Chương 18: Chương 18: Oán Hận Của Kẻ Biến Thái

Đăng lúc 06:04 14/01/2026 11 4
Chương trước Chương tiếp
Sáng sớm, Tiêu Tiêu ngáp một cái thật dài, vẻ mặt uể oải thiếu sức sống quay lại phòng học. Lần này cô không dừng lại ở cửa lớp nữa mà đi thẳng vào trong. Không phải vì cô đã bớt ngượng ngùng khi đối mặt với một Từ Hoàng bằng xương bằng thịt, mà vì cô sợ lại xảy ra chuyện phiền phức như với Bạch Cảnh Hoành, nên đành phải giả vờ như không có chuyện gì.

Chỉ là khi cô trở lại chỗ ngồi và nhìn thấy ly trà sữa đặt trên bàn, cô vẫn không kềm lòng được mà khựng lại một chút.

Cô theo bản năng quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Từ Hoàng vốn dĩ luôn cúi đầu nay lại càng cúi thấp hơn, như thể sắp dán mặt vào ngực đến nơi.

“Là cậu mua sao?” Tiêu Tiêu nhẹ giọng hỏi hắn.

Nghe thấy cô hỏi chuyện, thân hình Từ Hoàng cứng đờ, sau đó hắn chậm chạp gật đầu một cái.

Tiêu Tiêu định bảo hắn đừng mua nữa, thậm chí cô còn chẳng dám nhìn thẳng vào hắn – dĩ nhiên, cái gọi là nhìn thẳng này cũng chỉ là nhìn qua lớp tóc mái dày cộp kia thôi.

Vừa mới mở miệng định nói thì Lâm Vân cũng vừa lúc quay trở lại, nhìn thấy ly trà sữa trên bàn cô, Lâm Vân nghi hoặc hỏi: “Sao sáng sớm ra đã mua trà sữa rồi?”

Tiêu Tiêu không dám nói thẳng là Từ Hoàng mua, chỉ đành tùy tiện tìm một lý do: “Dạo này tớ thích uống nên mua thôi.”

Nói xong Tiêu Tiêu mới chợt khựng lại, đúng rồi, tiệm trà sữa Tương Ngộ phải đến buổi chiều mới mở cửa mà, sao Từ Hoàng có thể mua được? Lại còn liên tục trong hai ngày?

Sắc mặt cô ngay lập tức trở nên lạ lùng.

Lâm Vân thấy vậy liền nhíu mày: “Làm sao thế?”

“Không, không có gì, ly trà sữa này tớ mua từ lúc tan học chiều qua, để trong tủ lạnh cả đêm sáng nay mới mang đi đấy.” Tiêu Tiêu nhanh trí tìm đại một cái cớ.

“Cậu là chuột Hamster à, đến cả trà sữa cũng tích trữ nữa.” Lâm Vân lắc đầu, tầm mắt như có như không quét qua Từ Hoàng đang ngồi phía sau Tiêu Tiêu.

“Hì hì, thì tại dạo này tớ thèm mà.” Tiếng cười của Tiêu Tiêu có chút gượng gạo.

“Tối qua lại gặp ác mộng sao?” Lâm Vân nhìn quầng thâm dưới đáy mắt cô rồi hỏi.

Tiêu Tiêu nhướng mày, ngơ ngác nhìn Lâm Vân.

“Quầng thâm mắt lại đậm thêm rồi kìa.” Lâm Vân đảo mắt một cái, “Tớ bảo này cục cưng ơi, cho dù chúng ta còn trẻ thì cậu cũng không được làm quá sức đâu nhé.”

Vừa nghe đến hai chữ “làm quá sức”, Tiêu Tiêu cảm thấy cả người không ổn chút nào: “Tớ không làm quá sức, tớ thật sự không có làm mà, giấc mơ của tớ thuần khiết lắm, chẳng làm quá chút nào hết.”

Cách cô cuống cuồng lên khiến Lâm Vân ngẩn người ra một hồi lâu.

Sau khi hết ngẩn ngơ, Lâm Vân mới cẩn thận hỏi lại: “Tiêu Tiêu, cậu vẫn ổn chứ?”

Nhận ra mình đã làm hơi lố, Tiêu Tiêu chớp chớp mắt, cố giấu vẻ hoảng hốt trên mặt: “Không, không có gì, tối qua... tối qua đúng là tớ lại gặp ác mộng thật.”

Dù sao thì một giấc mơ đầy chuyện xấu hổ, nói cho cùng thì vẫn được tính là một loại ác mộng, nên cô cũng không hẳn là nói dối.

“Đúng mà, vậy nên cậu bớt xem phim ma đi, tớ sợ sớm muộn gì cậu cũng bị lũ ma quỷ trong mơ dọa chết mất.”

“Vậy sao, đáng sợ thế à? Thế thì sau này tớ không xem phim ma nữa.” Tiêu Tiêu lau mồ hôi lạnh trên trán.

Chỉ sợ không phải bị dọa chết, mà là bị làm đến chết, bị cái tên Từ Hoàng trong mơ kia hành cho đến chết mất thôi.

“Đúng rồi, Bạch Cảnh Hoành vẫn chưa đến sao?” Lâm Vân liếc nhìn chỗ ngồi của Bạch Cảnh Hoành.

Vừa nghe thấy cái tên này, trong lòng Tiêu Tiêu bỗng thấy không vui: “Chắc là sắp đến rồi đấy.” Cô trả lời cho xong chuyện.

Lâm Vân không nói gì, từ lúc đó cô vẫn luôn nhìn ra phía cửa lớp, dường như đang đợi Bạch Cảnh Hoành xuất hiện.

Thế nhưng chờ cho đến khi tiếng chuông vào học vang lên, Bạch Cảnh Hoành vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu.

Ánh mắt cô lập tức thay đổi.

“Vào tiết!”

“Đứng dậy!”

“Chào thầy ạ.”

Sau khi chào hỏi theo đúng lệ thường, thầy chủ nhiệm – người được mệnh danh là “Quỷ Kiến Sầu” – hắng giọng một cái rồi gằn giọng nói: “Tối qua, bạn Bạch Cảnh Hoành lớp chúng ta đã bị kẻ xấu bên ngoài chặn đánh trên đường tan học về nhà, hiện vẫn đang nằm viện trong tình trạng không biết gì.


Cảnh sát vẫn chưa tìm thấy kẻ thủ ác, nhà trường lo sẽ xảy ra những vụ việc tương tự nên bảo các em khi tan học về nhà nên có bố mẹ đưa đón hoặc đi theo nhóm cùng các bạn.”

Dứt lời, cả lớp đều lộ vẻ sợ hãi, mọi người bắt đầu xì xào, bàn ra tán vào.
Còn Lâm Vân ngồi cạnh Tiêu Tiêu thì nắm chặt cuốn sách đến mức nhăn nhúm cả lại mà không hề hay biết.

“Bố mẹ đưa đón? Đi theo nhóm? Có phiền quá không vậy?”

Người thốt ra lời này chính là bạn cùng bàn của Từ Hoàng. Cậu ta vốn là kẻ lầm lì, không thích tụ tập cũng chẳng muốn chơi với ai trong lớp, nên luôn là kiểu người mờ nhạt. Nghe thầy nói vậy, cậu ta cảm thấy phiền phức vô cùng.

“Này, bạn...”

Cậu ta định quay sang nói với Từ Hoàng vài câu, nhưng khi vô tình liếc thấy trên bàn Từ Hoàng là một cuốn sổ ghi chi chít những chữ “chết”, lại thấy Từ Hoàng đang cầm cây bút đen lẩm bẩm gì đó rồi điên cuồng gạch những dấu “X” chồng chéo lên, lời định nói bỗng nghẹn lại giữa chừng.

Xem ra, cái gã cùng bàn này của cậu ta không chỉ là kẻ lập dị, mà còn là một tên điên khùng, biến thái.

Lời tác giả:

Chương thưởng thêm của ngày hôm nay đã hoàn thành, chỉ còn thiếu vài viên ngọc nữa là tròn 100 rồi, ngày mai Xá Xíu cũng sẽ tặng thêm một chương nữa nhé.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước