Chương 2

Đăng lúc 00:47 29/12/2025 286 0
Chương trước Chương tiếp
Bích Lạc Trừng thu chặt mình lại, nép chặt sau lưng Hòa Đồng Trần, khéo léo mượn thân hình anh làm tấm khiên che chắn, để năm sáu họng súng đen ngòm kia đều chĩa thẳng vào ngực anh thay vì mình.

 

Cô run rẩy lên tiếng: “Không phải chỉ là quay... quay phim người lớn thôi sao? Bọn tôi đều là diễn viên chuyên nghiệp được đào tạo bài bản, đảm bảo… à không chắc chắn đảm bảo sẽ diễn như thật! Chỉ là... cái đó, cái đó có thể dùng diễn viên thế thân được không ạ?”

 

Đối với cái tên đáng ghét này, ngoài việc để bị ghét ra thì còn có ích gì nữa đây? Tất nhiên là dùng để làm lá chắn đỡ đạn là hợp lý nhất rồi!

 

Hòa Đồng Trần khẽ quay đầu lại, liếc nhìn Bích Lạc Trừng đang níu chặt lấy vạt áo mình không buông. Anh phải tốn không ít kiên nhẫn mới có thể kìm nén được cảm giác thôi thúc muốn vứt cô ra khỏi sau lưng ngay lập tức.

 

“Dùng người đóng thế á?" Tên đàn em số một trong lòng đại ca: “Chẳng phải cô và nam thần đều là sinh viên ưu tú của đại học A sao? Đâu ra cái mác chuyên nghiệp đó chứ?”

 

Bích Lạc Trừng: “...”

 

Cô buột miệng nói chuyên nghiệp chẳng qua là muốn tỏ ra hiểu biết để lừa họ chút thôi!

 

Cái tên này, đến cả trường đại học của hai người họ anh ta cũng nắm rõ như lòng bàn tay, lại còn mở miệng một tiếng người đẹp, hai tiếng nam thần.

 

Cô thật đúng là xui xẻo mà lại vớ phải một fan cuồng đang nhiệt tình đẩy thuyền cp cô và cái người này nữa rồi!

 

“Đóng thế cái con khỉ! Đại ca bọn này ghét nhất là mấy trò đóng thế!”

 

Tên đàn em số hai bực bội khua khoắng khẩu súng trên tay, nhìn cái điệu bộ hung hăng là biết ngay anh ta đảm nhận vai trò ác trong đám.

 

Anh ta gầm gừ: “Nếu không phải vì các người đóng phim đến cảnh hôn cũng dùng người đóng thế, chọc cho đại ca nhà tôi tức điên lên thì đời nào mấy người lại bị tóm cổ đến đây ép đóng phim cấp ba chứ?”

 

Anh ta dí súng tới gần hơn, đe dọa: “Mấy người liệu hồn mà diễn thật cho tôi, đừng hòng giở trò bịp bợm! Bằng không thì đạn của ông đây không có mắt đâu!”

 

Bích Lạc Trừng sợ hãi run lẩy bẩy.

 

Bích Lạc Trừng từng ngỡ rằng, việc phải đóng phim tình cảm yêu đương sến sẩm với Hòa Đồng Trần, kẻ thù không đội trời chung với anh Cố thần tượng trong lòng cô đã là đỉnh điểm của sự xui xẻo rồi.

 

Nhưng ngày ấy cô còn quá non nớt, đâu thể ngờ rằng trên đời này vẫn còn một loại khốn khổ mang tên hết cái xui này đến cái xui khác đang nhe răng chờ chực mình ở phía sau!
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!