Chương 1

Đăng lúc 02:08 17/01/2026 21 2
Chương tiếp
 

“Kính thưa quý vị hành khách! Chuyến tàu đang tới ga Duyên Trạm, xin quý khách chuẩn bị hành lý cá nhân và sẵn sàng xuống tàu…”

 

Giọng phát thanh ngọt ngào của tiếp viên vang lên từ loa toa tàu, đánh thức Ôn Khả Ý khỏi giấc ngủ chập chờn. Cô điều chỉnh ghế, từ tư thế nằm chuyển sang ngồi, vươn tay tháo miếng bịt mắt, cúi đầu nhìn đồng hồ trên cổ tay. Vừa đúng 11 giờ.

 

Cô đã ngủ hơn một tiếng đồng hồ.

 

Tàu dần chạy chậm lại, ánh nắng như dát vàng rọi xuống sân ga có vạch cảnh báo màu vàng. Cô vươn tay qua cửa sổ chạm vào ánh sáng trông thật ấm áp kia, thứ ánh sáng vẫn như hơn hai mươi năm trước, làm đôi tay năm ngón thon trắng của cô ửng đỏ.

 

Điều khác biệt là, cô không còn là đứa trẻ năm tuổi nữa.

 

Ga tiếp theo là Chuyên Thành. Cô có một thứ quan trọng bỏ quên ở đó, giờ phải lấy lại.

 

Ôn Khả Ý tháo đôi dép trên chân, thay vào đôi giày cao gót mũi nhọn màu đen, xách túi đi vào nhà vệ sinh. Từ trong túi lấy ra mấy miếng khăn tẩy trang, lau đi lớp phấn nền và lớp trang điểm trên mặt, để lộ gương mặt hài hòa, trông trẻ hơn tuổi thật rất nhiều.

 

Cô lấy bút kẻ mắt, soi gương trang điểm lại, kéo nhẹ đường viền mí mắt trong tạo vẻ tự nhiên. Đuôi mắt hơi cong, tạo cảm giác ngây thơ tột độ. Không cần trang điểm cầu kỳ, chỉ một lớp phấn nền mỏng, thêm chút son kem màu hồng đậu, cùng nụ cười khẽ, đó chính là "vẻ đẹp thuần khiết" mà cô tạo ra một cách dễ dàng.

 

Cô vừa mở cửa nhà vệ sinh, một nam tiếp viên mặt tươi cười đã tiến đến, đưa ra một gói khăn giấy ướt: “Xin lỗi, cô Ôn, khăn giấy hết rồi.”

 

Vừa rồi gói khăn giấy trên bồn rửa tay trống không. Ôn Khả Ý khẽ rũ mắt nhìn thông tin liên hệ ghi trên bao bì khăn giấy, mỉm cười từ chối: “Cảm ơn, tôi có mang theo trong túi.”

 

“Không có gì.” Tiếp viên biết ý thu lại gói khăn giấy, nhìn theo bóng lưng Ôn Khả Ý, tiếc nuối lắc đầu, thật đáng tiếc, người đẹp vô tình.

 

Trở lại chỗ ngồi chưa đầy hai mươi phút, loa phát thanh lại vang lên: “Đã tới ga Chuyên Thành.”

 

Chuyến đi Chuyên Thành lần này là một quyết định bột phát. Ôn Khả Ý chỉ định ở lại một đêm rồi về lại Dương Thành, vì vậy cô không mang theo hành lý. Cô xách chiếc túi xách màu trắng, một mình đi ra cổng.

 

Bước ra khỏi ga tàu cao tốc, luồng khí nóng hầm hập từ bốn phương tám hướng ập tới. Mái tóc xoăn bồng bềnh dài ngang eo bị gió thổi từ phía trước ra sau lưng, càng làm tăng thêm sự oi ả của ngày nắng gắt. Ôn Khả Ý móc trong túi ra một chiếc dây buộc tóc màu đen, hai tay túm lại, buộc thành một bím tóc đuôi ngựa cao, lập tức cảm thấy thoải mái và tươi tắn hơn hẳn.

 

Dự báo thời tiết nói hôm nay nắng nóng 39 độ, bây giờ gần 12 giờ, đúng vào thời điểm nóng nhất. Cô đứng ở bóng râm trước sảnh ga, nhìn mặt trời chói chang như muốn làm người ta tan chảy, có chút hối hận vì đã không mang theo một chiếc ô che nắng.

 

Cô muốn bắt taxi, nhưng nhìn ra xa, bốn phía chỉ một mảnh hoang vu, người qua lại lèo tèo, đừng nói taxi, ngay cả xe máy điện cũng chẳng thấy đâu.

 

Ga Chuyên Thành mới xây không lâu, vị trí hẻo lánh, xung quanh ngoài đồng ruộng ra thì chỉ có đất trống. Hơn nữa, chuyến tàu này ít khách, taxi không đón được người nên dĩ nhiên sẽ không tới đây. Ôn Khả Ý đành móc điện thoại ra gọi xe công nghệ.

 

Cô dựa vào cột trụ trước sảnh, đợi chừng nửa tiếng, xe công nghệ mới ung dung đến. Tài xế là một chàng trai trẻ hơn hai mươi tuổi, thấy cô tập tễnh đi tới, liền mở cửa ghế phụ với vẻ mặt xin lỗi, cười hì hì nói: “Ngại quá chị đẹp, đoạn đường Trung Cương bị tai nạn giao thông, tắc cả ngày rồi.”
Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!