Chương 4

Đăng lúc 13:32 17/01/2026 12 0
Đối với Đồng Du, việc xây dựng thế giới ảo là một trải nghiệm cực kỳ mới mẻ. Cậu chơi hăng say đến mức quên cả trời đất, mãi đến khi toàn bộ bối cảnh được dựng xong xui mới chịu dừng lại, nhìn đồng hồ đã hơn 3 giờ sáng.
Cơn mệt mỏi ập đến từng đợt, Đồng Du lúc này mới tháo mũ thực tế ảo xuống, trở về thế giới thực. Trong phòng, Tiểu Bàn đang cầm một túi dịch dinh dưỡng đứng bên cạnh Đồng Du, thấy cậu tháo mũ liền vội vàng nhắc nhở: "Thưa chủ nhân, ngài đã liên tục 12 tiếng không nạp năng lượng rồi, xin hãy chú ý kết hợp làm việc và nghỉ ngơi."
Lúc này Đồng Du mới cảm thấy bụng đói cồn cào, cầm lấy túi dịch dinh dưỡng tu một hơi cạn sạch.
Ừm, vị dâu tây.
Nói thật lòng, cái thứ dịch dinh dưỡng này Đồng Du đã ngán tận cổ khi mới đến thế giới này hai ngày rồi. Người ta nói “dân dĩ thực vi thiên”, không chỉ vì thức ăn cung cấp năng lượng để con người sinh tồn, mà còn vì việc ăn uống đã là một sự hưởng thụ. Túi dịch dinh dưỡng Tiểu Bàn mang đến có thể cung cấp đủ lượng calo tiêu thụ trong một ngày cho một người trưởng thành, nhưng Đồng Du uống vào miệng chỉ thấy như đang uống một gói nước đường, dạ dày chẳng có chút cảm giác no nê nào, cứ như chưa từng uống vậy.
Nhưng lúc này cậu đã mệt rã rời, cũng lười đi nấu cơm, đành uống tạm cho qua bữa.
Đi ngủ thôi, đợi ngủ dậy còn phải đi kiểm tra lại mật thất một lượt, loại bỏ hết các BUG. Sửa BUG xong là có thể mở cửa kinh doanh rồi. Mở cửa rồi là có thể kiếm tiền.
Kiếm tiền, kiếm tiền!
Mang theo giấc mộng làm giàu, Đồng Du chìm vào giấc ngủ. Và không lâu sau khi cậu ngủ say, tại viện nghiên cứu, Thịnh Cảnh lại tỉnh giấc. Thịnh Cảnh vừa tỉnh dậy đã cảm thấy nhẹ nhõm chưa từng có, cảm giác như từng tế bào trong cơ thể đều đang reo vui, đặc biệt là biển tinh thần, những luồn tinh thần lực hỗn loạn đã biến mất, chỉ thi thoảng tản mát ra vài tia nhỏ, nhưng cũng nhanh chóng bị kiểm soát.
“Cảm thấy thế nào?” Bác sĩ Thôi mỉm cười bước tới.
Thịnh Cảnh nhìn sang, ánh mắt có chút ngẩn ngơ, nụ cười trên mặt bác sĩ Thôi càng rạng rỡ hơn. Đây là lần đầu tiên ông thấy biểu cảm này trên gương mặt vị thiết kế sư thiên tài trẻ tuổi: “Người khế ước của cậu giỏi lắm, cậu ấy đã tiêu hao 50% tinh thần lực trong biển tinh thần của cậu đấy, giảm nhẹ đáng kể gánh nặng cho biển tinh thần. Trong 12 tiếng qua, biển tinh thần của cậu liên tục tự phục hồi, mức độ sụp đổ đã giảm xuống còn 55%.”
Vừa nói, bác sĩ Thôi vừa đưa báo cáo giám sát trong tay cho Thịnh Cảnh. Thịnh Cảnh nhìn con số mức độ bạo động giảm từ 65% xuống 55% trên báo cáo, có chút không dám tin.
Là Đồng Du làm sao?
Tác dụng của người khế ước là duy trì sức khỏe cho biển tinh thần của người thức tỉnh, đảm bảo biển tinh thần không bị sụp đổ. Khi tinh thần lực của Thịnh Cảnh vừa được kích hoạt, tinh thần lực ban đầu đã đạt cấp A, đây là trường hợp cực kỳ hiếm gặp. Vì Thuỷ Lam Tinh vẫn chưa có phương pháp hiệu quả để kiểm soát tinh thần lực nên khi kích hoạt ban đầu, người ta đều cố gắng kích hoạt ở mức thấp nhất có thể. Bởi vì thời gian thức tỉnh càng dài, biển tinh thần dưới sự kích thích của tinh thần lực cuồng bạo sẽ không ngừng tiến hóa, không ngừng nâng cao tinh thần lực. Do đó, cấp độ khi thức tỉnh càng thấp thì biển tinh thần sụp đổ càng muộn.
Tinh thần lực ban đầu của Thịnh Cảnh đã là cấp A. Điều này dẫn đến việc ngay khi vừa thức tỉnh, mức độ sụp đổ biển tinh thần của anh đã đạt 30%. Đã thế anh lại làm công việc thiết kế chiến hạm vũ trụ, công việc này đòi hỏi phải sử dụng tinh thần lực thường xuyên. Dưới sự kích thích cường độ cao liên tục, tinh thần lực của anh ngày càng cuồng bạo, rất nhanh mức độ sụp đổ đã chạm mốc 50%.
Lãnh đạo viện nghiên cứu sau khi biết tình hình đã quả quyết định đình chỉ công tác của Thịnh Cảnh, yêu cầu anh bắt buộc phải tìm được người khế ước mới được quay lại làm việc. Tài năng nghiên cứu của Thịnh Cảnh là không thể phủ nhận, nhưng nếu vấn đề tinh thần lực không được giải quyết, anh sẽ sớm phát điên vì biển tinh thần sụp đổ. Khi đó, viện nghiên cứu cho Thịnh Cảnh thời hạn một tháng, trong một tháng này, Thịnh Cảnh có thể tự tìm người khế ước, nếu không tìm được, viện nghiên cứu sẽ chỉ định một người tình nguyện ký khế ước với anh.
Đồng Du xuất hiện chính vào lúc này.
Anh và Đồng Du thực ra không thân thiết lắm. Hai nhà bọn họ là hàng xóm nhưng Thịnh Cảnh lớn hơn Đồng Du ba tuổi, cộng thêm việc thông minh từ nhỏ, đi học toàn nhảy lớp liên tục. Sách mà người khác phải mất hơn 20 năm mới học xong, anh lúc 14 15 tuổi đã đọc hết, 16 tuổi đã được đặt cách vào viện nghiên cứu.
Sau khi bị viện nghiên cứu đình chỉ công tác, anh về nhà. Ba mẹ biết chuyện liền bắt đầu lo liệu tìm người. Bỗng một hôm, hai gia đình ngồi lại với nhau, nói rằng Đồng Du tình nguyện làm người khế ước cho anh.
Về chuyện tìm người khế ước, Thịnh Cảnh thực ra không mặn mà lắm, nếu có thể, anh thậm chí không muốn tìm ai cả. Đối với người thức tỉnh, người khế ước thực chất là một vai trò hoàn toàn mang tính hỗ trợ và hy sinh, chỉ tồn tại vì sự ổn định tinh thần của người thức tỉnh. Mặc dù nói rằng dưới sự cọ sát của tinh thần lực, họ cũng có cơ hội thức tỉnh tự nhiên, nhưng xác suất thức tỉnh chưa đến một phần nghìn.
Thịnh Cảnh về nhà chỉ để bầu bạn với ba mẹ, định bụng đợi hết thời hạn thì để viện nghiên cứu phân cho một người khế ước là xong.
“Anh Cảnh, từ nhỏ em đã muốn trở thành người thức tỉnh, nhưng năm 18 tuổi đi kiểm tra, họ nói cơ thể em không thích hợp thức tỉnh. Từ đó về sau, em đã quyết tâm trở thành người khế ước. Trở thành người khế ước không chỉ có thể giúp đỡ người thức tỉnh như anh mà bản thân em cũng có cơ hội thức tỉnh, nên anh hãy giúp em đi, dù cơ hội mong manh nhưng em cũng muốn thử. Hơn nữa, đằng nào anh cũng cần người khế ước, chúng ta lớn lên cùng nhau, anh yên tâm, em tuyệt đối sẽ không phản bội anh."
Đồng Du nói rất chân thành, cộng thêm sự nhiệt tình của ba mẹ hai bên, anh đã gật đầu đồng ý.
Nhưng chuyện chỉ mới xảy ra một lần, đợt đó, viện nghiên cứu đang giải quyết một vấn đề nan giải. Anh đã tăng ca suốt hai tuần và để nhanh chóng hoàn thành việc điều chỉnh máy móc, anh đã cưỡng ép điều động tinh thần lực, dẫn đến tinh thần lực bạo loạn. Đồng Du không thể hoàn thành việc xoa dịu tinh thần lực, chỉ có thể tiến hành cọ sát tinh thần lực. Từ đó về sau, Đồng Du thay đổi hẳn, ánh mắt nhìn anh tràn đầy sợ hãi và hận thù. Mỗi khi ở chung, cậu luôn nhắc đến việc mình đau khổ thế nào, hy sinh bao nhiêu, tìm mọi cách để đòi hỏi ở anh. Ban đầu là tiền bạc, sau đó là tình cảm, rồi sau đó nữa là không từ thủ đoạn…
Đồng Du chủ động giúp anh xoa dịu tinh thần lực, Thịnh Cảnh ngoài sự kinh ngạc ra, phần nhiều là lo lắng.
Lần này cậu lại muốn đòi hỏi thứ gì ở anh đây?

“Anh Cảnh, anh xem anh đã đau đến trắng bệt cả mặt rồi kìa. Chỉ cần ngủ với em một lần, em sẽ giúp anh xoa dịu tinh thần lực, nhé?”
Đồng Du giật mình tỉnh giất, bật dậy khỏi giường. Cậu thế mà lại mơ thấy mình đang gạ gẫm Thịnh Cảnh, lại còn bằng phương thức ép buộc nữa chứ? Chuyện này cũng quá hoang đường rồi. Mấy chuyện “ngủ chung” này đương nhiên phải là anh tình tôi nguyện mới vui, ép buộc thì có gì thú vị? Trừ khi là tình nhân chơi trò tình thú.
Còn cái kiểu gọi “anh Cảnh” là cái quái gì thế? Cậu có mộng xuân thì cũng chẳng đến mức mơ thấy Thịnh Cảnh. Cậu đâu phải chủ nhân cũ, có mơ thì cũng mơ mấy nam minh tinh đẹp trai thời trái đất chứ? Hay là do hôm qua xây dựng bối cảnh dùng quá nhiều tinh thần lực của Thịnh Cảnh nên sinh ra di chứng?
Chậc, nếu đúng là thế thì phiền phức to, nhưng nếu cậu không dùng thì không xây được bối cảnh mật thất, càng không kiếm được tiền.
Nhịn!
Tỉnh dậy, rửa mặt làm bữa sáng rồi bưng ra ban công thưởng thức.
Thực ra Đồng Du không đói lắm, nhưng bản năng ăn ba bữa một ngày đã khắc sâu vào xương tủy, khiến cậu vô thức muốn làm vậy. Hơn nữa vừa ngủ dậy, cảnh xuân tươi đẹp, ăn một bữa sáng chẳng phải là khởi đầu tuyệt vời cho một ngày mới sao?
Đồng Du tập thể dục một lúc rồi mới vào phòng đeo mũ thực tế ảo. Cậu cảm thấy cơ thể nguyên chủ hơi yếu, phải rèn luyện tử tế mới được.
Trở lại thế giới ảo, Tiểu Bàn ảo lại đi tới. Một người tên Lý Tông đang gọi điện cho cậu, Đồng Du vẫn không nghe máy, đi thẳng đến mật thất cậu đã xây dựng hôm qua.
Bối cảnh đại thể của mật thất đã xây dựng xong, các cơ quan nhỏ cũng đã thiết lập. Việc cậu cần làm bây giờ chỉ còn hai thứ, thuê NPC,
thiết lập cốt truyện, sau đó tự mình đi thử một lượt.
Kịch bản quỷ tân nương này không cần quá nhiều người. NPC quan trọng chỉ có hai, một là quỷ tân nương, một là quản gia phụ trách dẫn đường. Ngoài hai người này ra thì những người khác đều là vai quần chúng cho đủ số lượng. Cách thuê NPC có hai loại, một là bỏ tiền mua trí tuệ nhân tạo (AI), hai là thuê người thật đóng.
Đồng Du nghiêng về phương án thuê người thật đóng hơn, nhưng xét thấy kinh phí có hạn, lại chẳng quen biết ai, nên cuối cùng cậu đã chọn NPC trí tuệ nhân tạo. Tuy NPC AI có khả năng ứng biến kém, nhưng được cái có thể ghi nợ, Đồng Du quyết định đợi sau này kiếm được tiền rồi sẽ tính chuyện thuê người.
Dưới sự giúp đỡ của Tiểu Bàn, Đồng Du nhanh chóng hoàn thành việc thuê hai NPC, hai NPC trông đều rất tinh xảo nhưng lại chẳng có nét gì đặc trưng. Đồng Du điều chỉnh một chút, chủ yếu là chỉnh ngoại hình của quản gia thành một lão già khoảng 50 tuổi, trông có vẻ bỉ ổi.
Sau đó bắt đầu nạp kịch bản vào nhân vật. Kịch bản là do cậu viết lúc nãy khi Tiểu Bàn đăng ký NPC. Kịch bản nạp xong, NPC lập tức có phản ứng, quản gia liền còng lưng xuống, nở nụ cười bỉ ổi. Vẻ mặt tân nương cũng trở nên âm trầm, trong bộ hỷ phục đỏ thẳm càng thêm rợn người.
Đồng Du kiểm tra lại một lượt, sau đó cho NPC vào bối cảnh cổ trạch, rồi tự mình vào đi thử, lại tốn thêm chút thời gian điều chỉnh vài chi tiết nhỏ. đến đây, phó bản mật thất quỷ tân nương coi như hoàn thành triệt để.
“Có thể mở cửa rồi." Đồng Du hài lòng nói. Cũng may là ở trong thế giới ảo, chứ nếu ở thế giới thực, chỉ riêng việc dựng cảnh, tuyển NPC, không mất vài tháng thì đừng hòng làm xong, đằng này ở đây chỉ tốn hai ngày.
"Chủ nhân, ngài định định giá bao nhiêu?" Trợ lý cửa hàng Tiểu Phú Quý bay tới.
Phú Quý là trí tuệ nhân tạo, đằng sau là một dãy số series, Đồng Du lười nhớ nên đã đặt cho nó cái tên nghe may mắn.
“Định giá à? Chưa vội, để tôi tìm người hỏi thử đã.” Đồng Du không định giá ngay, cậu quyết định tìm ông chủ quán đậu hủ thúi đến chơi thử, sau đó hỏi ý kiến anh ta. Mật thất trốn thoát là một thứ hoàn toàn mới mẻ đối với thời đại tinh tế, cậu không nắm chắc được mức giá.
“Có bật livestream không ạ?”
“Livestream? Cái này cũng livestream được à?” Đồng Du ngẩn người.
“Được ạ, mọi việc trong thế giới ảo đều có thể livestream, chỉ cần chủ nhân đồng ý là được. Tiểu Phú Quý nói: "Nếu ngài bật livestream thì mọi chuyện xảy ra trong mật thất đều có thể đồng bộ ra bên ngoài."
"Không bật." Mật thất chơi là phải bất ngờ. Nếu người khác biết hết rồi thì chơi còn gì thú vị nữa.
"Vâng.”
Đồng Du thấy mọi thứ đã sẵn sàng liền gọi điện cho ông chủ quán đậu hủ thúi: "Ông chủ Chương, cửa hàng của tôi xong rồi, có muốn qua chơi thử không?"
"Nhanh thế đã xong rồi á, cậu mới làm có một ngày thôi mà?" Ông chủ quán đậu hủ thúi tên là Chương Hoài, nghe vậy ngạc nhiên vô cùng.
"Vốn là có sẵn cửa hàng rồi, tôi chỉ sửa sang lại chút thôi."
"Ra là vậy, được rồi, cậu gửi địa chỉ cho tôi, lát nữa tôi qua ủng hộ cậu." Chương Hoài rất nghĩa khí nói.
"Anh có bạn không? Tốt nhất là gọi thêm ba người nữa.”
“Tôi dẫn bạn qua thì không vấn đề gì, nhưng đồ của cậu mà không ngon thì chưa chắc họ đã mua đâu nhé." Chương Hoài có thể tự bỏ tiền ủng hộ, nhưng không muốn ép buộc bạn bè.
“Cửa hàng của tôi không bán đồ ăn, là một trò chơi nhỏ, cần bốn người mới chơi được. Tôi mời anh đến không lấy tiền, chỉ muốn nhờ các anh chơi thử xem trò này có ổn không thôi.” Đồng Du nói.
"Thế thì chắc chắn không thành vấn đề rồi. Đợi đấy, tôi dẫn người qua ngay." Chương Hoài nghe thấy không mất tiền, lập tức nhiệt tình hơn hẳn.
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!