Chương 18: Cứu mạng! Bị bắt cóc rồi!

Đăng lúc 20:56 20/01/2026 27 2
Chương trước Chương tiếp
Sau khi gửi thông tin ứng tuyển, Lâm Thanh Chỉ bắt đầu điều tra về vị tiên sinh bí ẩn nói tiếng nước ngoài kia.

Kết hợp các yếu tố về thời gian, địa điểm và ngôn ngữ, Lâm Thanh Chỉ cảm thấy kẻ đã xâm hại mình chính là một trong những cấp cao của Noble Flowers, thương hiệu trang sức Pháp.

Nghĩ đến đây, cô lôi tập tài liệu mà chị Vương người đại diện đã gửi trước sự kiện ra, cẩn thận xem qua một lượt.

Vì là thương hiệu Pháp nên có rất nhiều người nước ngoài tham gia sự kiện, tính riêng đối tượng tình nghi đã có tới sáu người. Lúc này, chỉ có cách kiểm tra từng người một mới có thể tìm ra ai mới thật sự là “Kim Chủ Bí Ẩn”.

Dựa trên hiểu biết của Lâm Thanh Chỉ về giới SM, một khi S gặp được M “hợp rơ”, họ sẽ ký kết một mối quan hệ tình dục dài hạn. Vì vậy, cô cảm thấy người đàn ông bí ẩn đó chắc chắn sẽ tìm đến mình.

Trực giác của Lâm Thanh Chỉ luôn rất chuẩn, quả nhiên hai ngày sau, người đàn ông bí ẩn lại bắt cóc cô một lần nữa.

Khi đó, Lâm Thanh Chỉ đang mua đồ ở cửa hàng tiện lợi trước cổng trường đại học. Vừa ra khỏi cửa, đang xách túi đồ đi về phía ký túc xá thì một chiếc xe van màu bạc dừng lại ngay bên cạnh cô.

Cửa xe mở ra, một người đàn ông mặc đồ đen bước xuống. Lâm Thanh Chỉ còn chưa kịp phản ứng đã bị hắn bịt miệng, cưỡng ép lôi lên xe.

Lúc đó, Lâm Thanh Chỉ vô cùng sợ hãi, thậm chí còn hét lên cầu cứu, nói rằng bao nhiêu tiền cô cũng có thể đưa.

Trong thẻ của cô có 1 triệu tệ vừa “đào mỏ” được từ chỗ Lục Hoài, vừa hay có thể dùng để mua chuộc kẻ bắt cóc. Cô còn có mẹ phải chăm sóc, cô không thể gặp chuyện gì được.

Kết quả, kẻ bắt cóc đưa cô đến giam giữ tại một trang trại rượu tư nhân.

Lâm Thanh Chỉ nhận ra nơi này, Chateau Royal noble de France, một trang trại rượu hoàng gia liên doanh giữa Trung Quốc và Pháp.

Đại thọ 80 tuổi của lão gia tử tập đoàn Phó thị cũng được tổ chức tại chính nơi này.

Nghĩ đến đây, trái tim đang treo lơ lửng của Lâm Thanh Chỉ cuối cùng cũng hạ cánh. Cô trực giác rằng người đàn ông bí ẩn kia muốn gặp mình, nếu đã vậy thì tính mạng của cô sẽ không gặp nguy hiểm.

Thậm chí, cô còn có thể tống tiền được một khoản.

Sau khi ở trong căn phòng trống một mình một lát, có nữ hầu đến phục vụ cô tắm rửa và thay quần áo.

Bộ đồ là trang phục hầu gái phối hai màu đen và hồng.

Chân váy bên trong màu đen, váy ngoài màu hồng, có bèo nhún và tay bồng, trên đầu đeo băng đô hầu gái cùng tông màu.

Lâm Thanh Chỉ sau khi hóa trang trông giống như một nàng hầu nhỏ bước ra từ truyện tranh 2D.

Kiều diễm nhưng không lẳng lơ, thanh thuần mà tinh quái.

Thấy Lâm Thanh Chỉ đã thay đồ xong, nữ hầu đẩy tới một chiếc xe đẩy thức ăn dài 2 mét, ra lệnh cho cô nằm lên đó.

Lâm Thanh Chỉ rất thắc mắc, có một đống câu hỏi muốn hỏi, nhưng cô hiểu rõ tình trạng hiện tại của mình là bị bắt cóc.

Dù cô vô cùng khẳng định vị kim chủ này chỉ có sở thích tình dục đặc biệt chứ không thực sự làm hại mình, nhưng trong lòng vẫn có một chút sợ hãi.

Dưới sự ép buộc của đám nữ hầu, Lâm Thanh Chỉ hít một hơi thật sâu, hạ quyết tâm nhắm mắt lại rồi nằm lên chiếc xe đẩy dài ngoằng đó.

Vừa nằm xuống, bốn góc xe đẩy liền bật lên các cơ quan, khóa chặt tay chân cô lại.

Lâm Thanh Chỉ giật mình, liên tưởng đến màn SM điều giáo trong căn phòng tối lần trước, thầm lẩm bẩm trong lòng: khẩu vị của vị kim chủ bí ẩn này đúng là “chung thủy” thật đấy.

Thích trói buộc, thích đạo cụ, thích SM.

Lần này bắt cô đến đây lại định chơi trò gì nữa đây?!

Thôi được rồi, dù chơi trò gì đi nữa thì đàn ông đều là hạng rẻ tiền, Lâm Thanh Chỉ không thể để bị “ngủ chùa” được. Cả tiền của lần trước nữa, cô nhất định phải đòi lại bằng sạch!!

Sau khi cô đã nằm yên vị, các nữ hầu dùng một cái lồng sắt lớn màu bạc chụp kín toàn bộ người cô vào bên trong…

Đôi mắt Lâm Thanh Chỉ đảo liên tục, đây lại là kiểu chơi gì nữa?

Cô trở thành món ăn trên xe đẩy sao?

Xe đẩy từ từ được đẩy đi, bánh xe ma sát với mặt sàn đá cẩm thạch phát ra tiếng “sột soạt”.

Lâm Thanh Chỉ nghe thấy tiếng một cánh cửa nặng nề được đẩy ra, giọng của nữ hầu vang lên từ bên ngoài lồng sắt:
“Thưa ngài Eric, thưa ngài Phó, món điểm tâm đặt riêng đã được chuyển tới.”

Lưu ý: Không nên mang IQ vào đọc truyện này.

Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Hóng truyện nha, đợi full ạ

    2 ngày trước
    • Sứa Muội

      Sứa Muội

      Truyện đã full ạ 😍 chúc bạn đọc truyện vui vẻ~

      1 ngày trước