Chương 14

Đăng lúc 02:18 17/01/2026 19 2
Chương trước Chương tiếp
Anh ta đi vào tính tiền rồi đi ra, liền thấy Chu Trừng nhắm mắt dựa vào tường, giống như đã ngủ. Anh ta đẩy đẩy cánh tay hắn: "Ngủ rồi à?"

 

"Chưa." Chu Trừng mở mắt, vịn bàn đứng dậy, loạng choạng đi về phía trước.

 

Trương Văn cầm chiếc điện thoại bấm số kiểu cũ hắn bỏ quên trên bàn, vội vàng đuổi theo: “Cậu đợi tôi với chứ! Hóa ra cậu đang luyện “Lăng Ba Vi Bộ” à, say rồi mà còn đi nhanh thế."

 

"Tôi không có say!" Chu Trừng dừng bước lại.

 

"Còn bảo không say, cậu làm rơi điện thoại rồi kìa." Trương Văn đưa điện thoại cho hắn: "Mà cái điện thoại tồi tàn của cậu, có làm rơi cũng chẳng ai thèm nhặt đâu. Giờ là thời đại nào rồi, đến người già cũng dùng điện thoại thông minh, cậu cũng nên đổi cái khác đi cho tiện."

 

Chu Trừng nâng niu bỏ điện thoại vào túi: "Anh thì biết cái gì? Đúng là không biết nhìn đồ tốt. Cái điện thoại này của tôi quý lắm, ngàn vàng cũng chẳng đổi đâu."

 

"Ồ!" Trương Văn bước tới, khoác tay hắn lên vai mình, đỡ hắn đi: "Đồ quý giá thế này, là người yêu cũ tặng hả?"

 

Chu Trừng khẽ "ừ" một tiếng, nhỏ giọng nói: "Trước kia cô ấy tốt với tôi lắm, sao lại không một lời nào mà bỏ đi mất vậy nhỉ?"

 

Hai người đứng ở ven đường, Trương Văn vẫy tay gọi taxi, rồi khuyên nhủ chân thành: "Chu Trừng à, nếu không buông bỏ được, sao cậu không theo đuổi đi? Chẳng phải chỉ là vị hôn phu thôi sao, chết tiệt, cho dù người ta kết hôn thì đã sao, tường đồng vách sắt còn đào được, huống chi..."

 

Đèn pha chiếc taxi chiếu đến, Trương Văn thấy trong ánh mắt cô đơn của Chu Trừng bùng lên một đốm lửa nhỏ, tràn đầy ý chí chiến đấu. Hắn khẽ cười: "Trương Văn, anh học đại học đúng là không uổng công."

 

"Cái gì?" Trương Văn khó hiểu hỏi.

 

"Biết nói tiếng người rồi đấy."

 

"Mẹ kiếp!" Chiếc taxi dừng sát vào lề đường. Trương Văn mở cửa xe, đẩy Chu Trừng vào trong: "Đồ chó má!"

 

Tài xế hỏi: "Đến chỗ nào?"

 

Trương Văn đóng cửa xe lại, nói: "Đến khu chung cư Bắc Cực Tinh."

 

Chưa đầy mười phút đã đến cổng khu chung cư. Vừa xuống xe, Chu Trừng tỉnh rượu được vài phần, vừa thấy bảng hiệu liền hỏi: "Sao lại đến đây?"

 

"Cậu nói linh tinh gì vậy? Đưa cậu về nhà chứ đâu." Trương Văn vừa nói vừa dìu hắn đi vào trong.

 

Chu Trừng không chịu đi: "Không về nhà đâu. Không có chìa khóa. Muộn thế này, cô ấy chắc chắn đã ngủ rồi. Đến chỗ anh đi."

 

Trương Văn ngớ người ra, chợt nhớ ra buổi chiều Chu Trừng đã đưa chìa khóa cho Ôn Khả Ý. Anh ta liền nói: "Được thôi."

 

Trương Văn là một công tử nhà giàu, cả dãy nhà mặt tiền phố này đều là của gia đình anh ta.

 

Tiệm mạt chược do gia đình hắn kinh doanh đã hơn mười năm, tổng cộng ba tầng. Tầng một là sảnh chính, tầng hai là các phòng riêng, còn tầng ba là chỗ anh ta ở hằng ngày.

 

Anh ta được coi là người nối nghiệp cha. Sau khi tốt nghiệp đại học, anh ta vẫn không tìm được công việc ưng ý. Cha mẹ đã có tuổi, muốn làm ông chủ "phủi tay" nên đã giao việc kinh doanh của gia đình cho anh ta, còn họ thì đi du lịch khắp nơi.

 

Theo lời Chu Trừng, thằng nhóc Trương Văn này chẳng làm ăn gì nghiêm túc cả. Tiệm mạt chược nhà ai mà đúng 11 giờ đã đóng cửa? Anh ta nói rằng: "11 rưỡi tôi còn phải đánh trận chiến bang hội (trong game)."

 

Hằng ngày, anh ta chỉ thu tiền thuê nhà, trông nom cửa hàng, nhàn rỗi đến muốn chết. Sở thích của anh ta không nhiều lắm chủ yếu là chơi game, rồi yêu qua mạng. Từ sau khi bị tên đàn ông giả gái lừa tình, sở thích này cũng đã dẹp bỏ rồi.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!