Chương 18

Đăng lúc 02:18 17/01/2026 15 2
Chương trước Chương tiếp
Để tiện cho việc dọn dẹp, hắn đã nhờ hai nhân viên trong tiệm giúp dọn hết linh kiện ô tô chất đống ở phòng khách về tiệm.

 

Căn hộ hai phòng ngủ một phòng khách, tổng cộng hơn 60 mét vuông. Phòng khách chiếm nửa diện tích, phòng bếp và phòng vệ sinh đều không lớn. Mấy cô giúp việc lau chùi, cọ rửa, dọn dẹp từ trong ra ngoài như thể đang sửa sang lại cả căn nhà vậy.

 

Bốn tiếng sau, Chu Trừng trở về kiểm tra. Hắn vừa mở cửa, liền ngửi thấy mùi hương hoa nhài thoang thoảng cùng không khí trong lành. Bước vào, sàn nhà không những sáng loáng mà còn được đánh bóng, cửa sổ sạch tinh tươm, khắp nơi không bám chút bụi nào. Đồ đạc cũ chưa vứt bỏ cũng được sắp xếp gọn gàng, ngăn nắp. Cả căn nhà như bừng sáng hẳn lên.

 

Mấy cô lao công chỉ tay vào cửa sổ bảo: “Theo lời cậu dặn, màn cửa, vỏ bọc ghế sofa, khăn trải chúng tôi đều tháo xuống, đóng gói để bỏ đi rồi ạ. Ghế sofa và giường, chúng tôi cũng đều cẩn thận hút bụi, diệt mạt, cậu cứ yên tâm. Cậu xem có chỗ nào không vừa ý, chúng tôi sẽ dọn dẹp lại thật kỹ lưỡng ạ.”

 

Chu Trừng đi một vòng quanh nhà để xem xét. Cửa sổ nhà vệ sinh, ngay cả những góc khuất khó dọn dẹp nhất dưới ghế sofa cũng sạch sẽ tinh tươm. Hắn rất hài lòng, thưởng thêm cho mỗi cô hai trăm nghìn. Mấy cô lao công ai nấy đều hớn hở, vui vẻ nói lần sau có việc lại gọi công ty họ.

 

Tiễn xong mấy cô lao công, hắn ngồi xuống ghế sofa, ngắm nhìn căn phòng sạch sẽ. Hắn lấy thuốc lá ra, châm lửa, chậm rãi rít một hơi.

 

Thời gian trước hắn đi xa nhà, căn nhà này chưa kịp dọn dẹp. Ôn Khả Ý rất yêu sạch sẽ, làm sao hắn có thể để cô ở một căn phòng bẩn thỉu, bừa bộn như vậy được cơ chứ.

 

Hắn ngước mắt nhìn đồng hồ, đã gần một giờ rồi. Ôn Khả Ý không biết đi đâu mà đến giờ vẫn chưa về.

 

Đợi nhiều năm như vậy rồi, giờ phút này hắn cũng chẳng vội vàng gì. Hắn cũng cố tình không gặp cô.

 

Lòng hắn còn giận, còn hận cô, chưa thể nguôi ngoai ngay được.

 

Lần này cô trở về có chuyện muốn nhờ hắn. Hắn không thể để cô dễ dàng đạt được lợi ích rồi phủi tay bỏ đi được.

 

Ôn Khả Ý đi ra khỏi khu chung cư, tìm một quán ăn sáng gần đó, ăn một bát hoành thánh nhỏ. Thời gian còn sớm, các cửa hàng đều chưa mở cửa nên cô đến một khách sạn thuê một phòng. Cô tắm rửa, vệ sinh cá nhân, sấy khô mái tóc dài, rồi trang điểm nhẹ nhàng, tinh tế.

 

Quần áo hôm qua cô cởi ra không thể giặt được. Chiếc váy mang đậm phong cách thiếu nữ này cũng không hợp lắm với phong cách trang điểm và tuổi tác của cô. Cô đành phải đến trung tâm thương mại mua lại một bộ mới và mua một đôi giày bệt để tránh đau chân.

 

Đến trung tâm thương mại Bách Dịch Mậu, cô đi thẳng lên khu thời trang nữ lầu hai. Sau một hồi lựa chọn, cô tìm thấy một chiếc váy liền áo dài tay, cổ chữ V màu hồng nhạt ở góc cửa hàng.

 

Cô vào phòng thử đồ mặc thử. Khi cô đứng trước gương lớn, cô nhân viên bán hàng liền không ngừng lời khen ngợi: “Dáng chị đẹp thật đó ạ! Cái này chỉ có size XS thôi, nhiều khách hàng mặc không vừa. Chỉ có những quý cô xinh đẹp, có khí chất như chị mới có thể mặc chiếc váy này tôn lên vẻ đẹp riêng của nó thôi ạ.”

 

Tuy là lời khen sáo rỗng, nhưng thật sự không phải lời nói dối chút nào.

 

Chiếc váy này, phần ngực được thiết kế xoắn kiểu cổ chữ V, chỉ cần ngực hơi lớn một chút là không thể mặc vừa được. Hai bên eo được thiết kế cắt khoét hình nơ bướm, chỉ cần có một chút mỡ thừa ở eo cũng không thể mặc được. Tổng thể đây là một chiếc váy dài, người quá thấp cũng không thể nào diện đẹp được.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!