Chương 5

Đăng lúc 22:39 03/01/2026 43 5
Thẩm Vãn Quân nhìn theo bóng lưng bọn họ rời đi, không nhịn được lẩm bẩm.
Đột nhiên, nam nhân vẫn luôn trung thành chờ đợi bên cạnh bước đến trước mặt nàng.
Giọng nói trầm thấp cất lên: “Tiểu thư không hung dữ, cũng không xấu, người rất dịu dàng.”
Rất xinh đẹp, làn da mịn màng như mỡ dê, đôi mày cong cong tựa trăng non.
Đôi mắt chứa chan làn nước mùa thu kia sáng ngời đến mức động lòng người.
Răng trắng môi son kiều diễm, ẩm ướt mê hoặc, mỗi một cái nhăn mày hay nụ cười đều đủ khiến người khác thất thần.
Khiến hắn sinh ra dục vọng muốn hung hăng độc chiếm, cất giấu nàng làm của riêng.
Thẩm Vãn Quân đánh giá nam nhân trước mặt. Y phục hắn giản dị mộc mạc, nhưng trên người lại mang một cỗ khí thế rất khác.
Vai rộng eo hẹp, sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt, con ngươi sâu thẳm hẹp dài, mày kiếm sắc bén, ẩn chứa vẻ tinh anh.
Mặc dù trên trán có một vết sẹo dài, trông dữ tợn đáng sợ.
Nhưng hoàn toàn không ảnh hưởng đến đường nét thanh tuyệt, ngũ quan lập thể và khí độ đĩnh đạc của hắn.
Một chút cũng không giống tùy tùng bình thường.
Thẩm Vãn Quân bất giác nhíu mày, hắn thật sự chỉ là một người bình thường, không cha không mẹ sao?
Nhưng hắn đúng thật là người nàng mua về từ trại nô lệ.
Ba tháng trước, nàng xuyên đến thời cổ đại, chưa đến một ngày đã nắm rõ ngọn ngành thân phận của nguyên chủ cùng triều đại này.
Vương triều Cao Hoa.
Đương kim Thánh thượng Tiêu Việt Bang, tự hiệu Cao Hoa Đế, đăng cơ đã sáu mươi năm.
Nàng xuyên vào thân thể Nhị tiểu thư Thẩm phủ, Thẩm Vãn Quân.
Chỉ khác tên nàng đúng một chữ.
Tên nàng ở thời hiện đại là Thẩm Tích Quân!
Nguyên chủ là một nữ tử tính tình yếu đuối, ở Thẩm phủ, mẫu tử hai người thường xuyên bị Thẩm Thanh Á ngược đãi, bắt nạt.
Trong một lần bị ngược đãi quá mức, nàng ấy hôn mê bất tỉnh.
Sau khi tỉnh lại, người ở trong thân thể đó đã là nàng.
Có lẽ nguyên chủ đã bị Thẩm Thanh Á ngược đãi đến chết rồi.
Mà bản thân nàng là cô nhi, nếu ông trời đã đưa nàng đến đây, vậy từ nay về sau, nàng chính là Thẩm Vãn Quân.
Nàng sẽ chăm sóc thật tốt cho mẫu thân, ít nhất là cho đến khi chưa tìm được cách trở về.
Nàng sẽ cố gắng sống thật tốt ở triều đại cổ xưa, xa lạ này.
Thẩm Vãn Quân hoàn hồn, con ngươi khôi phục vẻ bình tĩnh, nhìn hắn hỏi: “A Cẩm, ngươi năm nay bao nhiêu tuổi rồi?”
“Tiểu thư, nô tài…”
Thẩm Vãn Quân nghe mà toàn thân không thoải mái.
Nàng cắt ngang lời hắn: “Đừng tự hạ thấp mình, ở chỗ của ta không cần xưng hô như vậy.”
Đôi mắt đen ôn hòa của Tiêu Tứ Cẩm lóe lên một tia u ám rất nhanh.
Đôi môi mỏng mang theo vẻ thanh lãnh, cô độc, hắn thản nhiên mở miệng: “Ta năm nay hai mươi.”
Vậy là nhỏ hơn nàng.
Bản thân nàng đã hai mươi sáu tuổi, mà nguyên chủ dường như cũng lớn hơn hắn một chút.
“Vết sẹo trên trán ngươi có lẽ có thể xóa được, ta sẽ đưa cho ngươi một hộp thuốc mỡ trị sẹo, mỗi ngày ngươi thoa một chút.”
“Có lẽ cũng vì vết sẹo này, nên nhiều người mới không vừa mắt với ngươi.”
“Đợi đến khi sẹo biến mất, ta sẽ để ý giúp ngươi, nhất định tìm cho ngươi một nữ tử vừa ý.”
Con ngươi Tiêu Tứ Cẩm khẽ co lại, nắm đấm âm thầm siết chặt, trong mắt cuộn lên hàn ý: “Tiểu thư, người không cần ta nữa sao?”
Trong giọng nói đáng thương tội nghiệp còn lộ ra một tia bất lực.
Khiến Thẩm Vãn Quân không khỏi mềm lòng, sinh ra vài phần động dung.
“A Cẩm, ta chuộc ngươi ra từ trại nô lệ, không phải để ngươi làm nô tài.”
“Ngươi có thể làm chuyện mà ngươi muốn làm.”
Ở một triều đại nam quyền như thế này, hắn nhất định có thể xông pha, làm nên sự nghiệp của riêng mình.
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay lắm mọi người ơi

    1 tuần trước
  • MK Tran

    MK Tran

    Truyện mới, lưu để dành

    2 tuần trước