin2009 22: 34: 50: Nhớ kỹ, anh tuyệt đối, tuyệt đối không thể chia lìa mấy đứa con của tôi! Nếu bị tôi biết anh tách ra bán lấy tiền, tôi sẽ bảo bạn bè trong bang hội đuổi giết anh! Tôi có ngươi quen trong Cục Công An, anh cứ nhìn mà làm đi! Cảnh cáo.jpg.]
[Đàm Minh 22: 35: 12: Người anh em… Hiện tại trả hàng còn kịp không, run rẩy.jpg? Cậu như vậy rất lỗ, biết không?]
[Qingyin2009 22: 35: 18: Vẫy tay bái bai.jpg.]
Đàm Minh lệ rơi đầy mặt, tay Nhĩ Khang cũng gọi không được người bán quay về.
Người anh em, cậu hào phóng như vậy, tôi không chịu nổi đâu mà!
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!