Chương 8

Đăng lúc 00:48 29/12/2025 219 0
Chương trước Chương tiếp
Hòa Đồng Trần cảm thấy cánh tay mình sắp bị cô gái ôm đến gãy rời. Anh bực tức nghiến răng, hạ giọng quát khẽ: "Bích Lạc Trừng, buông tay ra!"

 

Cái người phụ nữ tham sống sợ chết này cũng quá hèn nhát rồi.

 

Dùng thân hình anh chắn họng súng thì thôi đi, nhưng giờ có thể đừng gây thêm phiền phức nữa không hả! Cô cứ ôm cứng lấy anh như vậy, anh làm sao mà tùy cơ ứng biến,thì làm sao anh có thể thừa cơ tên vệ sĩ kia sơ hở mà cướp súng để phản công cơ chứ?

 

"Anh có còn nhân tính không vậy hả? Tôi không buông tay đấy thì đã sao? Tôi là một cô gái nhỏ yếu đuối đang run rẩy vì sợ hãi, tìm chỗ nấp sau lưng một người đàn ông to lớn như anh thì có gì sai hả!"

 

Bích Lạc Trừng không những không nới lỏng mà còn hạ quyết tâm ôm chặt lấy cánh tay anh hơn nữa, tư thế như muốn khảm luôn vào người anh, thề rằng kể cả chết cũng nhất định không chịu buông tay.

 

Sống chết đã cận kề trước mắt thế này, vậy mà anh vẫn còn rảnh rỗi để diễn cái vai Thần Quân cao ngạo lạnh lùng, cô không tin trên đời này có người nào thật sự không sợ chết! Cứ làm như mình là đại dũng sĩ, núi thái sơn sập trước mặt vẫn không đổi sắc vậy, bộ phối hợp chút để phát đường cứu mạng thì chết ai sao?

 

Bích Lạc Trừng gào thét trong lòng: Sao cô lại có thể gặp phải hạng đồng đội heo thế này chứ! Đám người trước mặt là dân xã hội đen chính hiệu, người nào người nấy đều giết người không chớp mắt. Hòa Đồng Trần hôm nay chán sống rồi, muốn vứt mạng ở đây hay sao? Anh muốn chết thì cứ việc, nhưng làm ơn đừng có kéo theo cô làm tấm đệm chứ!

 

Tên đàn em số 3 bưng hai ly nước đến, ngắn gọn ra lệnh: "Uống đi."

 

Bích Lạc Trừng chớp chớp đôi mắt to tròn long lanh của cô: "Đây là cái gì?" Lúc này cho họ uống nước, chẳng lẽ sợ họ khát nước sao?

 

Tên đàn em số 1 "tốt bụng" giải thích: "Nước lọc tinh khiết, có thêm chút đường ý mà. Chủ yếu là lo lắng tiên nữ Tuyết và Thần Quân không được tự nhiên, quá gò bó…"

 

"Hỏi đông hỏi tây cái gì? Thằng ba, mày còn đứng đó lề mề với chúng nó làm gì?"

 

Tên đàn em số 2 gầm lên mất kiên nhẫn. Anh ta giơ tay, một tiếng "đoàng" chát chúa vang lên, viên đạn găm thẳng vào chiếc bình thủy tinh cắm đầy hoa ly ở góc tường, mảnh vỡ bắn tung tóe.

 

Anh ta hất hàm, cười khẩy đầy ác ý:"Đại ca chúng tao bảo rồi, nhìn hai đứa mày cứ cái kiểu tiên khí ngời ngời, thoát tục thanh cao thế này, chắc tám phần là khi cởi hết ra trên giường cũng chỉ biết nằm đơ như khúc gỗ thôi chứ làm ăn gì được! Cái bộ dạng lãnh cảm này thì quay thế quái nào ra được cái hương vị rạo rực như phim người lớn Nhật Bản? Không cho chúng mày thêm chút lửa thì biết đến bao giờ mới xong việc hả? Mau, uống cạn chỗ này cho tao!"
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!