Chương 15

Đăng lúc 19:59 16/12/2025 25 2
Chương trước Chương tiếp
Sau khi ăn cơm trưa xong, Lục Thần nói muốn nghỉ trưa, bảo Lục Huyền dẫn Tô Thanh Thế đi làm quen với ngôi làng một chút, hai người men theo con đường nhỏ trong làng đi đến bờ biển, hôm nay thời tiết âm u, trên mặt biển xám xịt thỉnh thoảng lại nổi lên những con sóng, cát giống như tấm thảm trời sinh, mềm mại, để lại hai chuỗi dấu chân một sâu một cạn.

Gió nhẹ hiu hiu, tâm trạng Tô Thanh Thế cũng rất thoải mái, khẽ mỉm cười: "Nơi này thật sự rất thích hợp để ký họa."

"Nếu anh thích thì sau này chúng ta thường xuyên đến đây, tôi sẽ mở một phòng vẽ tranh ký họa ở đây, cũng có thể phát triển thành một hạng mục du lịch."

"Quả thực rất tốt."

Lục Huyền lại chỉ vào một công trường bỏ hoang ở đằng xa, nơi đó cỏ dại đã mọc um tùm, hắn nói: "Cái công trường đó, hồi nhỏ mấy đứa nghịch ngợm chúng tôi ngày nào cũng chơi trong đó, vì nhỏ mà, nên thích mấy cái máy móc to lớn này. Sau này lên cấp hai tôi lấy trộm sắt thép ở đây đi bán, công nhân tìm đến tận nhà, bị ba tôi đuổi đánh từ đầu làng đến cuối làng."

"Hồi nhỏ cậu còn ăn trộm đồ sao?" Tô Thanh Thế liếc hắn một cái.

Lục Huyền lập tức trở nên căng thẳng, nói năng cũng lắp bắp: "Tôi… Tôi, lúc đó tôi muốn mua nước ngọt, tôi… Tôi chỉ lấy trộm hai lần thôi, cũng bị ba tôi túm cổ áo bắt xin lỗi người ta tử tế rồi, còn bồi thường tiền nữa, thật đấy, sau này không bao giờ lấy trộm nữa."

Tô Thanh Thế cảm thấy người này thật thú vị, một ánh mắt thôi cũng đủ khiến hắn lúng túng thế này, nhìn hắn cố gắng giải thích đến đỏ cả mặt, anh nghĩ nếu trêu nữa liệu có khiến tên cao lớn này khóc không, rồi khẽ cười một tiếng, nói: "Tôi có nói gì cậu đâu, hồi nhỏ ai mà chẳng từng mắc lỗi, lớn thế này rồi ai lại đi soi mói hai miếng sắt vài năm trước của cậu chứ. Cũng muộn rồi, chúng ta về thôi."

Lục Huyền thả lỏng, đáp: "Được."

Sau khi ăn hải sản hai ngày ở làng chài nhỏ, hai người cuối cùng cũng tạm biệt ba Lục, trước khi đi còn bị nhét một đống đặc sản hải sản và các loại nông sản, cốp xe suýt chút nữa không đóng lại được, khiến Tô Thanh Thế có chút hối hận về quyết định thường xuyên đến đây ngày hôm qua.

Sau khi về nhà, Tô Thanh Thế chuẩn bị bắt đầu bận rộn với công việc mới, làm việc từ chín giờ sáng đến năm giờ chiều, sau khi tan làm anh sẽ nhốt mình trong phòng, chuẩn bị tài liệu và giáo án cho ngày hôm sau, thỉnh thoảng sẽ ra núi sau nhà để ký họa.

Mặc dù anh gần như phớt lờ "bạn cùng phòng" của mình, Lục Huyền vẫn không quản ngại vất vả chuẩn bị ba bữa ăn mỗi ngày cho anh, dù đã kết thúc cái gọi là "tuần trăng mật" và đi làm rồi, Tô Thanh Thế vẫn có thể nhận được bữa sáng và bữa tối tinh tế đúng giờ, cùng với bữa trưa được đựng trong hộp cơm màu hồng đáng yêu, cho dù bận đến đâu, Lục Huyền vẫn không muốn thuê bảo mẫu, hắn kiên quyết tự mình nấu ăn cho anh mỗi ngày. Tô Thanh Thế nhìn hình trái tim trên hộp cơm mà nhíu mày, những việc người này làm luôn khiến anh bất ngờ.

Chủ nhật này là ngày nghỉ đầu tiên của Tô Thanh Thế kể từ khi đi làm, thực ra anh cũng không cần ngày nghỉ, đi làm là dạy người ta vẽ, tan làm là tự mình vẽ, cả ngày đều ở trong một không gian nhỏ bé bầu bạn với màu vẽ. Nhưng dù sao cũng là ngày nghỉ, đến một nơi có phong cảnh đẹp hơn để tìm cảm hứng cũng là một điều tốt.

Thời tiết mùa thu này luôn âm u, hiếm hoi có một ngày nắng đẹp như hôm nay, Tô Thanh Thế nhìn ra ngoài, ánh nắng chiếu lên khuôn mặt thanh tú và hiền hòa của anh, khiến nó sáng bừng, anh cười nhẹ nhõm, thu dọn đồ đạc xong thì chuẩn bị ra ngoài. Vừa định lấy ba lô lên, anh lại đột nhiên nhớ ra Lục Huyền ở phòng bên cạnh, nghĩ ngợi không biết buổi chiều bao giờ mới về, phải nói với hắn nhớ đừng đợi cơm tối.

Tô Thanh Thế vừa mở cửa ra một khe nhỏ, đã nhìn thấy bóng lưng của Lục Huyền đang đứng ở hành lang trước cửa, hắn quay lưng về phía Tô Thanh Thế, mặc một bộ vest chỉnh tề, tóc chải gọn gàng từng sợi, bóng lưng vạm vỡ trông rất đẹp trai, hơn nữa mang lại cho Tô Thanh Thế một cảm giác quen thuộc khó tả.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • ly

    ly

    hay quá trời <<<<<<<

    2 tháng trước
  • ly

    ly

    hay quá trời !!!!!!!

    2 tháng trước