Chương 7

Đăng lúc 13:15 04/01/2026 28 5
Gương mặt trắng trẻo quá mức của Tiêu Tứ Cẩm thoáng hiện một tia yêu dã.

Dù chỉ mặc một thân y phục thô sơ, nhưng hoàn toàn không che giấu được sự sắc sảo khắc sâu trong xương tủy.

Khí chất tôn quý tỏa ra khắp căn phòng u tối, tăng thêm vài phần tử khí, khiến người ta không rét mà run.

“Quyền Tố đâu? Việc bổn vương giao cho nàng ta điều tra đã có manh mối chưa?”

“Vương gia bớt giận.”

“Lý ma ma trước khi chết chỉ kịp nói ra Thẩm gia ở ngoại thành Kinh Quốc rồi đứt hơi.”

“Manh mối thực sự quá ít, e rằng cần thêm thời gian để điều tra.”

Quyền Ảnh lên tiếng giải vây cho Quyền Tố.

“Tiếp tục tra, manh mối chắc chắn nằm ở Thẩm gia.”

Con ngươi Tiêu Tứ Cẩm co rụt lại đầy âm hiểm, giọng nói lạnh thấu xương.

Năm đó, nhũ mẫu chăm sóc hắn trước khi lâm chung từng nói thân thế của hắn có thể liên quan đến Thẩm gia, nhưng lời chưa nói hết đã tắt thở.

Hiện tại, hắn chỉ có thể từng bước điều tra rõ thân thế của mình.

“Rõ.”

Quyền Ảnh nhận lệnh liền lặng lẽ biến mất khỏi Thẩm gia.

Đêm khuya tĩnh mịch, mọi người trong Thẩm gia đều đã chìm vào giấc nồng.

Chỉ có trong khuê phòng của Thẩm Vãn Quân là ánh lửa bập bùng chưa tắt.

Tiêu Tứ Cẩm với dáng người cao lớn đứng trước giường nàng, ánh mắt nhuốm màu yêu luyến bệnh hoạn.

Hắn thong thả cởi bỏ ngoại y, nằm xuống bên cạnh nàng.

Hắn cẩn thận dùng đầu ngón tay lướt qua gò má nàng.

Mềm mại trắng ngần, mịn màng đến mức dường như có thể vắt ra nước, khiến hắn không nỡ rời tay.

“Vãn Vãn, đợi bổn vương đăng cơ lên ngôi vị cao nhất.”

“Nàng sẽ hoàn toàn thuộc về bổn vương.”

“Trước đó, nàng phải ngoan ngoãn.”

“Không được để kẻ khác chạm vào thân thể nàng.”

Tiêu Tứ Cẩm như một kẻ thành kính điên cuồng áp sát vào cổ nàng, đôi mắt đỏ ngầu tràn ngập tham lam điên dại.

Nghĩ đến vị hôn phu của nàng, sự đố kỵ trong đáy mắt hắn càng thêm nồng đậm.

Nàng chỉ có thể là của hắn!

Bất cứ kẻ nào dòm ngó nàng, kết cục chỉ có chết!

Bất cứ ai, bất cứ việc gì, đều không thể ngăn cản quyết tâm chiếm đoạt nàng của hắn.

Tiêu Tứ Cẩm đột ngột cúi người cướp đoạt hơi thở bình ổn của nàng, làn môi đỏ mọng mang theo hương thơm bị hắn tùy ý giày vò.

Ngoại y bị trút bỏ, hơi thở dần trở nên nặng nề, lòng bàn tay mơn trớn trên làn da trắng tuyết.

Hắn thật sự rất muốn có được nàng.

Nhưng nàng thông minh như vậy, nếu phá hủy sự trong trắng của nàng, nhất định sẽ không thể giấu được thân phận của hắn.

Không, hắn còn phải ở lại Thẩm gia để điều tra thân thế.

Vẫn nên nhẫn nhịn thêm một chút.

Sẽ có một ngày, hắn sẽ chiếm hữu nàng một cách triệt để, không chút giữ lại, khiến nàng chỉ có thể ở bên hắn.

Tiêu Tứ Cẩm dán sát vào thân hình mềm mại của nàng, chậm rãi bình phục dục vọng đang bành trướng.

Sau đó một tay chống đầu, một tay vân vê lọn tóc của nàng.

Sự cố chấp bệnh thái trong mắt hắn hiện rõ mồn một.

Như một kẻ cuồng si biến thái, hắn đưa lọn tóc lên chóp mũi hít hà, lộ ra vẻ hưng phấn quái đản, thỏa mãn khép mắt lại.

Gương mặt thanh lãnh tuyệt trần lúc này hoàn mỹ không tì vết, đâu còn thấy vết sẹo xấu xí nào nữa.

Nhìn đôi môi chu sa kiều diễm của nàng, hầu kết Tiêu Tứ Cẩm khẽ lên xuống đầy kiềm chế, lòng bàn tay bóp nhẹ cằm nàng.

Làn môi mỏng lạnh lẽo lại một lần nữa áp xuống, hết lần này đến lần khác như một kẻ nghiện không biết đủ.
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay lắm mọi người ơi

    1 tuần trước
  • MK Tran

    MK Tran

    Truyện mới, lưu để dành

    2 tuần trước