Chương 20

Đăng lúc 02:18 17/01/2026 15 2
Chương trước Chương tiếp
Ai sẽ là người hết kiên nhẫn trước?

 

Trong nhà không thấy Chu Trừng đâu. Ôn Khả Ý đi vào nhà vệ sinh, cô phát hiện quần áo bẩn mình cởi ra đã biến mất.

 

Bước ra khỏi nhà vệ sinh, cô nhìn về phía phòng ngủ chính. Chiếc váy đen nhỏ, bộ đồ lót ren màu trắng ngà của cô tất cả đều đang treo trên dây phơi ngoài ban công, theo gió bay phấp phới.

 

Trong đầu cô bỗng nhiên hiện lên vài hình ảnh không mấy hay ho. Cô khó chịu lẩm bẩm một câu: “Đúng là chó không bỏ được tật ăn cứt mà!”

 

Ôn Khả Ý chạy ra ban công, một tay kéo chiếc quần lót xuống, ghét bỏ ném vào thùng rác. Cô tức quá hóa thẹn, mắng Chu Trừng là đồ thối nát hết lần này đến lần khác.

 

Căn phòng này, cô không thể ở thêm dù chỉ một khắc nào nữa. Cô để chìa khóa lại trên tủ giày, đóng cửa lại, rồi về thẳng khách sạn.

 

“Mệt mỏi quá đi…”

 

Ôn Khả Ý nằm thẳng lưng trên chiếc giường lớn mềm mại, nhắm mắt lại. Cô chỉ cảm thấy cả thể xác lẫn tinh thần đều mệt mỏi rã rời.

 

Đây là một trò chơi mèo vờn chuột. Chỉ xem ai là người hết kiên nhẫn trước mà thôi.

 

Hắn đang cố ý tránh mặt cô. Với sự hiểu biết của cô về hắn, hắn đang đợi cô ngoan ngoãn nhận lỗi.

 

Cô không có lỗi, dựa vào đâu mà phải nhận lỗi với hắn? Bây giờ không phải mười năm trước, cô không cần phải lấy lòng hắn nữa.

 

Cô tuyệt đối sẽ không cúi đầu trước hắn.

 

Hai ngày nhanh chóng trôi qua. Cửa hàng váy cưới lại gọi điện thoại giục, Ôn Khả Ý lại hoãn ngày thêm. Với Lý Hòa Dự, cô cũng đưa ra một lời giải thích khác.

 

Không thể trì hoãn thêm nữa.

 

Buổi sáng bảy giờ, Ôn Khả Ý từ khách sạn đi ra. Cô gọi taxi đến tiệm tìm hắn.

 

Đến đường Mộc Lan Bắc, ngã tư phía trước cấm rẽ trái. Ôn Khả Ý xuống xe ở bên kia đường. Đúng lúc cao điểm buổi sáng, xe cộ tấp nập không ngừng. Vì không có lối đi bộ, cô đành đứng bên lề đường chờ xe vãn bớt rồi mới sang đường.

 

Cách một con đường lớn, cô liếc mắt nhìn một cái liền thấy bóng dáng quen thuộc của hắn. Hôm nay hắn mặc chiếc áo Polo màu xám đậm, quần dài đen. Đôi dép lê hôm trước cũng đã đổi thành giày thể thao màu đen. So với trang phục hôm đó, hắn trông gọn gàng hơn nhiều. Hắn đang nghiêng người nói chuyện với một cô gái bên cạnh.

 

Một lát sau, cô gái đó liền bước ra khỏi tiệm.

 

Khi xe cộ đã vãn bớt, Ôn Khả Ý khẽ vuốt mái tóc dài bị gió thổi bay, chầm chậm bước qua đường. Khi đi đến giữa đường, cô vừa hay chạm mặt cô gái kia.

 

Chiếc váy dài hoa nhí màu trắng, giày vải, tóc đuôi ngựa cao. Vẻ ngoài tràn đầy sức sống của tuổi 17, 18. Khuôn mặt đầy đặn tươi trẻ, không cần son phấn vẫn rạng rỡ, tỏa sáng.

 

Nhìn thấy cô gái đó, Ôn Khả Ý thoáng chốc như thấy lại chính mình mười năm về trước.

 

Tuổi trẻ thật tuyệt vời làm sao!

 

Chu Trừng mở cửa tiệm lúc 6 giờ 40. Tối qua, hơn mười giờ, có một chiếc BYD được kéo đến. Hắn loáng thoáng nhìn qua, chắc là bộ ly hợp bị hỏng rồi. Sàn xe cũng bị mòn rất nặng.

 

Chủ xe muốn thay mới hoàn toàn. Hắn sáng sớm đã có mặt ở tiệm, dùng cầu nâng đưa xe lên cao. Hắn mang găng tay bảo hộ lao động rồi tháo hộp số. Hắn lấy bộ cờ lê 13mm từ hộp dụng cụ ra rồi chui xuống gầm xe vặn bu lông phía sau hộp số.

 

Hắn vừa tháo xong cái đó, liền nghe thấy có người gọi một tiếng: “Anh ơi!”

 

Hắn thò đầu ra từ gầm xe, thấy người đến, hắn hơi ngạc nhiên: “Sao em lại tới đây?”
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!