Chương 10

Đăng lúc 00:48 29/12/2025 273 0
Chương trước Chương tiếp
“Khụ khụ khụ!” Anh không ngờ cô lại có chiêu này. Vừa mất cảnh giác, anh đã bị sặc sụa, còn ực ực nuốt chừng hai ngụm lớn. Đúng là không sợ kẻ địch mạnh chỉ sợ đồng đội ngốc như heo!

 

Bị cô đồng đội heo phá đám như vậy, anh mất hết lợi thế.

 

Thấy rõ đám người kia đồng loạt chĩa súng vào mình, anh cạn lời mím chặt môi: “…”

 

Bích Lạc Trừng! Có phải cô cùng phe với đám người này không vậy? Anh chết mất thôi!

 

“Không cần cảm ơn tôi cứu anh một mạng đâu, lúc này còn làm gì mà lạnh lùng vậy, tên kia thật sự sẽ bắn anh đó!” Cô thầm nghĩ mình thật giỏi còn khiêm tốn che giấu công lao của mình. Rồi cô nhanh chóng cầm một ly nước khác lên, ngửa đầu uống cạn: “Uống rồi, chúng tôi uống rồi, bây giờ mấy anh có thể bỏ súng xuống được chưa!”

 

“Khoan đã!” Tên số một mở miệng định gọi cô lại, nhưng đã quá muộn: “Này, người đẹp à uống vài ngụm là được rồi, không cần uống hết sạch đâu…”

 

“…” Cô nhìn cái đáy ly trống không, một giọt cũng không còn. Sao không nói sớm chứ? Trời đất ơi, cô cũng chết mất thôi! Ơ, sao mình lại nói "cũng" nhỉ?

 

“Tốt lắm, đều rất biết điều!” Tên số hai quay đầu, vỗ tay với tên số sáu ở phía sau.

 

Tên số sáu hiểu ý, mang tới hai chiếc túi hành lý nhỏ đầy nặng trịch, đặt trước mặt cô và Hòa Đồng Trần.

 

Anh cúi người, "Rẹt" một tiếng kéo khóa: “Đây là một nửa tiền cọc, mỗi túi một trăm vạn. Hôm nay nếu quay tốt, khiến đại ca chúng tôi vừa lòng, ngoài ra còn một trăm vạn tiền mặt đợi các người nữa. Cố gắng mà thể hiện nhé.”

 

Một túi một trăm vạn, nếu quay tốt còn được thêm một túi hai trăm vạn nữa ư?

 

Mắt cô sáng rực hết lên. Đại ca quả nhiên hào phóng tiền bạc thật. Phải biết, cô đóng 22 bộ phim thần tượng cổ trang mà cũng chỉ được một trăm vạn thôi…

 

Trời đất ơi, sao lại ra oai trước rồi mới mềm mỏng sau chứ? Nếu trước hết cứ đưa một trăm vạn ra, vậy thì cô… cô cũng không thể đồng ý được! Cô dù sao cũng là một người có khí phách, làm sao có thể vì hai trăm vạn cỏn con mà bán rẻ bản thân mình được!

 

Anh cạn lời nhìn cô. Đừng tưởng rằng anh không nhìn thấy, chỉ bấy nhiêu tiền mà cô đã đến mức mắt trợn tròn lên vậy sao?

 

“Được, tiền cát-xê cũng đã thấy, địa điểm quay ở ngay bên này, vào đi!” Tên số hai chỉ vào một cánh cửa khác bên phải, rồi dí súng vào eo họ, bắt họ đi vào: “Tất cả nghe lời một chút! Các người mà cứ giở mấy cái trò hù doạ ba lăng đó nữa, bọn tôi không chỉ dùng súng đâu, dao cũng dùng điêu luyện lắm đó. Đến lúc đó, trên cái mặt xinh đẹp để kiếm cơm của mấy người sẽ bị rạch vài đường, coi như giúp mấy người thêm vinh dự...”

 

 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!