Chương 3

Đăng lúc 18:49 12/01/2026 17 0
Về đến nhà, Đồng Du không lãng phí một giây nào, lập tức tiến vào thế giới ảo.
Theo lời giới thiệu của nhân viên, thế giới ảo này tuy chỉ người có tinh thần lực cấp E trở lên mới dùng được, nhưng một khi đã vào rồi thì gần như không khác gì thế giới thực. Hơn nữa, mọi thứ trong thế giới ảo đều do người sử dụng dùng tinh thần lực cấu tạo nên, trí tưởng tượng càng phong phú thì tiêu hao tinh thần lực càng nhiều, vì thế kiến trúc trong thế giới ảo sẽ cá tính và độc đáo hơn thế giới thực.
Đồng Du chỉ thấy trước mắt lóe lên một ánh sáng trắng, rồi cậu xuất hiện trong một căn phòng có bài trí khá quen mắt, sau đó, cậu sững sờ trước bức ảnh treo trên tường. Trên bức tường đối diện treo một tấm ảnh khổ lớn, chụp hai người đàn ông đang tựa vào nhau, chính là Thịnh Cảnh và chủ nhân cũ, ánh mắt Thịnh Cảnh trong ảnh rất dịu dàng, cúi xuống nhìn chủ nhân cũ, trên mặt là vẻ cưng chiều không hề giấu giếm. Chủ nhân cũ ngước mắt lên đầy tinh nghịch, khóe miệng cong cong cười ngọt ngào.
Chủ nhân cũ và Thịnh Cảnh từng ân ái thế sao? Vậy sao lại đi đến bước ly hôn rồi tự sát thế này?
Sau đó Đồng Du cũng hiểu ra tại sao mình thấy cách bài trí căn phòng này quen mắt, vì nó giống hệt căn phòng của nguyên chủ ngoài đời thực, điểm khác biệt duy nhất là bức ảnh trên tường.
Chủ nhân cũ rốt cuộc thích căn nhà ngoài đời đến mức nào mà vào thế giới ảo cũng phải dựng lại y hệt thế này? Đã bảo là phát huy trí tưởng tượng cơ mà.
“Chủ nhân, có cuộc gọi tìm ngài.” Một người máy giống hệt Tiểu Bàn trượt ra từ góc nhà.
Đến cả người máy cũng y hệt luôn!
“Ai gọi đấy?” Đồng Du hỏi.
“Lý Tông tiên sinh.”
“Không nghe.” Đồng Du từ chối ngay tắp lự. Cậu không phải chủ nhân cũ, cũng không có ký ức của chủ nhân cũ, giai đoạn này ngoài những giao tiếp không thể tránh khỏi, cậu không muốn tiếp xúc với bất kỳ ai có quan hệ với chủ nhân cũ.
Nhà cửa xây theo nguyên mẫu thế giới thực nên Đồng Du chẳng còn hứng thú tham quan, dứt khoát đi ra khỏi cửa, bắt đầu dạo phố. Ban đầu cậu còn hào hứng đi dạo, nhưng đi được một lúc liền thấy chán.
Dạo phố chẳng qua là ăn uống, mua sắm quần áo, nhưng cậu đi một vòng, thức ăn thời đại tương lai thực sự khó mà khen nổi. Cậu cũng hiểu tại sao tay nghề nấu nướng của mẹ Đồng lại tệ thế rồi, hóa ra người tương lai nấu ăn đều chẳng ra sao cả.
“Chẳng lẽ lúc di cư từ trái đất không mang theo sách nấu ăn à?” Đồng Du lầm bầm một câu.
“Lúc di cư từ trái đất thì tài liệu văn hiến đều mang theo cả, nhưng rất nhiều thứ đã bị hủy hoại trong thời kỳ đen tối rồi.” Đồng Du lúc này đang đứng trước một cửa hàng đậu hủ thúi, người trả lời cậu chính là chủ quán.
Thời kỳ đen tối chính là giai đoạn Thuỷ Lam Tinh bị văn minh ngoài hành tinh xâm lược và nô dịch.
“Bị hủy hết rồi sao?”
“Nhìn là biết cậu không học kĩ lịch sử Thuỷ Lam Tinh rồi. Khi văn minh ngoài hành tinh xâm lược Thuỷ Lam Tinh, việc đầu tiên chúng làm là phá hủy tài liệu văn hiến của chúng ta. Dù sao muốn huỷ diệt một nền văn minh thì biện pháp nhanh nhất là huỷ diệt văn hoá của họ mà.” Ông chủ đậu hủ thúi nói.
Đồng Du nghe xong, mất nửa ngày mới nghẹn ra một câu: “Thâm độc thật.”
“Còn phải nói, giờ chỉ mong các nhà khoa học của chúng ta có thể chế tạo ra tàu vũ trụ xuyên qua bão ngân hà, một ngày nào đó chúng ta có thể trở về trái đất tìm lại nền văn minh thuộc về chúng ta."
Hai mắt Đồng Du sáng lên: “Còn có thể về trái đất sao?”
“Đương nhiên rồi, trái đất vẫn ở đó, trôi qua hơn ngàn năm rồi, băng hẳn là đã tan, chỉ là bão ngân hà rất đáng sợ, phi thuyền bình thường không xuyên qua được.” Ông chủ quán đậu hủ thúi nói: "Thật muốn về trái đất quá, như thế tôi mới biết đậu hủ thúi của tôi làm có chính tông không.”
“Không cần về trái đất, tôi cũng có thể nói cho anh biết. Anh làm chẳng chính tông tí nào, ngoài cái mùi thúi ra.” Có trời mới biết tâm trạng của cậu lúc nãy khi ngửi thấy mùi thối mà mò đến, mua một bát rồi ăn đến mức nôn thóc nôn tháo là như thế nào? Đậu hủ thúi chính tông là ngửi thì thúi, ăn thì thơm, còn ông này thì hay rồi, ngửi thì thúi, ăn vào càng thúi hơn, cứ như đang ăn phân vậy.
“Sao cậu biết?” Ông chủ không phục.
“Đại ca, đầu phụ thối là mỹ vị trái đất đấy. Anh cảm thấy thứ anh làm ra có tính là mỹ vị không?”
“…” Ông chủ bướng bỉnh nói: "Thế thì tôi xem như là thúi chính tông vậy.”
“Cái mùi thối này của anh đúng là nhất rồi.” Đồng Du thiệt tình nói.
Ông chủ vui vẻ hẳn lên, hỏi Đồng Du: "Cửa hàng của cậu ở đâu? Lúc nào rảnh tôi qua ủng hộ.”
“Tôi chưa mở, đang chuẩn bị đây, thế nên mới đi khảo sát thị trường xem mở cái gì thì kiếm tiền.” Đồng Du biết trong thế giới ảo có thể mở cửa hàng, cũng đang có ý định này.
Chủ nhân cũ không có việc làm, mà dù có việc làm thì chưa chắc cậu đã làm được, nhưng cậu bắt buộc phải kiếm tiền. Thế giới thực cậu không dám ra ngoài tìm việc, nên mở cửa hàng kiếm tiền trong thế giới ảo là lựa chọn tốt nhất. May mà hôn ước giữa cậu và Thịnh Cảnh còn một năm, một năm này cậu chắc chắn sẽ tìm ra cách kiếm tiền.
“Cậu hỏi tôi là đúng người rồi. Tôi biết đấy.”
Đồng Du kình hồn tán đảm: “Chẳng lẽ quán đậu hủ thúi này của anh kiếm tiền lắm à?”
“Kiếm cái gì? Mỗi tháng lỗ tới 1000 tinh tệ, tôi mở quán thuần túy là để tiêu hao tinh thần lực thôi.” Ông chủ nói.
Đồng Du lập tức thở phào nhẹ nhõm, may mà không kiếm ra tiền, nếu không cậu thực sự tưởng người tinh tế thích ăn phân thật đó chứ.
“Dù là thế giới ảo hay thế giới thực thì đều có hai thứ kiếm tiền nhất, một là di sản văn minh cổ, hai là tiêu hao tinh thần lực.” Ông chủ quán giới thiệu: “Nếu cậu có những câu chuyện thời kỳ trái đất do tổ tiên truyền lại, viết ra rồi định giá một tinh tệ một quyển, một tháng ít nhất cũng kiếm được trăm nghìn, may mắn được bảo tàn quốc gia thu thập thì còn được thưởng thêm một khoảng.”
Đồng Du phấn khích, cái này cậu có nha. Tuy cậu không phải thiếu niên ham đọc sách gì, nhưng cậu là người trái đất hàng thật mà, viết đại vài cái, không kể đến Liêu trai chí dị, nhưng bảy tám câu chuyện cổ tích thì không thành vấn đề.
“Nhưng cậu không được viết bừa. Nếu viết lung tung mà không chứng minh được đó là văn minh cổ mà đi đăng ký là sẽ bị phạt đấy." Ông chủ quán lại nói.
Đồng Du sững sờ: “Chứng minh kiểu gì? Văn minh cổ chẳng phải đã đứt đoạn rồi sao?”
Ông chủ quán: “500 năm trước, Thuỷ Lam Tinh đã bắt đầu thu thập truyện dân gian một lần rồi, nền câu chuyện của cậu bắt buộc phải chứng minh là do người của 500 năm trước kể cho cậu. Ví dụ như tổ tiên 500 năm trước của cậu để lại cho cậu một cuốn sách hoặc tư liệu hình ảnh, gần đây cậu mới phát hiện ra.”
Cái bằng chứng này còn vô lý hơn cả chứng minh mẹ tôi là mẹ tôi nữa.
“Nói về cái tiêu hao tinh thần lực đi.” Đồng Du bỏ cuộc.
“Cái này thì đơn giản rồi, chính là nghĩ trăm phương ngàn kế để khách hàng tiêu hao tinh thần lực. Ví dụ như đậu hủ thúi của tôi, ăn vào cũng tiêu hao được một phần tinh thần lực.”
“Đậu hủ thúi của anh còn có tác dụng này á? Đồng Du kinh ngạc.”
“Đương nhiên, phí thuê sạp này của tôi một tháng mười nghìn tinh tệ đấy. Đậu hủ thúi mà vô dụng thì tôi còn lỗ nặng hơn.” Ông chủ nói.
Chỉ cái thứ này mà một tháng bán được 9000 tinh tệ hả?
“Theo số liệu mới nhất do viện khoa học công bố, ngoài sức sáng tạo ra, những sự việc càng kích thích não bộ thì càng tiêu hao tinh thần lực. Sức sáng tạo của con người đều có giới hạn, một khi gặp nút thắt sáng tác, sự tiêu hao tinh thần lực sẽ giảm đi. Lúc này cần những thứ mang tính kích thích. Cậu mở bảng xếp hạng ra mà xem, top 10 toàn là game chiến đấu, càng máu me kinh dị càng xếp hạng cao. Còn có phim kinh dị, tỷ lệ người xem cũng cao nhất.”
Kinh dị?
Trò chơi?
Kích thích?
Ba từ này kết hợp lại chẳng phải là mật thất trốn thoát sao?
Là một hồn ma vất vưỡng ở trái đất nhiều năm, chán đến mức chỉ có thể đóng giả NPC trong mật thất, không ai hiểu rõ mật thất hơn cậu!
“ Tôi biết nên mở cửa hàng gì rồi!” Đồng Du kích động nói.
“Nhanh thế đã có ý tưởng rồi à?”
“Ừ. Nào kết bạn cái đi, đợi mật thất của tôi khai trương, tôi mời anh là người trải nghiệm đầu tiên.” Đồng Du nói.
"Cậu định bán đào mật à? Cái này thế giới thực đã có người lai tạo được rồi. Cậu muốn bán thì phải làm gì đó mới lạ mới được." Ông chủ vừa đưa ra lời khuyên vừa thêm phương thức liên lạc của Đồng Du.
Đồng Du cũng lười giải thích với đối phương mật thất không phải là mật đào, vội vàng tạm biệt ông chủ rồi về nhà.
Về đến nhà, cậu lại mất khoảng nửa tiếng tìm hiểu quy trình và thủ tục mở cửa hàng, sau đó ngạc nhiên phát hiện ra chủ nhân cũ cũng từng mở một quán ăn nhỏ trong thế giới ảo, bán cá hầm ớt, nhưng ế ẩm nên nhanh chóng đóng cửa.
Từ tay nghề của mẹ chủ nhân cũ cũng biết, đồ ăn tanh thành như vậy bán được mới là lạ.
Nhưng đó không phải trọng điểm, trọng điểm là cậu không cần tốn thời gian và tiền bạc đi đăng ký cửa hàng nữa, chỉ cần sửa sang lại cửa hàng của một chút là được. Mà việc sửa sang cửa hàng cũng rất đơn giản, dùng tinh thần lực trực tiếp tái tạo lại là xong.
Xây dựng mật thất gì đây nhỉ?
Đồng Du chỉ mất ba giây để xác định chủ đề mật thất đầu tiên, kinh dị kiểu Trung Hoa, quỷ tân nương.
Cái thứ này ở trong mật thất cậu “làm thêm” là chủ đề được hoan nghênh nhất, hơn nữa diện tích không cần quá lớn, rất kinh tế và thực dụng nhất. Quan trọng nhất là tất cả bối cảnh đều nằm trong đầu cậu, chẳng cần tốn công suy nghĩ.
Đồng Du cắm đầu vào làm ngay.
Đầu tiên tạo một tòa trạch viện ba gian kiểu Trung Quốc.
Đồng Du tưởng tượng ra dáng vẻ của tòa trạch viện, không gian xung quanh liền tự động biến đổi, chỉ trong chốc lát đã hoàn thành việc xây dựng, khiến Đồng Du trợn mắt há mồm.
Đã là quỷ tân nương thì đương nhiên là phải thành thân, trong phủ treo đầy lụa đỏ.
Đồng Du tưởng tượng ra cảnh tượng đó, lụa đỏ treo từ cổng lớn vào đến tân phòng, nhưng vừa treo được một nửa, Đồng Du bỗng đau nhói ở đầu.
“Tinh thần lực của ngài không đủ, phát hiện ngài có bạn đời khế ước, có mở kênh tinh thần lực không? Nếu không mở, trong vòng 30 giây sẽ cưỡng chế đăng xuất, 30, 29…”
Tinh thần lực không đủ?
Lúc này Đồng Du mới phản ứng lại, mình chỉ là một người bình thường chưa từng được kích hoạt tinh thần lực.
Mới làm được cái khung đã hết tinh thần lực rồi, thế muốn làm xong cả cái phó bản quỷ tân nương thì cần bao nhiêu tinh thần lực đây? Đồng Du chỉ dùng một giây là tính ra, với chút tinh thần lực đáng thương này của cậu, một tháng cũng làm không xong.
Lại phải cầu cứu Thịnh Cảnh sao?
Đồng Du hơi do dự, dù sao một tiếng trước cậu vừa mới vay người ta tám mươi nghìn tinh tệ, giờ lại muốn mượn tinh thần lực… Khoan đã, cái cậu mượn là tinh thần lực mà. Tinh thần lực cuồng bạo trong biển tinh thần của người thức tỉnh nhiều đến mức dùng không hết, đang tìm mọi cách để xả bớt ra kia kìa. Cậu đây là làm người tốt việc tốt mà!
Nghĩ vậy, Đồng Du lập tức không còn gánh nặng tâm lý, dứt khoát mở bản điều khiển, bật kênh tinh thần.
Trong nháy mắt, một luồng tinh thần lực dồi vào cuồn cuộn tràn tới, đồng hồ đếm ngược của mũ thực tế ảo lập tức dừng lại. Đồng Du như một chủ thầu vớ được khoảng kinh phí ngàn tỷ, bắt đầu xây dựng điên cuồng.
Treo vải đỏ thì tính là gì? Cậu còn muốn trải cả thảm…
Cùng lúc đó, tại viện nghiên cứu.
Thịnh Cảnh đang nằm trong khoang ngủ đông của phòng y tế, mấy ngày nay anh liên tục phá giải một vấn đề nan giải trong nghiên cứu, cộng thêm việc không được xoa dịu tinh thần lực trong thời gian dài, tinh thần lực trong biển tinh thần của anh lại một lần nữa bạo động. Không có sự hỗ trợ của người khế ước, Thịnh Cảnh chỉ có thể dựa vào việc biển tinh thần tự phục hồi, mà cách phục hồi hiệu quả nhất chính là ngủ. Khoang ngủ đông chính là dùng để hỗ trợ người thức tỉnh đi vào giấc ngủ.
Bỗng nhiên, Thịnh Cảnh mở mắt, ngồi bật dậy từ trong khoang ngủ đông.
“Sao thế?” Bác sĩ phụ trách điều trị lo lắng ghé lại gần.
Thịnh Cảnh không nói gì, chỉ giật thiết bị kết nối tinh thần sau tai xuống.
Vừa rồi anh đã cảm nhận được tinh thần lực của mình bị rút đi một phần, mà người có thể rút tinh thần lực của anh chỉ có Đồng Du.
Một tiếng trước cậu vừa xin tiền mua mũ thực tế ảo, một tiếng sau đã giúp anh xoa dịu tinh thần lực, thêm vài tiếng nữa chắc lại bắt đầu màn trói buộc đạo đức rồi đây.
Thịnh Cảnh không muốn đi vào vết xe đổ nữa.
Bác sĩ nhìn dữ liệu giám sát: “Vừa rồi tinh thần lực của cậu đã giảm đi rõ rệt, là người khế ước của cậu đang giúp cậu xoa dịu tinh thần lực đúng không? Đây là chuyện tốt mà, cậu giật thiết bị kết nối ra làm gì?”
“Bác sĩ Thôi, chúng tôi đã quyết định giải trừ quan hệ khế ước rồi." Thịnh Cảnh bình tĩnh nói.
Nghe vậy, bác sĩ Thôi cũng không ngạc nhiên lắm. Quan hệ giữa Thịnh Cảnh và người khế ước chắc chắn là không tốt. Nếu quan hệ tốt, tinh thần lực của anh cũng không đến mức tồi tệ thế này. Nhưng người khế ước kia chẳng phải đã chịu giúp anh xoa dịu tinh thần lực rồi sao?
“Chừng nào còn chưa giải trừ khế ước, cậu ta vẫn có nghĩa vụ giúp cậu xoa dịu tinh thần
lực.” Bác sĩ thôi nói: "Đeo thiết bị kết nối vào đi.”
“Tôi không cần."
"Thịnh Cảnh, hiện tại mỗi ngày cậu chỉ có thể duy trì tinh thần ổn định trong bốn tiếng, 20 tiếng còn lại cậu đều phải bình ổn tinh thần lực. Cứ tiếp tục thế này, rất nhanh thôi, một ngày cậu chỉ có thể duy trì được ba tiếng, hai tiếng, đến cuối cùng thậm chí không thể làm việc được nữa.” Bác sĩ Thôi nghiêm túc nói: "Việc nghiên cứu chiến hạm đang vô cùng cấp bách, cậu cũng rõ mà, chúng ta không có thời gian để lãng phí."
Thịnh Cảnh im lặng. Thuỷ Lam Tinh tuy có được sự yên ổn tạm thời dưới hiệp ước của Liên Minh vũ trụ, nhưng trong toàn bộ các hành tinh thuộc liên minh, công nghệ của Thuỷ Lam Tinh là lạc hậu nhất. Tại sao viện nghiên cứu phải nghiên cứu chiến hạm? Không chỉ để trở về trái đất, mà còn vì chiến hạm hiện tại của Thuỷ Lam Tinh thậm chí còn không bay nổi đến trụ sở của Liên Minh vũ trụ. Mỗi lần nguyên thủ hành tinh đi họp ở liên minh đều cần liên minh phái chiến hạm đến đón.
Lạc hậu sẽ bị đánh, nếu một ngày nào đó người của hành tinh khác muốn tấn công Thuỷ Lam Tinh, họ thậm chí còn không có chiến hạm để bay đến hành tinh của đối phương, điều đó thật mỉa mai biết bao.
Thịnh Cảnh siết chặt bàn tay, đeo thiết bị kết nối vào sau tai.
Thôi, nhẫn nhịn thêm một năm nữa vậy.
Thịnh Cảnh nằm lại vào khoang ngủ đông, bởi vì cho dù Đồng Du có giúp anh xoa dịu tinh thần lực thì cũng chẳng được bao nhiêu, anh vẫn cần thông qua giấc ngủ để bình ổn biển tinh thần.
Bác sĩ Thôi quay lại trước máy móc, giám sát sự thay đổi tinh thần lực của Thịnh Cảnh. Bỗng nhiên, mắt ông trừng lớn, chỉ thấy đường cong tinh thần lực trên màn hình đột ngột lao dốc không phanh.
Người khế ước của Thịnh Cảnh rốt cuộc đang làm cái gì vậy?!
Ông vội vàng đứng dậy xem xét Thịnh Cảnh, lại phát hiện Thịnh Cảnh vốn cần ba bốn tiếng mới miễn cưỡng ngủ được, lúc này đã phát ra tiếng thở đều đều.
Ở một bên khác, Đồng Du đang quên ăn quên ngủ xây dựng bối cảnh quỷ tân nương, đến cả hoa cỏ trong vườn cũng được cậu tỉ mỉ tạo hình. Còn về việc tinh thần lực bị ngắt quãng một chút lúc nãy, cậu chẳng hề để tâm, chỉ nghĩ là do mạng lag mà thôi.
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!