Chương 1: Tăng ca đột xuất

Đăng lúc 02:53 17/01/2026 20 2
Chương tiếp
 

“Nhân Nhân này, có lẽ hôm nay cô phải tăng ca rồi.”

 

Thịnh Nhân Nhân vừa thu dọn đồ đạc xong đã nghe thấy tiếng người gọi cô ngoài cửa. Cô quay đầu lại, thấy sếp cô đang đứng đó.

 

Nhìn sếp cô chỉ khoảng trên dưới hai mươi lăm tuổi, mày rậm, mắt to, mũi cao, toát lên vẻ trẻ trung năng động, tràn đầy sức sống.

 

Lúc này, trên mặt anh ta là biểu cảm áy náy, tội lỗi, sếp nói:  

 

“Vừa có một ca đột xuất, có lẽ cần cô ở lại giúp một tay. Vì là việc gấp nên phí tăng ca sẽ lên gấp đôi. Làm xong ca này, tôi mời cô ăn khuya.”

 

“Vâng ạ.”

 

Thịnh Nhân Nhân vốn sống khép kín, không giỏi giao tiếp với người khác. Nghe xong những lời nói như vậy, cô cũng chỉ khẽ đáp lại hai tiếng.

 

Cũng may, sếp hiểu tính cách cô nên không nói thêm gì, thấy cô đồng ý thì rời đi luôn.

 

Thật ra, giờ tan làm của mọi người đã qua được mười phút. Theo thói quen, Thịnh Nhân Nhân luôn để người khác dọn đồ trước, sau đó cô mới bắt đầu thu dọn. Kết quả là cô chậm chân nên mới bị giữ lại tăng ca.

 

Khách hàng đến đột xuất là một cặp tình nhân đã nhìn thấy một chú chó bị tai nạn ở ven đường. Họ không đành lòng nên đã đem chú chó đó đến để chữa trị.

 

Cặp đôi này còn trẻ, trông họ vẫn tràn đầy sức sống và rất tốt bụng. Lúc này, vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt cả hai.

 

Cô gái có vẻ sốt ruột hơn, nước mắt như sắp trào ra ngoài tới nơi: “Thế nào rồi ạ? Có cứu được không?”

 

“Đừng sợ.” Sếp nhẹ nhàng trấn an: “Nó vẫn còn thở. Tôi sẽ chụp phim X-quang cho nó trước để xác định phương pháp chữa trị. Nhân Nhân này, vào giúp tôi một tay nào.”

 

Thịnh Nhân Nhân vâng lời, vội đi theo vào giúp một tay.

 

Cô mới tốt nghiệp đại học được hai tháng, mà ngành nghề cô học cũng không liên quan tới công việc.

 

Khi tìm việc làm thử, cô luôn cảm thấy không thoải mái trước cách nhìn của người phỏng vấn dành cho mình, vì thế mà có vài chỗ cô đã đậu phỏng vấn nhưng lại không đi làm, bởi bản năng mách bảo có điều không ổn, và cô cũng lo lắng nếu có quá nhiều tiếp xúc với những người “có tình ý” với mình.

 

Trong lúc cô đang băn khoăn không biết mình muốn làm kiểu công việc gì thì vừa hay đi ngang qua cửa hàng thú cưng này. Thấy bảng tuyển người, cô bấm bụng vào cửa hàng hỏi thử.

 

Lần đó, chính sếp đã phỏng vấn cô. Sếp chỉ hỏi cô vài câu đơn giản, sau đó bảo cô cứ thử việc trước.

 

Thái độ bình thản của sếp khiến cô cảm thấy rất dễ chịu. Hơn nữa, nơi đây ít người, không cần phải giao tiếp quá nhiều với người khác. Xung quanh toàn là những con vật nhỏ, mà cô thì lại có một tình yêu thương tự nhiên dành cho chúng, vậy nên cô đã chọn ở lại đây.

 

Chủ yếu là tiền lương ở đây cũng khá cao, lại còn có hoa hồng nữa. Ngoài ra, cô cũng có thể học cách tắm rửa, cắt tóc, cắt móng cho thú cưng, cũng như thực hiện vài liệu pháp chữa trị đơn giản ở đây.

 

Sau một tháng thử việc, cô đã quyết định ở lại đây.

 

Sếp thấy cô làm việc tháo vát nên đã ký hợp đồng chính thức với cô. Lương sau khi ký chính thức sẽ cao hơn một chút, nhưng hiện tại cô vẫn đang là người học việc, chưa thạo hẳn.

 

Mức lương thử việc cũng đủ để cô sinh hoạt, và còn có thể tiết kiệm được chút tiền.

 

Trong cửa hàng có một bác sĩ thú y chuyên chữa bệnh, nhưng vị bác sĩ ấy chỉ làm việc từ sáng đến chiều, vậy nên sếp sẽ ra mặt xử lý trực tiếp vào những lúc bác sĩ không có mặt. Nhưng dù vậy thì phần lớn thời gian sếp vẫn ngồi ở quầy tiếp tân, vừa uống trà vừa thu tiền.

 

Đồng nghiệp không nhiều lắm, mối quan hệ giữa người với người cũng rất đơn giản.

 

Cô rất thích nơi này.

 

Sau khi chụp phim X-quang xong, vẻ mặt căng thẳng của sếp dãn ra nhiều. Sếp cầm tấm phim X-quang vừa in ra, điều chỉnh tiêu điểm máy chiếu rồi đưa cho cặp đôi kia, nói: “Nó bị gãy xương, nhưng may mắn là không ảnh hưởng đến thận. Tôi sẽ sơ cứu cho nó trước, sau khi xong, anh chị có thể mang nó về nhà, hoặc cũng có thể để ở đây để chúng tôi chăm sóc một thời gian.”

 

Cô gái kia khẽ thở phào, nói: “Vậy cứ để ở đây ạ, cho tiện theo dõi tình hình sau này.”

 

Sếp gật đầu: “Được thôi.”

 

 
Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!