Chương 44: Tiểu nãi cẩu sắp phát điên - Lâm Hi

Đăng lúc 11:37 22/01/2026 14 2
Chương trước Chương tiếp
Buổi hòa nhạc chào năm mới của Lâm Hi được ấn định vào ngày 31 tháng 12.

Vào ngày lễ giao thừa đặc biệt này, các "Kim chủ" khác của Lâm Thanh Chỉ cũng liên tục gửi lời mời, nhưng vì từ mấy tháng trước cô đã hứa với Lâm Hi sẽ tham gia concert của cậu, nên Lâm Thanh Chỉ đã dùng lý do "về nhà đón năm mới cùng mẹ" để lần lượt từ chối những người kia.

Lâm Hi vốn là một "tiểu nãi cẩu" ngoan ngoãn, đối với Lâm Thanh Chỉ mà nói thì cậu luôn khiến cô rất yên tâm. Ít nhất là đón năm mới cùng Lâm Hi thì không phải lo bị "thao", điểm này là thứ mà mấy gã đàn ông kia không tài nào so bì được.

Vì vậy, khi Lâm Hi nhắn tin mời Lâm Thanh Chỉ dành trọn ngày 30 tháng 12 cho cậu, cô đã đồng ý.

Ngày trước buổi concert cũng giống như ngày trước kỳ thi đại học, là thời gian để các idol thả lỏng tâm trí, ngày này không cần phải tổng duyệt lặp đi lặp lại nữa.

Vì thân phận đặc biệt, sợ bị cánh săn ảnh chụp được nên hai người hẹn nhau ở một khu nông trang ngoại ô. Ban ngày họ câu cá bên hồ, hóng gió, buổi tối thì nghỉ lại tại một homestay.

Lâm Hi đặt phòng giường đôi lớn, Lâm Thanh Chỉ đã nhắc nhở cậu không được làm loạn, vì buổi concert ngày mai cần phải mang đến trạng thái tốt nhất cho khán giả.

Lâm Hi giơ cao tay phải thề thốt nhất định sẽ không làm bậy.

Mối quan hệ của hai người vẫn chỉ dừng lại ở những hành vi thân mật bên ngoài, chưa có sự đâm rút thực sự. Chỉ cần cô không muốn thì “tiểu nãi cẩu” sẽ không ép buộc cô. Do đó, Lâm Thanh Chỉ vẫn rất tin tưởng Lâm Hi.

Thế nhưng, sự cố lại ập đến một cách không kịp trở tay…

Phòng chỉ có một nhà tắm, sau khi Lâm Hi tắm xong, Lâm Thanh Chỉ mới để điện thoại và ví tiền lên tủ đầu giường, cầm bộ đồ ngủ sạch sẽ vào phòng tắm.

Đang lúc tắm, Lâm Thanh Chỉ loáng thoáng nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo, nhưng chỉ vang lên hai hồi rồi tắt lịm, cô cứ ngỡ mình bị ảo giác.

Đến khi sấy tóc xong bước ra ngoài, cô thấy gương mặt vốn dĩ rạng rỡ, tràn đầy sức sống của Lâm Hi lúc này bỗng trở nên âm trầm tột độ. Trên tay cậu đang cầm điện thoại của cô…

Dường như cậu đã xem nó rất lâu rồi…

Tim Lâm Thanh Chỉ hẫng một nhịp, một dự cảm chẳng lành ập đến. Cô lúng túng bước tới, giả vờ như không biết chuyện gì: “Lâm Hi, đưa điện thoại cho chị.”

“Chị ơi, vừa nãy điện thoại của chị reo đấy.”

Chàng thiếu niên ngẩng đầu lên, đôi mắt vốn trong trẻo giờ đã bắt đầu vằn tia đỏ, đôi môi khẽ run rẩy như đang cố kìm nén cảm xúc.

Lâm Thanh Chỉ nắm lấy một đầu điện thoại nhưng không tài nào rút ra được. Lâm Hi siết rất chặt, cô bắt đầu lo lắng: “Lâm Hi, em đã nghe điện thoại của chị à? Ai gọi đến thế?”

Lâm Hi lắc đầu, hốc mắt nhanh chóng đỏ hoe: “Em không nghe, nó chỉ reo hai tiếng rồi cúp máy.”

Lâm Thanh Chỉ thở phào một cái, vậy chắc là chưa xem thấy nội dung gì đâu nhỉ…

“Lâm Hi, không có chuyện gì đâu, đưa điện thoại cho chị, chị nhắn tin lại cho người ta một tiếng.”

Ngay khi cô tưởng rằng chỉ là một phen hú vía, thì cậu bỗng nhiên phát tác. Cậu từng bước ép sát, rồi đột ngột vác bổng cô lên, ném mạnh xuống giường.

“A…” Cô hét lên một tiếng.

Bị ném xuống chiếc giường lớn, Lâm Thanh Chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, chiếc giường lò xo của homestay rất đàn hồi khiến thân thể cô nảy lên vài cái.

“Lâm Hi, em…”

Cô còn chưa kịp định thần lại thì cậu đã áp sát xuống, giật phăng dây điện thoại ở đầu giường, quấn chặt lấy hai tay cô rồi treo ngược lên đỉnh đầu.

Lâm Hi tuy trông có vẻ gầy nhưng do tập nhảy quanh năm nên thuộc kiểu "mặc đồ thì gầy, cởi đồ thì săn chắc", cậu đè lên người cô khiến cô không thể cử động dù chỉ một chút.

Giọng nói của cậu đầy sát khí, tựa như sự yên lặng trước cơn bão: “Chị ơi, những người trong điện thoại của chị là ai?”

“Những người nào?” Không biết Lâm Hi đã nhìn thấy bao nhiêu, Lâm Thanh Chỉ nuốt nước miếng, định bụng lấp liếm cho qua chuyện: “Ý em nói là các bạn cùng lớp của chị sao?”

“Đến giờ này mà chị còn muốn lừa em sao? Có phải chị thấy em đặc biệt nghe lời, nên rất dễ bị dắt mũi không?”

Vừa nói, những giọt nước mắt nóng hổi của chàng thiếu niên đã lăn khỏi hốc mắt đỏ hoe, nhỏ xuống gò má Lâm Thanh Chỉ.

“Lúc chị liếc mắt đưa tình với những gã đàn ông đó, chị không hề nhớ đến em sao? Trong lòng chị, em không có một chút vị trí nào sao?”

Rõ ràng họ không phải là người yêu, mà giờ đây cứ như thể cô đang bị bắt quả tang ngoại tình vậy. Lâm Thanh Chỉ chột dạ cực kỳ, nhưng ngoài việc giả ngu ra thì cô chẳng còn cách nào khác.

“Không phải đâu, Lâm Hi, em hiểu lầm rồi…”

“Chị không cần phải thêu dệt câu chuyện nữa, em thấy hết rồi. Chị thật là nhẫn tâm quá đi. Chị có từng nghĩ rằng em sẽ đau lòng không?”

Lưu ý: Không nên mang IQ vào đọc truyện này.

Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Hóng truyện nha, đợi full ạ

    2 ngày trước
    • Sứa Muội

      Sứa Muội

      Truyện đã full ạ 😍 chúc bạn đọc truyện vui vẻ~

      1 ngày trước