Chương 3

Đăng lúc 02:08 17/01/2026 20 2
Chương trước Chương tiếp
Tài xế cảm ơn rối rít: “Chị khách sáo quá, tôi còn làm mất thời gian của chị mà.” Nói rồi anh ta xuống xe ân cần mở cửa cho cô: “Chị cẩn thận đầu nhé.”

 

Ôn Khả Ý xuống xe, mới đi được vài bước, tài xế đã chạy theo tới, đưa cho cô một tấm danh thiếp: “Đây là danh thiếp của tôi, chị cần xe cứ gọi tôi bất cứ lúc nào, tạm biệt.”

 

Cô vẫn không đáp lại, nắm tấm danh thiếp hình chữ nhật đó, lập tức đi vào khu dân cư.

 

Khu dân cư này có lẽ được xây dựng vào cuối thập niên 80, tổng cộng tám tòa nhà, cao nhất sáu tầng. Bên trong khu lộn xộn, đậu đầy các loại ô tô. Mặt đường là gạch xi măng lồi lõm, cứ vài bước lại có một nắp cống tròn. Cô đi cực kỳ cẩn thận, chỉ cần lơ là một chút, đôi giày cao gót trên chân chắc chắn sẽ kẹt vào kẽ hở.

 

Đi đến một thùng rác không có nắp, cô thuận tay ném tấm danh thiếp vào.

 

Tiếp tục đi thẳng, rẽ phải, đi thêm 100 mét là đến tòa nhà số 8 ở cuối cùng.

 

Vừa rẽ, Ôn Khả Ý đã đụng phải người quen cũ, bà chủ cửa hàng dưới lầu tòa nhà số 5.

 

Bà chủ từ một phụ nữ trẻ ngày nào đã trở thành một bà cô trung niên phát tướng, khuôn mặt tròn trịa như bánh bao bột lên men, đến nỗi đôi mắt cũng híp lại thành một đường. Thế nhưng bà vẫn tinh mắt và nhanh mồm nhanh miệng, lập tức nhận ra Ôn Khả Ý.

 

“Ối, đây chẳng phải là em gái Chu Trừng sao, về khi nào thế?”

 

Ôn Khả Ý ngắn gọn đáp hai chữ: “Hôm nay.”

 

Cô bước chân không ngừng, cố tình không cho bà chủ cơ hội hỏi thêm.

 

Tất nhiên cũng không nghe được những lời chuyện phiếm sau lưng về mình.

 

Bà chủ phe phẩy chiếc quạt nan trên tay, chu môi nhìn theo bóng lưng Ôn Khả Ý: “Nhìn xem cô ta kìa, ăn mặc như minh tinh điện ảnh vậy.”

 

Người phụ nữ bên cạnh đang dỗ trẻ con cũng nhìn theo ánh mắt bà chủ, vẻ mặt đầy tò mò: “Đây là ai vậy? Trước đây chưa thấy bao giờ.”

 

“Tòa nhà số 8 đó, em gái Chu Trừng, đi mười mấy năm rồi không thấy về. Chẳng biết lần này về làm gì.” Bà chủ nói.

 

“Em gái Chu Trừng?” Người phụ nữ trẻ giật mình: “Nhìn không giống vậy mà, sao trước giờ chưa nghe ai nhắc đến anh ta có em gái bao giờ?”

 

Bà chủ lộ vẻ bí hiểm, hạ giọng nói: “Ối, không phải em gái ruột đâu, là con gái của người phụ nữ bên ngoài mà cha Chu Trừng mang về. Nuôi mười mấy năm trời, hóa ra là một đứa vô ơn. Năm đó không nói một tiếng đã cuỗm hết tiền trong nhà bỏ trốn, Chu Trừng hận đến nghiến răng nghiến lợi. Ai mà nhắc đến cô ta trước mặt hắn là hắn đánh người đó ngay. Lần trước có người nói bâng quơ một câu, hắn vớ ngay cái ghế đập vào đầu người ta, làm người ta nằm viện mấy ngày đó.”

 

“Thế mà cô ta còn dám quay về à? Chu Trừng có tha cho cô ta không?”

 

Bà chủ tặc lưỡi: “Ai mà biết được.”

 

Ôn Khả Ý đã đến trước cửa tòa nhà số sáu. Hành lang tối om, phải dậm chân thật mạnh một cái, đèn cảm ứng mới sáng lên. Ánh đèn lờ mờ chỉ đủ soi sáng cầu thang. Cô vịn vào tay vịn cầu thang rỉ sét loang lổ mà đi lên.

 

Leo một hơi bốn tầng, mắt cá chân đau nhức, có vẻ đã bị cọ rách. Cô chịu đựng cơn đau leo lên tầng 5, đứng trước cánh cửa sắt màu xanh lam có số 502 sơn đỏ, cuối cùng cũng thở phào một hơi.

 

Cô đang định gõ cửa, giơ tay lên mới thấy lòng bàn tay dính đầy rỉ sét. Thế là cô tìm trong túi ra khăn giấy ướt sát khuẩn, lau thật kỹ rồi mới nắm tay gõ cửa một cái.

 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!