Chương 50: Chỉ vì một gã đàn ông?

Đăng lúc 13:17 23/01/2026 12 2
Chương trước Chương tiếp
Sau Tết Dương lịch, nhờ sự giới thiệu của Ảnh đế Cận Cảnh Hằng, Lâm Thanh Chỉ đã tham gia buổi thử vai cho bộ phim mới mang tên "Thanh Xuân Văn Nghệ" của đạo diễn Trần và thành công giành được vai nữ thứ.

Cuối tháng Một, kỳ nghỉ đông đại học bắt đầu, Lâm Thanh Chỉ trở về viện dưỡng lão để ở bên mẹ.

Tranh thủ thời gian rảnh rỗi dịp Tết, cô đưa mẹ đi bệnh viện tái khám. Bác sĩ nói sức khỏe của bà hồi phục rất tốt, Lâm Thanh Chỉ thực lòng cảm thấy hạnh phúc.

Trong dịp Tết, Lâm Thanh Chỉ nhận được không ít hồng bao mừng năm mới từ mấy vị "kim chủ baba". Cô dùng chính số tiền đó để bao lại hai phong bao lớn tặng cho mẹ và Lâm Hi.

Mọi người đều rất vui vẻ, bầu không khí vô cùng hòa thuận, ấm áp.

Đến mùng ba Tết, kho quỹ nhỏ của Lâm Thanh Chỉ đã tích góp đủ 5 triệu tệ phí giải ước, cô chính thức đề đạt việc chấm dứt hợp đồng với công ty giải trí BAS.

Chị Vương, người quản lý của cô kinh ngạc đến mức cằm muốn rớt xuống đất. Chị ta không ngờ cô gái nhỏ này lại thực sự gom đủ 5 triệu tệ nhanh đến thế.

Sau khi thuận lợi giải ước với công ty cũ, Cận Cảnh Hằng đã chìa cành ô liu về phía cô. Anh ta thành lập một studio cá nhân, đưa ra bản hợp đồng "đo ni đóng giày" cho Lâm Thanh Chỉ, định hướng cô đi theo con đường diễn viên điện ảnh thực lực, đồng thời không bỏ lỡ các show giải trí và đại diện thời trang.

Nhưng Lâm Thanh Chỉ không tin đàn ông sẽ chung tình. Năm nay cô là chim hoàng yến được Cận Cảnh Hằng bao nuôi, biết đâu năm sau chú chim trong lồng vàng đã đổi chủ.

Cô vừa mới thoát khỏi hợp đồng cũ, không muốn vừa ra khỏi hang hổ lại sa vào hố sói. Vì thế, Lâm Thanh Chỉ lấy lý do "việc học bận rộn" để tạm thời khước từ lời mời này.
Sau Tết, đại học khai giảng.

Ngay ngày đầu tiên đi học đã xảy ra một bi kịch: sinh viên tự tử.

Đêm hôm trước, Thẩm Niệm đã uống một lượng lớn thuốc ngủ. Sáng hôm sau có tiết sớm, Lâm Thanh Chỉ gọi mãi không được mới phát hiện Thẩm Niệm đã rơi vào trạng thái hôn mê sâu.

Tiếng còi cứu thương "tít ta tít ta" vang vọng khắp khuôn viên trường vốn dĩ yên tĩnh, hồi lâu không dứt…

Sau khi đưa Thẩm Niệm đến bệnh viện, Lâm Thanh Chỉ liên lạc với gia đình cô mới biết trong suốt kỳ nghỉ Tết, tinh thần Thẩm Niệm đã rất sa sút, hành vi có nhiều biểu hiện bất thường.

Bởi vì trong dịp Tết vừa qua, Lương Xuyên và tiểu thư nhà họ Bùi đã kết hôn.

Lương Xuyên và Thẩm Niệm yêu nhau được một năm. Ban đầu đó chỉ là trò chơi bao nuôi của giới phú nhị đại, chẳng ngờ sự thuần khiết, lãng mạn của Thẩm Niệm lại làm rung động trái tim gã phong lưu đa tình Lương Xuyên.

Sau đó, hai người họ đã thực sự chìm đắm vào tình yêu.

Chỉ là trên người Lương Xuyên còn gánh vác hôn ước với nhà họ Bùi. Đó là một cuộc hôn nhân thương mại liên quan đến danh dự gia tộc, Lương Xuyên không có quyền phản kháng.

Hào môn chưa bao giờ là danh từ đồng nghĩa với hạnh phúc. Những người thuộc tầng lớp đó, khi hưởng thụ vinh hoa phú quý thì tất yếu phải trả một cái giá tương xứng.

Trong thế giới của người trưởng thành, ai cũng hiểu đạo lý trao đổi ngang giá.

Sau khi rửa ruột, Thẩm Niệm cuối cùng cũng giữ được mạng sống. Thế nhưng tâm cô đã nguội lạnh như tro tàn, thừa lúc người chăm sóc không chú ý, cô lại chạy lên sân thượng bệnh viện để nhảy lầu tự tử.

Lâm Thanh Chỉ hiểu rằng, Thẩm Niệm đang dùng cách tự hành hạ bản thân để khiến Lương Xuyên phải hối hận. Chỉ là Thẩm Niệm đã quên mất một câu nói: “Người thân đau lòng, kẻ thù hả dạ.”

Thật ngây thơ! Thật nực cười!

Sự việc nhanh chóng vỡ lở, lực lượng cứu hỏa đã trải đệm khí dưới chân tòa nhà. Bệnh viện là nơi đông người, đám đông vây quanh xem rất đông, không ít người cầm điện thoại chụp ảnh, quay phim để đăng lên vòng bạn bè hoặc livestream "vở kịch nhảy lầu" này.

Giữa tháng Hai, gió trên sân thượng rất lớn, luồng khí lạnh rít lên bên tai, tạt vào mặt đau rát. Tóc rối bay loạn xạ, thỉnh thoảng lại che khuất tầm mắt.

Thẩm Niệm đứng sát mép sân thượng, sắc mặt trắng bệch, thân hình gầy gò lung lay trong gió. Khi thấy lính cứu hỏa và người thân bước tới gần, cô sụp đổ hét lớn:

“Mọi người đừng qua đây! Đừng qua đây! Tôi không muốn sống nữa, hãy để tôi đi đi! Cầu xin mọi người... Mất đi Lương Xuyên, mỗi ngày trôi qua với tôi đều là thống khổ…”

Mẹ Thẩm mắt lệ nhòa, khóc lóc van xin: “Niệm Niệm, con xuống đi, mẹ không thể sống thiếu con được. Đừng nghĩ quẩn nữa, con lại đây với mẹ đi…”

Cha Thẩm đưa hai tay ra phía trước, cố gắng ôm lấy con gái trong không trung: “Bảo bối, con nghe lời ba, xuống đây có được không? Nguy hiểm lắm, tim ba sắp nhảy ra ngoài rồi, con lại đây ôm ba một cái đi…”

Thái độ của Thẩm Niệm rất kiên quyết, cô gào lên: “Không! Đừng qua đây! Ai bước tới nữa là tôi nhảy xuống đấy! Tôi sống quá mệt mỏi rồi…”

Tình hình vô cùng nghiêm trọng, cha mẹ nhà họ Thẩm và lính cứu hỏa khuyên ngăn thế nào cũng vô ích.

Lâm Thanh Chỉ vốn dĩ luôn tôn thờ nguyên tắc "tôn trọng số phận của người khác", không muốn dính dáng vào những chuyện thị phi này. Nhưng lúc này, khi tính mạng của bạn cùng phòng đang ngàn cân treo sợi tóc, cô thực sự không thể ngồi yên được nữa.

Lâm Thanh Chỉ bước lên một bước, lớn tiếng quát tháo Thẩm Niệm:
“Thẩm Niệm! Cậu bị bệnh à! Chỉ vì một người đàn ông mà cậu cứ đòi sống đòi chết! Đàn ông trên thế gian này chết sạch rồi sao? Cả thế giới này chỉ còn mỗi một gã họ Lương đó thôi à?!!”

“Thẩm Niệm! Cậu nhìn xem trên đời này có ai sống dễ dàng không! Cậu ở đây vì một người đàn ông mà tìm cái chết, biết bao nhiêu người phải phí thời gian ở đây với cậu! Ba mẹ cậu, rồi bao nhiêu anh lính cứu hỏa nữa! Có ai trong số họ là dễ dàng đâu!!”

“Thẩm Niệm! Không yêu đương mù quáng thì cậu chết à! Vì một người đàn ông mà đòi tự tử! Tôi coi thường cậu! Lâm Thanh Chỉ tôi khinh bỉ cậu, Thẩm Niệm ạ! Chết thì dễ dàng lắm! Chết là hành động của kẻ hèn nhát! Cậu chính là kẻ hèn nhát chỉ biết trốn chạy khi gặp chuyện!”

“Thẩm Niệm! Nếu tôi là cậu, tôi tuyệt đối sẽ không ngu ngốc như vậy! Cậu chết đi người đau lòng chỉ có ba mẹ cậu thôi! Còn gã họ Lương kia sẽ nhanh chóng quên cậu thôi! Vài năm nữa, con của hắn có khi đã biết đi mua tương cho hắn rồi! Còn cậu thì sao? Cậu vẫn đang đứng xếp hàng chờ đầu thai đấy!”

“Thẩm Niệm! Có giỏi thì xuống đây cho tôi! Phải sống thật rạng rỡ mới khiến gã họ Lương kia phải hối hận! Chứ không phải như một con rùa rụt cổ đi tìm cái chết!!”



Dỗ dành không được thì phải mắng, mắng thật tàn tệ.

Cuối cùng Lâm Thanh Chỉ cũng mắng cho Thẩm Niệm tỉnh ngộ. Ngay khoảnh khắc Thẩm Niệm còn đang thẫn thờ, cha Thẩm đã lao vọt tới, ôm chặt lấy người cô rồi kéo vào vị trí an toàn.

Cả gia đình họ Thẩm ôm nhau khóc nức nở.

Lâm Thanh Chỉ tin vào thuyết "bảo toàn năng lượng", tự ý thay đổi nhân quả của người khác thì bản thân sẽ phải chịu phản phệ. Ngay đêm hôm đó, cô bị viêm amidan dẫn đến sốt nhẹ.

Giải thích theo hướng khoa học thì chính là lúc cô đứng trên sân thượng bệnh viện gào mắng Thẩm Niệm, luồng gió đông lạnh buốt đã tràn vào phổi quá nhiều, gây ra viêm nhiễm.

Lâm Thanh Chỉ đang truyền dịch trong bệnh viện, mơ màng chìm vào giấc ngủ. Đến khi tỉnh lại, bên cạnh cô là một người đàn ông với mái tóc vàng và đôi mắt xanh…

Lưu ý: Không nên mang IQ vào đọc truyện này.

Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Hóng truyện nha, đợi full ạ

    2 ngày trước
    • Sứa Muội

      Sứa Muội

      Truyện đã full ạ 😍 chúc bạn đọc truyện vui vẻ~

      1 ngày trước