Chương 2

Đăng lúc 23:12 14/10/2025 1185 63
Chương trước Chương tiếp
Con thỏ nhỏ được đan tinh tế, hiển nhiên đã tốn không ít tâm sức, hoàn toàn không giống như lời hắn nói là “đan chơi”.

 

Ban đầu nàng không định nhận. Nhưng liếc nhìn ánh mắt Trình Mãn, nàng thấy hắn khẽ nhướng mày, khóe môi cong lên một nụ cười nhẹ.

Trong khoảnh khắc đó, đôi mắt hắn ánh lên vẻ tối sẫm, tựa như lớp nước đen lặng lẽ cuộn sóng.

 

Dáng vẻ ấy khiến nàng bất giác nhớ tới ánh mắt của con lệ quỷ nam hôm nào, giây phút trước khi nàng kết liễu nó, ánh sáng đuốc phản chiếu lên gương mặt nó cũng mang sắc hồng rợn rợn như thế.

 

Trác Thanh Nhã giật mình.

Khi lấy lại thần trí, con thỏ cỏ đã nằm gọn trong tay nàng.

Trình Mãn thu tay, cười chào: “Đã trễ rồi, sư tỷ nghỉ ngơi sớm nhé.”

 

“Ừ, sư đệ cũng vậy.” Nàng khẽ đáp.

 

Trác Thanh Nhã nhìn bóng dáng Trình Mãn khuất dần nơi cuối hành lang, trong lòng dâng lên chút bất an mơ hồ.

Nàng không rõ điều gì khiến bản thân bận lòng, chỉ đành cho rằng bản thân mệt mỏi quá độ mà thôi.

 

Phòng nàng nằm cuối hành lang, vị trí có phần không tiện.

Là sư tỷ lớn nhất trong phái, nàng luôn nhường nhịn sư đệ sư muội, từ chỗ ở đến tài nguyên. Căn phòng này cũng là phần còn lại sau khi mọi người đã chọn xong.

 

Ánh nến trong phòng lập lòe cháy.

Căn phòng tuy đơn sơ nhưng sạch sẽ, được dọn dẹp gọn gàng.

 

Trác Thanh Nhã ngồi ngay ngắn bên bàn, tay cầm bút lông chấm chu sa, vẽ bùa lên tấm phù.

Nét bút mạnh mẽ, chữ viết cứng cáp, đường nét lưu loát.

 

Ban đầu nàng vẽ rất khí thế, nhưng ánh nến chập chờn, sáp chảy giọt dài, mí mắt nàng dần trĩu xuống.

Không phải vì nàng yếu đuối, mà bởi nhiều ngày liên tục xử lý hậu sự của trận chiến trước, còn phải giám sát việc luyện tập của đệ tử trong môn, mọi việc lớn nhỏ đều dồn lên vai nàng.

 

Sự mỏi mệt là điều không thể tránh khỏi.

 

Lẽ ra, một ngày như thế, chỉ cần nằm xuống là có thể chìm vào giấc ngủ.

 

Nhưng trước khi nghỉ, sau khi rửa mặt súc miệng, nàng vẫn kết một pháp quyết hộ thân, lập nên một tầng bảo vệ quanh thân.

Nàng không muốn ngủ quá sâu, tốt nhất là đúng một nén hương sau sẽ tự tỉnh lại.

 

Ngoài cửa sổ, gió lại gào lên, rít qua từng kẽ lá.

 

Ánh trăng lạnh lẽo xuyên qua ô cửa, chiếu xuống người nàng đang nằm nghiêng trên giường cũng chiếu lên con thỏ cỏ đặt bên cạnh.

Dưới ánh trăng, hai mắt con thỏ bỗng ánh lên sắc đỏ, mơ hồ lộ ra vẻ quỷ dị.

 

Muốn nói là giấc mộng bình thường còn đỡ. Khổ nỗi… lại không phải.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • ᄒᴥᄒ

    ᄒᴥᄒ

    Truyện hay lắm mọi người ơi

    1 tuần trước
  • Thuỷ Đào

    Thuỷ Đào

    Ai đọc hết chưa ạ? Cho mình xin review với. Có nên chốt đơn em này không nhỉ?

    2 tuần trước
  • Thanh Lam

    Thanh Lam

    3 chap đầu đã quá đã

    2 tuần trước
  • meo meo

    meo meo

    hay nhaa dính lun gu toii

    3 tuần trước
  • Sương Phan

    Sương Phan

    Chưa đọc hết mà thấy đang hay nha shop

    1 tháng trước
  • Sương Phan

    Sương Phan

    Hơi đen tối một chút kkkk

    1 tháng trước
  • Sương Phan

    Sương Phan

    Quá tuyệt vời luôn shop

    1 tháng trước
  • Sương Phan

    Sương Phan

    Đang kiếm truyện, vô tình được được, dính luôn

    1 tháng trước
  • Sương Phan

    Sương Phan

    Hay nha shop, đề cử nhé

    1 tháng trước
  • MK Tran

    MK Tran

    Truyện hay, đáng xem lắm nha

    1 tháng trước