Chương 25

Đăng lúc 02:18 17/01/2026 15 2
Chương trước Chương tiếp
“Thế còn cô ấy thì sao?” Hắn nhếch mép nở nụ cười châm chọc: “Tôi ở phía trước liều mạng.”

 

Hắn rít một hơi thuốc thật mạnh, khói thuốc vào họng xuống phổi, mang theo một cảm giác choáng váng ngắn ngủi, mới khiến những lời sau đó không đến nỗi khó chịu như vậy: “Mẹ nó! Cô ấy lại bỏ đi ngay lúc đó!”

 

“Có phải có hiểu lầm gì không? Sao không tìm cô ấy hỏi cho rõ ràng?”

 

Trương Văn phân tích.

 

“Sao lại không tìm?” Hắn trầm giọng hừ một tiếng: “Cô ấy trốn kỹ quá.”

 

“Đến cả vùng nông thôn núi non xa xôi cũng đã đi qua, sợ người ta bắt cô ấy bán đi.”

 

Sự nóng nảy hung hăng của hắn chính là do tích tụ lại sau từng năm mất mát.

 

“Chả trách mỗi năm cậu đều biến mất mấy tháng!” Trương Văn chợt tỉnh ngộ: “Khoảng thời gian trước cậu đi xa nhà, cũng là đi tìm cô ấy sao?”

 

Hắn ừ một tiếng, mặt mày ủ rũ: “Cô ấy ghê gớm lắm, muốn đi là đi, muốn về là về, khiến tôi quay như chong chóng vậy.”

 

“Tôi đúng là mẹ nó một trò cười.”

 

Chai rượu leng keng, cạn sạch không còn giọt nào.

 

Chu Trừng nói rất nhiều, từ khi còn nhỏ, nghĩ gì nói nấy. Họ quen biết nhau từ thuở ấu thơ, trải qua thời thiếu niên dài đằng đẵng, cho đến khi trưởng thành. Năm hắn hai mươi mốt tuổi, cô đột nhiên rời đi.

 

Chẳng có quan hệ máu mủ, nhưng tình cảm lại sâu đậm như ruột thịt.

 

Hắn vẫn luôn nghĩ rằng họ chỉ có nhau, sẽ mãi mãi ở bên nhau, cho đến khi chết, chôn cùng một mộ.

 

Nào ngờ, là hắn tự mình đa tình.

 

Cô như vậy liệu đêm có ngủ ngon được không?

 

Nóng nực mấy ngày nay, cuối cùng mưa cũng tầm tã đổ xuống vào giữa trưa. Trương Văn bật cần gạt nước gạt lớp nước trên kính chắn gió, dùng gương chiếu hậu liếc nhìn người đàn ông đang say khướt ngồi ở ghế sau: “Cậu đừng có mà nôn đấy nhé, về đến nhà rồi hẵng nôn!”

 

“Tôi uống rượu chưa bao giờ nôn cả, anh lái xe cho cẩn thận vào.” Hắn nhắm lại đôi mắt đỏ ngầu, hơi lờ đờ.

 

Trương Văn rất muốn biết, tại sao có người uống say rồi mà miệng mồm vẫn sắc bén như vậy. Thân hình gầy gò yếu ớt này vậy mà lại vác được một người đàn ông cao hơn một mét tám lên lầu năm, suýt nữa thì mệt chết. Trương Văn thở hồng hộc móc chìa khóa từ túi hắn ra, mở cửa vào, ném người lên sô pha. Anh ta vận động cánh tay rã rời, không nhịn được mà cằn nhằn: “Nặng chết đi được! Lần sau cậu mà uống say nữa, tôi cũng mặc kệ đấy!”

 

“Cút đi!” Hắn chẳng chút cảm kích mắng một câu.

 

“Vậy tôi đi đây, cái tủ đông lớn của tôi còn ở bên ngoài đấy, nếu mà bị dính mưa hỏng mất thì cậu đền cho tôi!”

 

Hắn xoay người, quay mặt vào trong: “Cút nhanh đi! Cút nhanh!”

 

Trước khi đi, Trương Văn rót cho hắn một ly nước ấm đặt trên bàn trà: “Tôi đi đây, có việc gì thì gọi điện cho tôi nhé.”

 

Ngoài cửa sổ, trời tối sầm lại. Rèm cửa không kéo, Ôn Khả Ý đứng trước ô cửa kính lớn của khách sạn, nhìn cơn mưa càng lúc càng rơi nhanh. Những hạt mưa lớn thi nhau rơi lách tách trên kính, làm mờ cảnh tượng bên ngoài cửa sổ.

 

Cô có thể bình tĩnh nhìn tia chớp xẹt ngang chân trời, xé toạc tầng mây, rồi giáng xuống một tiếng sét lớn.

 

Cho dù một mình, cũng chẳng cần phải sợ hãi.

 

Cô dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm vào mặt kính cách âm cực tốt, có thể cảm nhận được một chút rung động nhẹ.

 

Cũng như mẹ cô từng nói, sợ hãi là thứ có thể kiềm chế, chinh phục, và tìm cách cải thiện được.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!