Chương 2: Gặp rắn trong con hẻm nhỏ

Đăng lúc 02:53 17/01/2026 19 2
Chương trước Chương tiếp
 

Thịnh Nhân Nhân theo sếp vào phòng phẫu thuật để giúp chú chó con cầm máu, sát trùng và cố định vết xương gãy, sau đó trấn an nó. 

 

Có lẽ chú chó con cũng biết họ đang chữa trị cho nó, nên suốt quá trình, nó rất hợp tác, chỉ có điều là trông ánh mắt nó vô cùng đáng thương.

 

Thịnh Nhân Nhân không kìm được đưa tay vuốt ve đầu nó. Chú chó con mệt mỏi đến mức gần như hôn mê, nhưng khi được vuốt ve, nó vẫn cố nghiêng đầu, rúc vào lòng bàn tay cô. 

 

Dễ thương quá đi mất! 

 

Cô lặng lẽ cảm thán trong lòng.

 

Bấy giờ sếp đang trò chuyện với đôi tình nhân trẻ, chắc là để họ xem chi tiết các khoản phí. Sếp cũng bày tỏ rằng họ là những người tốt bụng, cửa hàng rất vui khi nhận những ca như vậy nên đã giảm năm mươi phần trăm phí cho họ, coi như bản thân cũng làm được một việc tốt. 

 

Đôi tình nhân thì khỏi phải nói, họ rất vui mừng. Nhìn cả hai không giống người thiếu tiền, nhưng có lẽ họ cảm thấy sự lan tỏa thiện ý này vô cùng ấm lòng.

 

Thịnh Nhân Nhân tiếp tục vuốt ve đầu chú chó con, chính cô cũng cảm nhận được sự ấm áp đang lan rộng khắp trái tim mình. Xem ra sau này chú chó con sẽ có một người chủ rất tốt.

 

Cửa hàng thú cưng cách nơi Thịnh Nhân Nhân ở cũng không quá xa. Để tiết kiệm tiền và giữ gìn sức khỏe, Thịnh Nhân Nhân chọn phương tiện đi lại là xe đạp công cộng, vừa rẻ vừa có thể tranh thủ tập thể dục. Quãng đường đi về của cô mất khoảng bốn mươi phút, hiệu quả tập thể dục rất tốt.

 

Sếp biết thói quen của cô nên cũng không nói muốn đưa cô về, mà chia tay cô ở ngay trước cửa. Tuy vậy, sếp vẫn không quên dặn dò một câu: “Nhớ giữ ấm nhé.”

 

Thời điểm này trời đã rất lạnh, ban đêm nhiệt độ có thể xuống dưới không độ. Thịnh Nhân Nhân kéo một góc khăn quàng cổ, quấn thêm một vòng quanh cổ, sau đó cô hé miệng nói chuyện khiến hơi lạnh phả ra: “Dạ, vâng ạ.” 

 

Thịnh Nhân Nhân rất sợ lạnh, thế nên cô luôn chuẩn bị đầy đủ, ngoài khăn quàng cổ ra còn có mũ và găng tay. Để giữ ấm, cô cũng sẽ mua những chiếc áo phao mà đối với cô đã là sang trọng, dù hơi đắt một chút nhưng có thể mặc được nhiều năm. Tính ra thì vẫn lợi hơn nhiều so với những chiếc áo khoác bình thường.

 

Không khí rất lạnh, dù cô đạp xe không quá nhanh, gió lạnh vẫn ào ào tạt vào mặt. Đôi chân thì đạp đến nóng bừng, chỉ còn khuôn mặt là lạnh cóng. 

 

Thịnh Nhân Nhân mới tốt nghiệp không lâu, trong thời gian hai tháng, cô cũng mới nhận được hai lần tiền lương, tính ra cũng chỉ hơn mười nghìn tệ một chút. Với số tiền ít ỏi đó, cô không thuê nổi căn phòng nào tốt. May mắn thay, cửa hàng thú cưng này nằm ở vị trí tương đối hẻo lánh, nên cô mới có thể tìm được căn phòng rất rẻ ở một nơi còn hẻo lánh hơn.

 

Điểm bất tiện duy nhất là vì quá hẻo lánh nên xe đạp công cộng không đến được đó. Cô phải xuống xe rồi đi bộ một đoạn nữa mới tới nơi. Đi qua con hẻm vắng người, không khí quá đỗi tĩnh lặng khiến cô hơi bất an, chỉ đành bước nhanh hơn về phía trước. Gió lạnh xào xạc, chỉ có tiếng bước chân làm bạn với cô.

 

Hôm nay tan làm quá muộn, mọi thứ xung quanh càng thêm tĩnh mịch. Thịnh Nhân Nhân bắt đầu có những suy nghĩ không hay, cứ có cảm giác phía sau có người đang nhìn mình. Điều này làm cô cảm thấy vô cùng khó chịu, bước chân càng lúc càng nhanh hơn. Khi đi ngang qua một ngã tư, cô đột nhiên nghe thấy tiếng “chít chít”. Ngay khoảnh khắc ấy, cô sợ đến nỗi cứng đờ người.

 

Nhưng rất nhanh sau đó, cô lại đứng im như phỗng. Âm thanh đó như tiếng rắn kêu, mà đó còn là tiếng của một con rắn bị thương. Tiếng kêu vô cùng yếu ớt, nghe như tiếng than khóc cuối cùng. 

 

Thịnh Nhân Nhân do dự một lát, cuối cùng cô vẫn chọn chiến thắng nỗi sợ, dừng bước. Nhưng sau đó cô đợi một lát lại không nghe thấy tiếng rắn kêu nữa. 

 

Vào thời điểm cô chuẩn bị cất bước rời đi, cô vô tình nhìn thấy chiếc hộp giấy ở khúc quanh khẽ động đậy.

 

Đừng xem, đừng xem mà... Cô cảm thấy tốt nhất mình không nên nán lại. Lỡ đâu có kẻ nguy hiểm nào đó đột nhiên nhảy ra từ khúc quanh hay chỗ nào đó thì cô sẽ gặp nguy hiểm mất!

 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!