Chương 10

Đăng lúc 13:15 04/01/2026 40 5
“Chi tiêu trong phủ tháng này, bấy nhiêu đây là đủ rồi.”

Nàng trực tiếp đưa ra một con số.

Thẩm Như Lương kinh ngạc nhìn nàng hồi lâu.

Nàng cư nhiên có thể tính sổ nhanh đến vậy, lại còn không cần dùng đến bàn tính.

“Xong rồi, con đi đây.”

Trong đáy mắt Thẩm Vãn Quân thoáng hiện vẻ tinh quái khó giấu.

Bộ não mới đương nhiên dùng tốt hơn mấy món đồ cổ của bọn họ rồi.

“Xoảng… xoảng…”

Trong khuê phòng của Thẩm Thanh Á, chỉ thấy nàng ta đang điên cuồng ném đồ xuống đất.

Biểu cảm vặn vẹo dữ dội, hoàn toàn mất sạch phong thái của một Đại tiểu thư khuê các.

“Mẫu thân, người nói gì đi chứ, bọn họ đều đã dời về Tây sương phòng rồi.”

Trong phòng, Dương Phượng Quyên ngồi ngay ngắn trên sập gỗ, sắc mặt âm trầm như mây đen đè nặng chân trời.

Bà ta quát khẽ: “Bình tĩnh lại chút đi.”

“Đi, bảo người gọi Tiểu Tuệ qua đây.”

Đôi mắt tuyệt mỹ của Thẩm Thanh Á thoáng hiện vẻ tàn độc.

Nàng ta dần lấy lại bình tĩnh, rồi sai người đi gọi Ngũ Tiểu Tuệ.

Từ Tây sương phòng đến Thanh Nhã Các phải đi qua một hành lang dài.

Không lâu sau, Ngũ Tiểu Tuệ đã tới nơi.

“Tiểu thư, có phải là nô tỳ có thể trở về rồi không.”

“Tiểu thư, Nhị tiểu thư đối với nô tì không phải thật tâm yêu thương, nàng ta chỉ tìm cách trêu chọc nô tì thôi.”

Ngũ Tiểu Tuệ vừa nhìn thấy Thẩm Thanh Á liền khóc lóc kể lể.

Vốn dĩ ở đây nàng ta được nuông chiều, nhưng hiện tại Đồng Giai Viên lại được Thẩm Vãn Quân trọng dụng.

Nàng ta chỉ cần lo ba bữa cơm cho bà điên kia, còn mình thì ngày nào cũng phải đổ bô giặt giũ cho bà điên đó.

Nàng ta không chịu nổi sự đãi ngộ này nữa.

Trên mặt Dương Phượng Quyên nở nụ cười trang trọng, trông có vẻ rất từ hòa, nhưng ánh mắt lại lạnh lẽo giả tạo.

Bà ta tiến lên, ân cần đỡ nàng ta dậy: “Tiểu Tuệ, ngươi yên tâm, bọn ta nhất định sẽ để ngươi trở lại.”

“Chỉ là hiện tại vẫn chưa đến lúc, ngươi phải giúp ta giám sát nhất cử nhất động của Thẩm Vãn Quân.”

“Nhưng mà…”

Trên mặt Ngũ Tiểu Tuệ đầy vẻ khó xử, sắp khóc đến nơi.

Thẩm Thanh Á đột nhiên lấy từ trong tủ ra một chiếc trâm cài quý giá, đưa cho nàng ta, giả vờ ân cần nói: “Ta biết gia cảnh ngươi khó khăn.”

“Bên ngoài có cha già nát rượu, mỗi tháng còn phải nộp ngân lượng cho người ta, chiếc trâm cài này có thể đổi được chút tiền.”

“Đợi đến khi giấy bán thân của ngươi hết hạn, nếu ngươi vẫn muốn làm việc ở Thẩm gia thì ta sẽ ký tiếp cho ngươi.”

“Nếu ngươi muốn xuất phủ gả cho người tử tế, bổn tiểu thư cũng sẽ tìm cho ngươi một mối hôn sự tốt.”

Nô bộc ở Thẩm gia thông thường đều có giấy bán thân, ngắn thì mười năm, dài thì cả đời.

Ngũ Tiểu Tuệ là người từng trải, lập tức bị mua chuộc, trên mặt lộ rõ vẻ tận trung, đôi mắt vốn trong trẻo cũng nhiễm đầy tham lam.

“Tạ ơn Đại tiểu thư.”

Thẩm Thanh Á và Dương Phượng Quyên nhìn nhau đầy đắc ý, rồi tỏ ra thân thiện kéo Ngũ Tiểu Tuệ lại hỏi thăm tin tức.

“Lúc này Thẩm Vãn Quân đang làm gì?”

“Đại tiểu thư, Nhị tiểu thư dẫn theo A Cẩm xuất phủ rồi ạ.”

“Đồng Giai Viên đang dọn đồ đạc sang viện bên.”

“Nói vậy thì bà điên kia chỉ có một mình.”

Dương Phượng Quyên lầm bầm tự nói, trong mắt hiện lên sự đố kỵ nồng đậm.



Vương triều Cao Hoa.

Hoa Đô nằm dưới chân Tử Cấm Thành cung đình.

Đường phố phồn hoa náo nhiệt, tiếng rao của tiểu thương xen lẫn tiếng xe ngựa và tiếng trò chuyện xì xào của người qua đường.
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay lắm mọi người ơi

    1 tuần trước
  • MK Tran

    MK Tran

    Truyện mới, lưu để dành

    2 tuần trước