Chương 12

Đăng lúc 02:18 17/01/2026 16 2
Chương trước Chương tiếp
“Thêm mười xiên thận nữa.” Chu Trừng liếc Trương Văn, nhếch mày cười: “Cho thằng nhóc này bồi bổ nhiều vào, yếu ớt thế này thì bà nào chịu theo nó chứ.”

 

Bàn kế bên chính là mấy cô gái vừa nãy đánh giá họ. Nghe xong lời này, ai nấy đều không kìm được mà che miệng cười khúc khích.

 

Trương Văn đỏ mặt tía tai, nghiến răng trừng mắt nhìn hắn một cái: “Đàn bà con gái bu lấy cậu nhiều thế, cậu mới là người cần bồi bổ thì có!”

 

Chu Trừng khẽ hừ cười: “Tôi bỏ sắc từ lâu rồi.”

 

Đậu tương, đậu phộng rang, tôm hùm đất xào cay, cộng thêm hai đĩa mực nướng được mang ra trước. Chủ quán lại xách thêm bia đến, dùng đồ khui mở hai chai đặt lên bàn: “Trừng ca, hai cậu cứ ăn trước đi nhé, thịt xiên sẽ có ngay.”

 

Chu Trừng nói: “Ông cứ bận việc của mình đi, không cần tiếp đãi tôi đâu.”

 

Ông chủ nói không vội, đi ra sau bếp, nhận lấy công việc từ tay đầu bếp, đích thân rắc gia vị lật mặt thịt. Chủ quán là người miền Nam, bảy năm trước đến thành phố này mở quán nướng. Hồi đó, Chu Trừng kinh doanh một cửa hàng xe máy ngay cạnh. Mấy năm đầu, khu này còn chưa yên ổn, thường có côn đồ, lưu manh say xỉn đến gây sự, lần nào cũng là Chu Trừng ra mặt dẹp yên.

 

Dáng vẻ hắn cao lớn, vẻ mặt lại hung dữ, hơn nữa từng đi lính mấy năm, người bình thường không ai đánh lại hắn. Có lần, mấy tên côn đồ vung dao hăm dọa, hắn căn bản không hề sợ hãi. Hắn vớ lấy cây gậy liền xông vào, mặc kệ đối phương có bao nhiêu người, hắn liều mạng đánh nhau với bọn chúng. Bị đâm hai ba nhát dao, hắn vẫn chịu đựng, đánh cho đám côn đồ phải nhập viện hết, rồi mới gục ngã. Người ta nói “ngang tàng sợ liều mạng, liều mạng sợ không cần mạng”.

 

Sau trận chiến ấy, Chu Trừng coi như có tiếng tăm trong vùng, cuối cùng không ai dám gây sự nữa. Sau này, hắn sửa xe cho người ta, do tốc độ xe quá nhanh, dẫn đến một tay đua gặp tai nạn giao thông đã kiện hắn. Hắn phải bồi thường một khoản tiền lớn, cửa hàng xe máy cũng vì thế mà đóng cửa.

 

Hiện tại, tuy hắn không còn ở khu vực này nữa, nhưng các chủ cửa hàng xung quanh vẫn luôn cung kính hắn. Riêng chủ quán nướng thì càng kính trọng hắn hơn.

 

Thịt xiên nướng xong được bày ra bàn, chủ quán bưng đến, cười nói: “Trừng ca ăn đi, thận của Trương Văn thì phải đợi chút nữa nhé.”

 

Trương Văn lẩm bẩm: “Cái gì mà tôi, là Chu Trừng mà!”

 

“Giống nhau cả thôi, giống nhau cả thôi mà.” Chủ quán cười nói, thấy bình rượu đã vơi, vội vàng lấy đồ khui định mở chai tiếp.

 

“Không cần đâu, ông cứ bận việc đi, tôi tự làm được mà.” Chu Trừng nói.

 

“Được rồi,” chủ quán lại ôm hai két bia đến: “Có gì cứ gọi tôi nhé.”

 

Chu Trừng phất tay, tự mình xách một chai bia đặt lên bàn. Hắn nắm chặt miệng chai bằng tay phải, cầm chiếc đũa dùng một lần đặt dưới nắp chai, tay trái vỗ mạnh lên trên. Một tiếng “Tách” vang lên, ngón cái khẽ búng, nắp chai văng xuống bàn, bọt khí sủi lên. Hắn liền nâng chai lên uống thẳng, như thể uống nước ngọt, hết hơn nửa chai.

 

Trương Văn trố mắt há hốc mồm: “Cậu uống như thể lừa uống ấy.”

 

“Anh nói nhảm cái gì thế!” Chu Trừng thò chân đá vào ghế Trương Văn một cái: “Trưa nay, anh nói gì với cô ấy hả?”

 

“Ai cơ?” Trương Văn lùa một miếng thịt xiên.

 

Chu Trừng trực tiếp đá vào đùi anh ta: “Anh nói đi chứ!”

 

Bắp chân đau điếng, Trương Văn chợt hiểu ra, vừa xoa vừa nói: “Cậu nói cô bé hôm nay à?”
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!