Chương 2

Đăng lúc 18:48 12/01/2026 20 0
“Tiểu Bàn, nhà có xe không? Cái loại biết bay ấy.” Đồng Du định ra ngoài.
“Có ạ. Ngài có cần tôi chuẩn bị xe giúp không?” Một người máy béo tròn hình cái thùng trượt ra từ góc nhà. Tiểu Bàn là cái tên Đồng Du mới đặt cho nó hai hôm nay.
“Cần, chuẩn bị nhanh lên.”
“Vâng ạ.”
Dứt lời, bên ngoài cửa sổ liền truyền đến tiếng động. Đồng Du thò đầu ra xem, thấy một chiếc phi thuyền màu xanh biển đang từ từ trồi lên từ lòng đất.
“Ông trời của tôi, không hổ danh là tương lai, quá ngầu.”
Đồng Du nôn nóng chạy ra ngoài, cửa xe tự động mở ra, chỉ là vào rồi mới ngớ người, cậu không biết khởi động kiểu gì.
Nhưng không sao, trước khi cậu chết thì Trái Đất đã có chế độ lái tự động rồi, giờ là thời đại tương lai rồi, chắc chắn càng không thành vấn đề.
“Tiểu Bàn, mở chức năng lái tự động, chúng ta tới trung tâm thương mại lớn nhất gần đầy.” Đồng Du ra lệnh cho Tiểu Bàn.
Chương trình của Tiểu Bàn đã kết nối vào máy liên lạc cá nhân của Đồng Du, nghe vậy liền nhảy ra thông báo: "Thưa chủ nhân, quyền hạn của tôi không thể điều khiển phi thuyền, cần tinh thần lực của ngài khởi động phi thuyền trước, sau đó mới bật được chế độ lái tự động."
"Khởi động kiểu gì?" Đồng Du hỏi.
“Trên khoan lái có bộ kết nối tinh thần.”
“Nó trông như thế nào?”
“Là miếng kim loại màu bạc đó ạ.”
Đồng Du tìm kiếm một hồi, rất nhanh đã thấy miếng kim loại mà Tiểu Bàn nói. Thứ đó chỉ to bằng móng tay cái, hình tròn, mỏng dính. Đồng Du cầm lên dán vào thái dương: “Thế này là kết nối được tinh thần lực rồi hả?”
Đối với thứ vô hình như tinh thần lực, Đồng Du vẫn chưa quen lắm.
“Đúng vậy. Thưa chủ nhân, ngài vừa hỏi tôi rất nhiều câu hỏi thường thức. Có phải ngài thấy không khỏe không? Có cần Tiểu Bàn giúp ngài đặt lịch bác sĩ không ạ?” Tiểu Bàn quan tâm hỏi.
“Tiểu Bàn à, xóa hết toàn bộ cuộc đối thoại giữa tôi và cậu từ sáng sớm đến giờ đi.” Đồng Du thành thục ra lệnh một câu.
Là một người xuyên không, Đồng Du không muốn thân phận của mình bị bại lộ, nên khi người máy gia đình phát hiện ra sự bất thường, cậu sẽ lập tức bắt nó xóa bỏ phần ký ức đó.
Sau khi đeo bộ kết nối tinh thần, Đồng Du ấn nút khởi động lần nữa, phi thuyền lập tức khởi động.
[Khởi động hoàn thành, có thể xuất phát bất kỳ lúc nào.] Trong phi thuyền vang lên giọng nói thông báo.
Đồng Du cảm thán một câu xịn sò, rồi ra lệnh: “Đến trung tâm thương mại gần nhất.”
[Có ba trung tâm thương mại gần nhất, xin chủ nhân chọn một.” Một màn hình áo hiện lên trong khoan lái, hiển thị ba địa điểm, Đồng Du chọn cái có vẻ to nhất, ấn xác nhận.
[Điểm đến đã xác nhận, trung tâm thương mại Lam Hải, chế độ lái tự động kích hoạt, xuất phát.]
Lúc phi thuyền bay lên, Đồng Du còn có chút hưng phấn, khoảng 20 phút sau, phi thuyền dừng tại bãi đỗ của trung tâm thương mại Lam Hải. Đồng Du xuống xe, bắt đầu chuyến mua sắm đầu tiên ở tương lai.
“Tinh tế tranh bá, bối cảnh ảo chân thực, yêu cầu cường độ tinh thần lực cao, có thể tiêu hao 60% tinh thần lực, kích thích nhẹ biển tinh thần.”
“Cơ giáp chiến đấu, vừa chiến đấu vừa giải phóng lượng lớn tinh thần lực.”
“Mũ mô phỏng trong giấc ngủ, mũ tinh thần mới nhất, có thể giúp não bộ luôn hoạt động khi ngủ, giải phóng 50% tinh thần lực trong giấc mơ, tỉnh dậy tinh thần sảng khoái.”
“Mũ thực tế ảo, một thế giới ảo hoàn toàn chân thực, có thể tiêu hao tinh thần lực ở mức tối đa.”
Thế giới ảo?!
Mắt Đồng Du sáng rực lên, lập tức chẳng nhìn thấy gì khác nữa, lao thẳng đến cửa hàng bán mũ thực tế ảo: “Mũ thực tế ảo bán thế nào?”
“Quý khách muốn mua ạ? Xin hỏi cấp độ tinh thần lực của ngài là bao nhiêu?” Nhân viên bán hàng nhiệt tình tiếp đón.
“Mua cái này còn giới hạn cấp độ tinh thần lực nữa hả?”
“Vâng ạ. Việc sử dụng mũ thực tế ảo có yêu cầu về cấp độ tinh thần lực. Tinh thần lực dưới cấp F sẽ không thể khởi động mũ, nền có mua về cũng không dùng được. Tinh thần lực cấp E mỗi ngày có thể dùng một tiếng. cấp D được ba tiếng, cấp độ càng cao thì thời gian sử dụng càng dài. Vì vậy, muốn mua mũ thực tế ảo, tinh thần lực của ngài phải đạt cấp E trở lên mới được.”
Mua món đồ chơi thôi mà cũng phải xem tinh thần lực, đúng là phiền phức.
“Nhưng tôi không biết cấp độ tinh thần lực của mình.”
“Không sao ạ, chúng tôi có dụng cụ kiểm tra, chỉ cần đo một chút là được.”
"Chủ nhân, ngài là người khế ước, không cần kiểm tra đâu ạ." Tiểu Bàn lên tiếng nhắc nhở.
Nhân viên nghe vậy lập tức dừng động tác lấy máy đo: "Ngài là người khế ước sao? Vậy thì chắc chắn đủ điều kiện rồi. Đối với người khế ước, cửa hàng chúng tôi sẽ giảm giá 20%. Ngài cứ chọn mẫu mình thích trước đi ạ. Lát nữa tôi sẽ hướng dẫn ngài cách sử dụng.”
“Người khế ước được giảm giá 20% sao?”
“Đương nhiên rồi ạ. Đối với những người cống hiến cho hành tinh như các ngài, công ty chúng tôi vô cùng kính trọng.” Nhân viên nói một cách chân thành.
Để duy trì vị thế của Thuỷ Lam Tinh trong Liên Minh vũ trụ, Thuỷ Lam Tinh bắt buộc phải có những người thức tỉnh sở hữu tinh thần lực mạnh mẽ, những người khế ước giúp duy trì trạng thái cho người thức tỉnh đương nhiên cũng nhận được sự tôn trọng tương xứng.
Tuy biết quy định này nhưng đây là lần đầu tiên Đồng Du cảm nhận được nó trong thực tế.
“Nhưng mà nếu tinh thần lực của tôi không đủ cấp E thì chẳng phải cũng không dùng được sao?” Đồng Du hỏi.
“Ngài khéo đùa, là một người khế ước, tinh thần lực của ngài gắn liền với người thức tỉnh. Có tinh thần lực của đối phương, làm sao ngài lại không dùng được mũ thực tế ảo chứ?” Nhân viên nói.
Đồng Du nhíu mày: “Vậy chẳng phải tôi cần anh ta đồng ý mới dùng được mũ sao?”
“Không cần đâu ạ. Đối với người khế ước, chúng tôi sẽ liên kết bằng khế ước tinh thần. Ngài qua bên này chọn một chiếc mũ đi, tôi sẽ giúp ngài liên kết ngay."
Đồng Du chỉ đắng đo một chút rồi đi theo nhân viên chọn mũ, thực sự là sức cám dỗ của mũ thực tế ảo quá lớn. Hơn nữa khế ước tinh thần này một năm sau mới giải trừ được, cũng đâu phải cậu cố tình chiếm của hời, vả lại cậu chẳng phải còn phải chịu đựng cái vụ cọ sát tinh thần gì đó sao? Tính ra cậu cũng đâu phải lấy không?
Mấy hôm nay cậu có tra cứu tài liệu, biết được người khế ước khi chịu đựng sự cọ sát của tinh thần lực sẽ đau đầu vô cùng, thậm chí nghiêm trọng có thể dẫn đến rối loạn tinh thần. Không biết chủ nhân cũ đòi tự sát có phải do nguyên nhân này không. Nhưng mà cũng không đúng, nghe lời ba mẹ chủ nhân cũ nói thì hình như là Thịnh Cảnh muốn ly hôn, chủ nhân cũ không chịu, còn mắng chủ nhân cũ dở trò.
Thôi kệ, không liên quan đến mình, lười nghĩ.
Đồng Du nhanh chóng chọn được một chiếc mũ, sau khi nhân viên giúp Đồng Du hoàn tất liên kết, bắt đầu dạy cậu cách sử dụng.
“Ơ, ngài đã thiết lập kênh tinh thần rồi này.” Nhân viên ngạc nhiên nói.
"À, hình như thế.” Chắc là do chủ nhân cũ làm.
“Vậy ngài chắc hẳn đã có kinh nghiệm sử dụng rồi!”
“Cái mũ kia là người khác mua, tôi chưa dùng được bao lâu thì nó đã hỏng rồi."
“Là người thức tỉnh mua sao?” Nhân viên cửa hàng cho rằng người Đồng Du nhắc tới là đối tượng khế ước: “Chưa kịp dùng đã hỏng, vậy chắc chắn là ngài vừa nhận được đã hỏng rồi, kênh tinh thần đều đang đóng.”
"Kênh tinh thần là gì vậy?" Đồng Du tò mò hỏi.
"Phải mở kênh tinh thần thì ngài mới mượn được tinh thần lực của người thức tỉnh chứ."
Đồng Du giật mình: “Chẳng lẽ lúc tôi dùng mũ thực tế ảo thì anh ta cũng bắt buộc phải dùng cùng sao?”
Nhân viên lắc đầu: “Không phiền phức thế đâu ạ, đối phương chỉ cần đeo thiết bị kết nối tinh thần là được, tinh thần lực dư thừa sẽ tự động truyền qua, không cần ngài ấy thao tác."
Nghe đến đây, Đồng Du mới yên tâm, nếu cần Thịnh Cảnh phối hợp mới dùng được cái mũ này thì phiền toái to.
"Có cần tôi giúp ngài mở kênh tinh thần không ạ?" Nhân viên hỏi.
Đồng Du lập tức nghĩ đến một vấn đề khác: “Kênh tinh thần này mở ra, có phải người thức tỉnh có thể truyền tinh thần lực qua bất cứ lúc nào, kể cả khi tôi không cần không?”
Đồng Du hơi lo lắng, tuy cậu đã chuẩn bị tinh thần chịu đựng sự cọ sát tinh thần lực, nhưng chuyện này dù sao cũng phải báo trước một tiếng chứ, nếu bất ngờ chịu đựng thì chẳng phải lúc nào cậu cũng đau đầu sao?
“Cái này đương nhiên là không rồi, quyền hạn đóng mở kênh tinh thần này nằm trong tay ngài, đóng hay mở đều do ngài quyết định. Ngài không đồng ý, đối phương không thể truyền tinh thần lực qua được. Hơn nữa, làm trái ý muốn của người khế ước, cưỡng ép thực hiện cọ sát tinh thần là phạm pháp. Nếu có tình huống này, ngài có thể trực tiếp đến hiệp hội người khế ước để tố cáo.” Nhân viên phổ cập kiến thức cho Đồng Du: “Ngài mới ký khế ước chưa lâu đúng không ạ? Ngài có thể tranh thủ đến hiệp hội người khế ước tham gia lớp học, để tránh việc người thức tỉnh bạo hành tinh thần người khế ước, hiệp hội đã đưa ra rất nhiều điều lệ bảo vệ.”
“Cảm ơn. Tôi biết rồi. Cô dạy tôi tiếp những cái khác đi.”
“Vâng. Vậy tôi tạm thời không mở kênh tinh thần nhé, lát về ngài tự mở cũng được.” Nhân viên tiếp tục giải thích: “Ở đây có hướng dẫn cho người mới, về nhà ngài có thể tự xem…”
Đồng Du thích cái mũ thực tế ảo này vô cùng. Sau khi nắm được cách dùng, cậu hận không thể thanh toán ngay để về nhà.
“Thưa ngài, tổng cộng hết tám mươi nghìn tinh tệ.”
“Tiểu Bàn, thanh toán.”
“Vâng, chủ nhân.”
Tiểu Bàn hiện mã thanh toán, nhân viên cầm máy quét qua một cái: [Hạn mức vượt quá giới hạn, cần Thịnh Cảnh tiên sinh xác nhận.]
“Thịnh Cảnh? Tại sao lại cần Thịnh Cảnh xác nhận?” Đồng Du ngơ ngác.
“Đây là tài khoản của ngài Thịnh Cảnh, đương nhiên cần ngài ấy xác nhận.”
Cái gì cơ?
Đồng Du cúi đầu hỏi Tiểu Bàn: "Cậu dùng tài khoản của Thịnh Cảnh hả?"
Tiểu Bàn: “Đúng vậy.”
“Chẳng lẽ mấy hôm nay tôi tiêu tiền đều là tiền của Thịnh Cảnh à?”
“Đúng vậy.”
“Thế tiền của tôi đâu?”
“Ngài hoàn toàn không có công việc, mọi thu nhập đều đến từ người chủ nhân kia.”
Đồng Du lập tức cảm thấy cả người không ổn. Cậu cảm giác ánh mắt nhân viên nhìn mình cũng khác đi rồi: “Thế tôi không mua nữa.”
“Không được đâu ạ. Ngài đã hoàn tất liên kết tinh thần rồi.” Nhân viên khó xử.
Mặt Đồng Du suy sụp ngay tức khắc.
Cùng lúc đó, tại viện nghiên cứu, Thịnh Cảnh đang làm thí nghiệm thì máy liên lạc bỗng hiện lên yêu cầu thanh toán. Anh liếc qua, cau mày lại. Lúc anh và Đồng Du mới kết hôn, tài khoản cá nhân của anh có liên kết với Đồng Du, Đồng Du có thể dùng tiền của anh bất cứ lúc nào. Tuy Đồng Du tiêu tiền không có chừng mực, tháng nào cũng tiêu sạch lương của anh, nhưng Thịnh Cảnh không tính toán lắm, dù sao cả ngày anh đều ở trong viện nghiên cứu, cũng chẳng dùng đến tiền. Chỉ là sau này Đồng Du ngày càng quá đáng, mà cách duy nhất anh có thể kiềm chế Đồng Du chỉ có tinh tệ. Sau đó anh bèn thay đổi cài đặt, mỗi tháng chuyển mười nghìn tinh tệ tiền sinh hoạt vào tài khoản người máy gia đình và chuyển chín mươi nghìn tinh tệ tiền tiêu vặt cho Đồng Du. Còn lại một xu cũng không cho thêm.
Thịnh Cảnh đang định từ chối thì bỗng nhiên một tin nhắn nhảy ra.
Đồng Du: [Cái đó… tôi vừa mua một cái mũ thực tế ảo, đã liên kết tinh thần rồi, không trả lại được. Anh có thể thanh toán giúp tôi được không?]
Nhìn thấy bốn chữ mũ thực tế ảo, mày Thịnh Cảnh càng nhíu chặt hơn. Lần nào cũng vậy, mỗi lần Đồng Du lên cơn điên xong đều sẽ bình thường được một thời gian, nhưng cũng chỉ được hai ba ngày. Trong hai ba ngày này, cậu ta sẽ tỏ ra vô cùng ân cần, cứ như một người khế ước đạt chuẩn, sẽ cố gắng hết sức giúp anh xoa dịu tinh thần lực. Nhưng ba ngày sau cậu ta sẽ lại phát điên dữ dội hơn, rồi dùng những việc làm trong ba ngày đó khóc lóc, tiến hành trói buộc đạo đức với anh.
Thịnh Cảnh đã chán ngấy rồi, biển tinh thần của anh quả thực không ổn định, ngày nào cũng đau đến mức không ngủ được, nhưng anh không muốn bị nắm thóp nữa. Vốn tưởng cố gắng thêm chút nữa, còn một tháng là khế ước giữa anh và Đồng Du tròn một năm, đến lúc đó dù biển tinh thần có chịu đả kích thế nào, anh cũng phải giải trừ khế ước này. Nào ngờ khế ước không giải trừ được, ngược lại còn gia hạn thêm một năm.
Nói thật lòng, khoảnh khắc tinh thần lực của Đồng Du tan biến, anh thực sự có một thoáng không muốn quan tâm đến cậu ta nữa, nhưng rốt cuộc vẫn không đành lòng.
Dù vậy, Thịnh Cảnh vẫn ấn đồng ý, Đồng Du muốn mua mũ thực tế ảo, thứ này gần như là trang bị tiêu chuẩn của người khế ước, nếu anh từ chối, Đồng Du có thể trực tiếp đến hiệp hội người khế ước khiếu nại.
“Tinh!” Một tiếng, lại có tin nhắn đến.
Đồng Du: [Cảm ơn, tiền này tôi sẽ trả lại anh sau.]
Thịnh Cảnh liếc qua, chỉ cho rằng Đồng Du lại bày trò mới, hoàn toàn không tin, cúi đầu tiếp tục làm việc của mình.
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!