Chương 2

Đăng lúc 13:33 03/01/2026 35 5
“Thẩm Vãn Quân, ngươi đang làm cái gì vậy? Nửa đêm nửa hôm còn không để người khác yên giấc sao?”
Đích nữ Thẩm phủ, Thẩm Thanh Á khoác một chiếc áo choàng gấm lót lông vũ, dáng vẻ trang nhã nhưng không giấu được sự phô trương.
Thẩm Vãn Quân miễn cưỡng nhướng mí mắt lên, liếc nàng ta một cái: “Mẫu thân của ta chạy ra ngoài.”
“Các người còn muốn kê cao gối ngủ yên? Nghĩ gì vậy hả?”
“Mẫu thân của ngươi vốn là một mụ điên, bà ta chạy ra ngoài thì liên can gì đến bọn ta?”
“Ngươi không biết tự mình rón rén đi tìm, nhất định phải gây ra động tĩnh lớn như vậy sao?”
Trên gương mặt Thẩm Thanh Á tràn đầy vẻ khinh thường.
“Đúng vậy, mẫu thân của ngươi không bình thường, chẳng lẽ ngươi cũng không bình thường sao? Quả nhiên là cùng một giuộc.”
Nha hoàn đứng bên cạnh nàng ta cũng mang dáng vẻ ỷ thế hiếp người, thuận miệng phụ họa.
Khóe môi Thẩm Vãn Quân khẽ cong lên, đáy mắt dâng lên một tia sắc bén lạnh lẽo.
Nàng bước lên một bước, giơ tay tát thẳng vào mặt nha hoàn bên người Thẩm Thanh Á là Ngũ Tiểu Tuệ: “Ngươi là cái thứ gì, có thân phận gì, mà dám nghị luận chuyện nhà của chủ tử?”
“Ngươi…”
“Thẩm Vãn Quân, ngươi dám đánh người của ta, có phải chưa ngủ tỉnh không?” Ánh mắt Thẩm Thanh Á hung ác trừng nàng, giọng nói đầy phẫn nộ.
Nữ nhân chết tiệt này, kể từ ba tháng trước sau khi bị bọn họ hành hạ đến hôn mê rồi tỉnh lại, giống như đã biến thành một người hoàn toàn khác.
Cuồng vọng đến mức không coi ai ra gì.
Rõ ràng trước kia là kẻ yếu đuối đến cả một tiếng cũng không dám lên tiếng, vậy mà giờ đây lại đột nhiên to gan lớn mật như thế.
“Sao hả?” Thẩm Vãn Quân nhếch môi cười lạnh: “Ta đánh một con chó ăn nói hỗn xược, còn cần sự đồng ý của tỷ sao?”
“Ta đánh chó là đang dạy dỗ thay tỷ, kẻo người ngoài lại nghĩ Thẩm phủ lớn như vậy mà ngay cả một người hầu cũng không biết dạy.”
“Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người mất mặt là tỷ đó.”
“Ngươi, ngươi…” Gương mặt xinh đẹp của Thẩm Thanh Á tức giận đến méo mó.
“Ngươi chỉ là một thứ nữ thân phận hèn mọn, dựa vào đâu mà dám đánh người của ta?”
“Tuy ta là thứ nữ, nhưng cũng là nữ nhi của cha.” Thẩm Vãn Quân ung dung đáp.: “Thân phận tự nhiên cao hơn một nha hoàn như nàng ta, đúng không?”
“Hay là trong mắt tỷ, nữ nhi của cha còn không bằng một ả nha hoàn?”
Sắc mặt Thẩm Vãn Quân thản nhiên, giọng điệu bình tĩnh nhưng từng chữ đều sắc bén.
“Ngươi…” Thẩm Thanh Á bị lời lẽ lanh lợi của nàng làm cho nghẹn họng, tức đến mức không nói nên lời.
“Ngươi cứ đợi đấy cho ta.” Nàng ta nghiến răng: “Ta nhất định sẽ để cha làm chủ cho ta.”
Nói xong, Thẩm Thanh Á xoay người định rời khỏi tiểu viện.
“Đứng lại.”
Thẩm Vãn Quân gọi nàng ta.
Đôi mắt nàng ngạo nghễ, bức người, nhìn thẳng vào Thẩm Thanh Á: “Phòng của mẫu thân ta, mỗi tối ta đều khóa lại. Vậy tại sao ổ khóa lại bị mở ra?”
Mẫu thân của nguyên chủ là một nữ nhân dung mạo bị hủy, tính tình điên loạn.
Chính vì sợ bà ấy chạy lung tung nên mỗi tối nàng đều kiểm tra kỹ lưỡng rồi mới đi ngủ.
Giờ đây nàng xuyên qua, thay thế thân phận của nguyên chủ, thì càng phải có trách nhiệm chăm sóc bà ấy.
Trong mắt Thẩm Thanh Á lóe lên một tia hung độc. Nàng ta vừa định mở miệng, thì đúng lúc này, lão gia và Thẩm phu nhân của Thẩm phủ đột nhiên xuất hiện trong tiểu viện.
Thẩm Như Lương già nua, giọng nói chậm rãi vang lên: “Ồn ào cái gì?”
Thẩm Thanh Á lập tức đổi sắc mặt, làm bộ uất ức, tranh thủ lên tiếng trước: “Cha, cha phải làm chủ cho con.”
“Muội muội không những vu khống con, còn đánh cả nha hoàn của con.”
Ngay khoảnh khắc đó, Thẩm Vãn Quân đột nhiên cảm thấy sau lưng lạnh buốt.
Nàng xoay phắt người lại nhìn, nhưng phía sau lại chẳng có bất kỳ điều gì khác thường.
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay lắm mọi người ơi

    1 tuần trước
  • MK Tran

    MK Tran

    Truyện mới, lưu để dành

    2 tuần trước