Chương 3

Đăng lúc 11:25 31/12/2025 29 2
Có điều, hiện tại cậu phải cùng Vạn Hoa thân mật một phen, lâu lắm rồi không chơi trò chơi, tay cậu ngứa khó nhịn.
Điều khoản sử dụng kết thúc, Đàm Minh đầy cõi lòng chờ mong, ngừng thở chờ đợi tiến vào trò chơi, màn hình máy tính đột nhiên tối sầm, phòng ngủ cũng tối sầm lại.
Moẹ nó!
Cúp điện!
Phòng này cậu thuê ba tháng, đây là lần đầu tiên gặp cúp điện, Đàm Minh từ trên ghế đứng dậy, nhìn ra bên ngoài qua cửa sổ, bên ngoài đen nhánh một mảnh, không hề có ngọn đèn nào.
Toàn bộ thành phố đều cúp điện.
Cậu tìm điện thoại trên bàn máy tính, bật sáng màn hình, đang định gọi điện thoại cho ban quản lý tòa nhà hỏi một chút, đột nhiên ngoài cửa sổ sáng ngời đến chói mắt, đồng thời là thanh âm ầm ầm ầm chói tai.
Cậu vội vàng nhìn ra ngoài cửa sổ, đột nhiên trừng lớn đôi mắt, vẻ mặt hoảng sợ.
Mưa sao băng?
Mưa sao băng nhà ai mà khoảng cách gần như vậy, to đến mức giống hòn non bộ trong công viên chứ, như một quả cầu lửa trực tiếp đập xuống một toà nhà hơn hai mươi tầng!
Tận thế rồi sao?
Ít nhất cũng phải thông báo trước chứ!
Đàm Minh sợ tới mức tay chân cứng đờ, sắc mặt tái nhợt.
Đột nhiên một thiên thạch đỏ rực nghênh diện bay tới, cậu phát ra tiếng kêu thê lương, tê tâm liệt phế.
Sau đó…
Không có sau đó.
Đàm Minh chỉ cảm thấy toàn thân nóng rực, cả người giống như bị ngọn lửa vây quanh, không cách nào giãy giụa, ngay cả linh hồn đều đau đến run rẩy.
Cậu đã chết rồi sao?
Chết rồi hẳn không còn đau đớn nhỉ? Cậu đau nghĩa là cậu còn sống đúng không? Ý thức giống như có thể rõ ràng mà cảm nhận được tế bào trong thân thể đã chết lại tái sinh, tái sinh lại phân liệt, cứ thay nhau sinh sôi lại huỷ diệt, cậu dần dần có lại tri giác.
“A…” Cậu phát ra tiếng kêu mỏng manh.
“Còn sống à?”
Có người đang nói chuyện, nghe không rõ ràng lắm, nhưng cậu khẳng định đây là giọng của một thiếu niên.
“Suỵt, im tiếng, bọn họ sẽ trở về.”
Một giọng thiếu niên khác ở bên tai cậu nhẹ nhàng vang lên.
Đàm Minh gian nan mở to mắt, trước mặt vẫn đen nhánh một mảnh, cảm giác toàn thân đều đã trở lại, cả người đau đến mức cậu muốn kêu cha gọi mẹ.
Cậu đang nằm mơ sao? Đám “Sao băng” đó là giả đúng không? Cậu vẫn còn ở trong nhà thuê của mình hả?
“Đau!” Cậu mới hô một tiếng, miệng đã bị bưng kín, cảm giác mềm mại dán trên môi, không có mùi lạ, lại có một mùi hương dịu nhẹ.
“Chịu đựng, đừng kêu.” Người nọ kéo cậu, ôm lấy nửa người trên của cậu, dán ở bên tai cậu phát ra lời cảnh cáo: “Nếu không muốn bị cự quỷ bắt vào Quỷ Vực thì im tiếng!”
Cự quỷ là cái gì? Quỷ Vực lại là nơi nào?
Đàm Minh chớp hai mắt, nỗ lực thích ứng bóng tối, rốt cuộc hơi chút thấy rõ trạng huống ở nơi đen tối này.
Cậu đang ở trong một sơn động kín mít, cửa động không biết bị cái gì chặn khít, vị trí hai mét phía trên có một trận pháp, ánh sáng mỏng manh cứu vớt đôi mắt của cậu. Chung quanh hoặc ngồi hoặc nằm một ít trẻ con, tuổi tác đủ cả, cộng thêm cậu, tổng cộng có mười ba người.
Đây là nơi nào? Tại sao lại có nhiều như trẻ con cùng một người trưởng thành là cậu bị nhốt ở trong sơn động?
Đàm Minh chậm rãi thích ứng đau đớn trên thân thể, giật nhẹ tay chân muốn ngồi dậy, thiếu niên bên người lại đem cậu ôm thật chặt, làm cậu không thể động đậy, chỉ phải từ bỏ.
Đột nhiên cậu nghĩ đến gì đó, trong lòng cả kinh.
Thân thể này không là của cậu!
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!