Chương 8

Đăng lúc 19:54 16/12/2025 16 2
Chương trước Chương tiếp
Mặc dù không muốn vạch trần hắn, nhưng Tô Thanh Thế cảm thấy mình vẫn cần phải đặt ra một số quy tắc cho cuộc sống chung sau này, anh nhớ người này trước đây đi xem mắt cũng luôn nói rất hài lòng về anh, nhìn dáng vẻ này sợ là sẽ nảy sinh suy nghĩ khác. Tô Thanh Thế nghiêm túc nói: "Lục Huyền, tôi nghĩ tôi có trách nhiệm nhắc nhở, hai chúng ta sau này sẽ là vợ chồng giả trên danh nghĩa mà thôi, tôi không có ý định yêu đương nữa, nên cậu không cần lo lắng tôi sẽ hủy bỏ giao ước. Đương nhiên nếu sau này cậu gặp được người mình thích, tôi sẽ hoàn toàn tôn trọng lựa chọn của cậu, chúng ta cũng có thể ly hôn bất cứ lúc nào."

Lục Huyền rõ ràng bị đả kích, khuôn mặt vừa nãy còn rạng rỡ cũng ủ rũ xuống, rồi đột nhiên cười lúng túng, nói: "Đương nhiên… Đương nhiên là vợ chồng giả rồi, tôi biết mà, tôi chỉ muốn nói, tôi đối với anh, khá hài lòng, nếu anh cảm thấy tôi cũng không tệ, chúng ta có lẽ có thể…"

"Lục tiên sinh, tôi không có ý định yêu đương nữa." Giọng Tô Thanh Thế lạnh xuống, khuôn mặt trắng trẻo như phủ một lớp sương, tiếp tục nói: “Mong cậu hiểu, chúng ta chỉ là mối quan hệ bạn cùng phòng, trước mặt bạn bè và người thân của cậu, tôi sẽ diễn cùng cậu, khi ở trong nhà cậu, mọi chi phí của tôi đều sẽ tự mình chi trả, bao gồm cả tiền thuê nhà."

Nói xong anh lấy ra một tấm thẻ, nói: "Đây là tiền thuê nhà một tháng sắp tới của tôi, sau này tôi sẽ định kỳ chuyển vào đó số tiền tôi cần chi trả."

"Không cần đâu, nhà tôi vốn đã khá trống rồi."

"Cầm lấy đi, dù cậu không cầm tôi cũng sẽ chuyển phần tiền đó vào, cậu không giúp tôi tiết kiệm tiền được đâu." Tô Thanh Thế đưa tấm thẻ về phía hắn.

Lục Huyền nhận lấy, mặt trời nhỏ vừa nãy còn vui vẻ đã biến thành đám mây u ám.

Tô Thanh Thế không có chút thương hại nào, đưa tay ra nói: "Hợp tác vui vẻ."

Lục Huyền do dự đặt tay lên: "Ừm, hợp tác vui vẻ."

Vài ngày sau khi kết hôn, Tô Thanh Thế bận rộn tìm việc mới, quả nhiên, anh không còn cảm thấy lực lượng ngầm cản trở mình nữa, có lẽ thị trưởng Triệu đã được tai mắt của ông ta thông báo về tin tức kết hôn của anh, chỉ tiếc là Tô Thanh Thế vốn không phải là một họa sĩ nổi tiếng, anh thích dùng những tông màu đơn giản kết hợp với sự sắp xếp tinh tế để thể hiện vẻ ngoài cơ bản và thuần khiết nhất của vạn vật, thành phố Tề Du vốn ưa chuộng sự phức tạp lại không có người tri kỷ của anh. Vốn dĩ ở nước ngoài khó khăn lắm mới tạo dựng được một chút danh tiếng, lại vì đắc tội với nhà họ Triệu mà bị cấm vận ngay trước thềm tổ chức triển lãm tranh.

Sau vài ngày bận rộn, cuối cùng Tô Thanh Thế cũng dựa vào một số kinh nghiệm trước đây để tìm được công việc tại một trung tâm giáo dục, làm giáo viên cho lớp mỹ thuật năng khiếu. Dù cách xa lý tưởng của anh, nhưng Tô Thanh Thế vốn là người thực tế, đối với anh mà nói, nghề nghiệp không có sang hèn, nếu có thể tỏa sáng ở vị trí này, hoặc là đặt nền móng cho tương lai, đó đều là một công việc phù hợp.

Khi Tô Thanh Thế nhận được thông báo đi làm, anh đang vẽ tranh trên ban công phòng ngủ, vẽ lại khung cảnh nhìn từ ban công ra ngoài, mỗi lần chuyển đến một nơi ở mới anh đều vẽ lại cảnh vật xung quanh, điều này luôn giúp anh quen thuộc với chỗ ở mới nhanh hơn.

Anh nhìn tin nhắn trên điện thoại nở nụ cười thoải mái nhất trong mấy tháng qua. Đang vui vẻ, ngoài cửa vang lên tiếng gõ, anh nhìn đồng hồ, đã mười hai giờ rưỡi rồi.

Anh nói vọng ra cửa: "Mời vào."

Quả nhiên, Lục Huyền bưng khay thức ăn nhẹ nhàng bước vào, trên đó là một cái bát sứ viền vàng, bên trong là món thịt bò hầm khoai tây mềm nhừ, khay thức ăn còn có cả món tráng miệng tinh xảo và một đĩa măng tây xào, bên cạnh là một ly nước cam ép và một bát cơm, có đủ cả món mặn món rau, màu sắc hương vị đều đủ cả, chỉ nhìn thôi cũng đủ làm người ta thèm ăn. Mỗi ngày Lục Huyền đều thay đổi món ăn cho anh, đã được cả nửa tháng rồi, không có bữa nào lặp lại, nói là để rèn luyện kỹ năng nấu nướng và để Tô Thanh Thế nếm thử món ăn mới, nhưng tài nấu nướng cao siêu này của hắn đâu giống một người mới học.

Trước mặt anh, Lục Huyền luôn cười có chút ngốc nghếch, ví dụ như bây giờ, hắn cười hềnh hệch nói: "Cái đó, Thanh Thế, anh ăn cơm xong rồi hẵng bận công việc nhé, đói bụng sẽ không có sức làm việc đâu." Đôi lông mày và ánh mắt quá giống với Triệu Vũ Trì nhưng lại không có chút sắc bén nào của Triệu Vũ Trì, khi Tô Thanh Thế nhìn hắn, hắn luôn mỉm cười, cười một cách ấm áp và dịu dàng, như thể có niềm vui bất tận.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • ly

    ly

    hay quá trời <<<<<<<

    2 tháng trước
  • ly

    ly

    hay quá trời !!!!!!!

    2 tháng trước