Chương 19

Đăng lúc 02:18 17/01/2026 15 2
Chương trước Chương tiếp
Ôn Khả Ý đang mang giày cao gót năm phân, cao gần 1m73, chiếc váy này đối với cô mà nói thì vừa vặn hoàn hảo.

 

Cô nhân viên bán hàng thấy cô có vẻ hờ hững, chỉ đi một vòng trước gương rồi vào phòng thay đồ. Vì doanh số, cô ta tính toán đợi cô ra, dùng tài ăn nói của mình để thuyết phục Ôn Khả Ý mua chiếc váy.

 

Không ngờ, cô ta còn chưa kịp mở lời thì Ôn Khả Ý đã đưa chiếc váy cho cô ta, khẽ nói: “Phiền chị gói giúp tôi một chiếc mới nhé, cảm ơn chị.”

 

“Không có gì ạ, chị có gu thật đấy ạ!”

 

Cô nhân viên bán hàng mặt tươi cười, đưa túi đồ mua sắm vào tay cô, cúi người chào một cách lịch sự: “Hẹn gặp lại quý khách lần sau ạ.”

 

Từ khu thời trang nữ, cô đi dạo sang khu giày nữ. Ôn Khả Ý thử một đôi giày da nhỏ màu trắng mềm mại, là giày bệt, đi lại hoàn toàn không bị đau chân. Sau khi thanh toán, cô liền thay đôi giày đang mang ra, cho vào hộp rồi xách ra khỏi trung tâm thương mại.

 

Cô tìm một tiệm giặt là gần đó, đưa bộ đồ mới cho ông chủ: “Phiền anh giặt giúp tôi ngay bây giờ với ạ, tôi cần dùng gấp, cảm ơn anh.”

 

Ông chủ nói được, mười phút là giặt xong và sấy khô. Ông còn là phẳng giúp cô nữa. Ôn Khả Ý liền vào phòng thay đồ thay đồ mới luôn. Chiếc váy cũ thì cô không lấy về, nhờ ông chủ vứt giúp.

 

Đang đi trên đường, cô nhận được điện thoại của Lý Hòa Dự: “Khả Ý, em ăn sáng chưa?”

 

Ôn Khả Ý khẽ “ưm” một tiếng. Lý Hòa Dự hỏi cô khi nào về: “Anh đặt vé tàu cao tốc sáng ngày mốt rồi.”

 

“Được, mấy giờ anh đến? Em ra đón.”

 

Mặt trời đang dần dịch chuyển về phía bắc, chầm chậm lên đỉnh đầu. Cô đang đi bộ từ nam lên bắc dọc theo lối đi bên phải. Cô ngước mắt lên, liền thấy quả cầu lửa tròn vo, chói chang và nóng rực. Khi ai đó nổi trận lôi đình, trong mắt cũng hừng hực một đoàn như vậy.

 

“Khả Ý?” Lý Hòa Dự lâu không nghe thấy cô đáp lại, liền gọi cô hai tiếng.

 

Ôn Khả Ý lấy lại tinh thần: “À, vừa rồi em đang qua đèn xanh đèn đỏ mà. Đến lúc đó em gọi cho anh nhé.”

 

“Được, em chú ý an toàn nhé.”

 

Lý Hòa Dự chờ cô gác máy, nhìn chằm chằm ảnh cô trên màn hình điện thoại cả buổi. Đầu ngón tay anh ta vuốt nhẹ khuôn mặt trên màn hình. Anh ta bỗng dưng cảm thấy bất an, mơ hồ nhận ra có điều gì đó không ổn.

 

Cô từ trước đến nay đều độc lập, có chính kiến riêng, làm việc cực kỳ có kế hoạch, rất ít khi có những quyết định đột xuất như vậy. Việc cô về quê, chưa nói với anh ta, cũng không nằm trong kế hoạch của cô.

 

Ở trong điện thoại, anh ta không tiện hỏi kỹ, chỉ có thể chờ cô trở về rồi nói chuyện.

 

Ôn Khả Ý đến tiệm sửa xe thì không có ai, cô đi đến tiệm mạt chược. Trương Văn bảo cô rằng Chu Trừng không có ở đây.

 

Bất đắc dĩ, cô đành quay về khu chung cư tìm. Vừa mở cửa, cô suýt chút nữa tưởng mình đi nhầm nhà, căn phòng đã thay đổi hoàn toàn.

 

Vừa bước vào có thể thấy trên bàn ăn trải khăn trải bàn màu hoa nhí nhạt, giữa bàn là bình hoa cắm những bông cúc nắng mà cô yêu thích nhất.

 

Trên bàn trà có đĩa trái cây với dưa hấu, cam đã cắt sẵn. Ghế sofa được bọc khăn mới, màn cửa cũng là loại màn voan đôi màu trắng mới thay.

 

Từng chút một đều là mua sắm theo sở thích của cô.

 

Không thể không nói, Chu Trừng biết cô rõ như lòng bàn tay.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700

    Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên bình luận!