Chương 10: Chương 10: Kẻ Biến Thái Kia Tâm Trạng Không Tốt

Đăng lúc 20:08 04/01/2026 20 4
Chương trước Chương tiếp
Sáng hôm sau.
Suốt dọc đường vào phòng học, tâm trạng Tiêu Tiêu cứ thấp thỏm, lo âu. Cô chỉ sợ lúc mình bước vào lớp thì Từ Hoàng khi hắn đã ngồi sẵn ở chỗ ngồi từ bao giờ.
Bởi lẽ những gần gũi xác thịt trong mơ đêm qua quá thực, nên giờ đây cô không cách nào tự nhiên khi đứng trước mặt hắn. May sao lúc tỉnh dậy, ngoài cảm giác căng tức ở ngực ra thì cơ thể cô vẫn ổn, giúp cô thở phào nhẹ nhõm vì biết đó chỉ là một giấc mơ nồng cháy mà thôi..

Cô len lén nấp bên ngoài cửa lớp lén nhìn vào trong, không thấy bóng dáng Từ Hoàng đâu, đoán chừng hắn vẫn chưa quay lại nên trái tim đang treo lơ lửng của Tiêu Tiêu cuối cùng cũng được đặt về chỗ cũ.

“Đang nhìn gì thế?”

Đột nhiên có một cái đầu ló ra ngay bên vai khiến Tiêu Tiêu giật bắn mình, tim suýt chút nữa thì ngừng đập.

“Bạn học Bạch Cảnh Hoành, bạn có biết là người dọa người sẽ làm người ta sợ chết khiếp không hả?”

Tuy đang tức giận nhưng âm lượng của Tiêu Tiêu cũng không quá lớn, giọng nói của cô vốn dĩ đã mềm mại, nghe vào tai ngược lại còn có vài phần giống như đang làm nũng.

“Cũng bình thường thôi mà, tôi đứng đây nãy giờ cũng gần một phút rồi mà bạn chẳng hề nhìn thấy tôi. Nói mau, vừa rồi bạn đang nhìn trộm ai trong lớp mình đấy?”

Cậu bạn tên Bạch Cảnh Hoành kia tò mò hỏi cô với vẻ mặt đầy hăng hái hóng chuyện.

Khuôn mặt nhỏ của Tiêu Tiêu đỏ bừng lên: “Tôi mới không có nhìn lén ai nhé, đừng có nói bậy, tôi chỉ đang xem giáo viên đã đến chưa thôi.”

“Không nhìn lén ai thì sao mặt bạn lại đỏ thế kia? Nói ra đi nào, biết đâu tôi còn có thể giúp bạn truyền đạt nỗi lòng đấy.” Máu tò mò của Bạch Cảnh Hoành dường như sắp rơi ra khỏi hốc mắt đến nơi.

Tiêu Tiêu mặc kệ cậu ta, dù sao chỉ cần cô không nói thì Bạch Cảnh Hoành cũng chẳng thể đoán được vừa rồi cô đang nhìn ai. Hơn nữa, với cái tính hay hóng hớt của Bạch Cảnh Hoành, nếu để cậu ta biết cô vừa nhìn lén Từ Hoàng thì chỉ cần qua một tiết học, cả lớp chắc chắn sẽ biết chuyện cô “thầm thương trộm nhớ” Từ Hoàng mất.

Bạch Cảnh Hoành là kẻ mồm mép nhất lớp, cũng là người chuyên thêu dệt tin đồn, nếu ai bị cậu ta để mắt tới thì cứ chuẩn bị tinh thần mời phụ huynh đi là vừa.

Tiêu Tiêu vốn không thích cậu ta cho lắm, học cùng lớp một năm cũng chỉ là xã giao, nếu không thực sự cần thiết thì cô chẳng muốn dính dáng gì đến cậu ta cả.

Sau khi xác nhận Từ Hoàng vẫn chưa tới, Tiêu Tiêu yên tâm hơn nhiều nhưng lại cảm thấy có chút phiền phức. Nguyên nhân là vì dù cô đã quay về chỗ ngồi của mình rồi mà Bạch Cảnh Hoành vẫn không chịu buông tha, cứ lải nhải bên tai cô: “Nói đi mà, nói đi, tôi thề là tuyệt đối sẽ không nói cho ai khác biết đâu.”

Cái miệng mở to như thế kia mà không sợ ruồi bay vào sao, thật muốn lấy cuốn sách đập bẹp cậu ta một cái để cậu ta bớt phiền phức đi cho xong.

Tiêu Tiêu thầm nghĩ một cách ác độc trong lòng.

Dĩ nhiên, cô cũng chỉ dám tưởng tượng chút thôi chứ tuyệt đối không bao giờ làm thế.

“Tiêu Tiêu...” Bạch Cảnh Hoành vẫn đang nài nỉ.

“Tiêu... Tiêu Tiêu, cho... cho bạn này.”

Trên bàn bỗng nhiên xuất hiện một ly trà sữa với những giọt nước đọng đầy hơi lạnh trên thân ly, Tiêu Tiêu nhận ra ngay đây chính là quán trà sữa mà cô thường xuyên ghé tới.

Ngước mắt lên nhìn thì thấy đó là Từ Hoàng, hắn vẫn cúi gầm mặt như mọi khi, những ngón tay thon dài nắm chặt lấy vạt áo đồng phục đến mức nổi đầy gân xanh, trông hắn có vẻ đang rất căng thẳng.

Ánh mắt Tiêu Tiêu vô tình lướt qua những ngón tay của hắn, rồi những hình ảnh không đúng lúc trong giấc mơ đêm qua lại bắt đầu tua lại trong đầu cô.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô giống như một chiếc tàu hỏa hơi nước, bỗng chốc đỏ lựng lên.

Vì sợ sự bất thường của mình bị bại lộ trước mặt Bạch Cảnh Hoành và khiến cậu ta nảy sinh những liên tưởng không hay, cô vội vàng đuổi khéo cậu ta đi.

“Bạn học Bạch, để tối nay tan học về chúng ta nói chuyện sau nhé, giờ bạn về chỗ ngồi trước đi, giáo viên sắp vào lớp rồi.”

“Bạn chịu nói cho tôi biết thật sao?” Bạch Cảnh Hoành mừng rỡ ra mặt.

Tiêu Tiêu chỉ đành miễn cưỡng gật đầu.

Nhận được câu trả lời khẳng định, Bạch Cảnh Hoành reo hò một tiếng rồi xoay người rời đi, nhưng lại vô tình va phải Từ Hoàng. Ban đầu định xin lỗi nhưng khi thấy người mình va phải là kẻ lập dị bị cô lập trong lớp, cậu ta liền đảo mắt khinh khỉnh, chẳng nói chẳng rằng mà bỏ đi luôn.

Cơ mà, tại sao Từ Hoàng lại tặng trà sữa cho Tiêu Tiêu nhỉ? Chẳng lẽ...

Không, không thể nào, một kẻ quái dị như Từ Hoàng thì sao có thể thích người khác, lại còn tặng trà sữa cho người ta nữa chứ.

Lắc đầu xua đi suy đoán chợt lóe lên trong đầu, Bạch Cảnh Hoành quay về chỗ ngồi, uể oải lật mở cuốn sách hóa học cho tiết tiếp theo, đồng thời bắt đầu mong chờ lúc tan học tối nay...

Kể từ khi Bạch Cảnh Hoành rời đi, Tiêu Tiêu vẫn không dám nhìn Từ Hoàng, cô chỉ nhìn chằm chằm vào ly trà sữa trên bàn rồi nhỏ giọng cảm ơn hắn.

Đây chính là món trà sữa lục trà trân châu dừa sợi mà cô đã gọi hôm qua. / ly đá xay đậu đỏ (chương 7 hẹn na9 là ly này)

“Bạn... bạn thích là tốt rồi.”

Nghe thấy lời cảm ơn của Tiêu Tiêu, ngón tay đang siết chặt áo đồng phục của Từ Hoàng mới hơi nới lỏng ra một chút.

“Ngại quá, tôi không cố ý ngó lơ bạn đâu, chỉ là lúc nãy bạn học Bạch cứ đứng nói chuyện với tôi mãi.” Tiêu Tiêu giải thích với hắn lý do tại sao lúc nãy mình không phản ứng ngay lập tức.

Vừa nghe thấy tên Bạch Cảnh Hoành, bàn tay vừa mới thả lỏng của Từ Hoàng lại siết chặt trở lại, hắn lẩm bẩm đáp thấp giọng: “Không có gì.”

Trông hắn có vẻ hơi thất vọng.

Tiêu Tiêu nhìn hắn ngồi lại vị trí của mình rồi im lặng lấy sách vở ra chuẩn bị vào học. Rõ ràng là không nhìn thấy biểu cảm của hắn, cũng chẳng biết tại sao, nhưng lúc này cô lại chắc chắn rằng tâm trạng của Từ Hoàng đang không được tốt.

Lời tác giả:

Moah moah các cục cưng nhỏ của Xá Xíu nhé, đây là một chương triển khai cốt truyện thôi nè.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước