Chương 7: Chương 07: Kẻ Biến Thái Kia Lại Tới Nữa

Đăng lúc 20:00 31/12/2025 54 4
Chương trước Chương tiếp
Đêm ấy, Tiêu Tiêu trằn trọc mãi chẳng thể ngủ ngon, trong cơn mơ màng, tâm trí cô cứ tua đi tua lại cảnh tượng Từ Hoàng lén lút nhấp môi ly trà sữa của mình.

Giữa trạng thái lờ đờ nửa thực nửa hư, Tiêu Tiêu bỗng thấy gai người bởi cảm giác có ánh mắt đang đóng đinh vào mình. Cô lập tức mở choàng mắt, thoát khỏi cơn ngái ngủ đeo bám từ đêm qua.

Dưới ánh trăng nhạt nhòa, Tiêu Tiêu nhìn thấy loáng thoáng bóng người có mái tóc dài đang ngồi xổm bên cạnh. Hắn cứ lặng yên như tờ, dán chặt ánh mắt lên người cô không rời.

“... Bạn học Từ?”

Người đang ngồi bên mép giường dường như không ngờ cô lại đột ngột tỉnh giấc, lồng ngực phập phồng kịch liệt, giống như kẻ làm chuyện xấu bị bắt quả tang tại trận, lập tức xoay người đi thẳng về phía ban công.

“Là mơ sao?” Nếu không thì tại sao cô lại nhìn thấy Từ Hoàng ở ngay trong phòng mình cơ chứ.

Tiếng lầm bầm tự hỏi của cô khiến bước chân dồn dập của người kia bỗng khựng lại.

“Bạn học Từ?” Tiêu Tiêu lại gọi thêm một tiếng nữa.

Hắn im lặng hồi lâu rồi mới chậm rãi xoay người lại..

Căn phòng không bật đèn, ánh sáng vốn dĩ đã lờ mờ, nếu không nhờ phần tóc mái đặc trưng kia thì Tiêu Tiêu căn bản không thể nhận ra hắn.

“... Bạn học Từ, cả tối nay bạn đã bám theo tôi rồi, còn định đeo bám đến bao giờ nữa đây?” Tiêu Tiêu bắt đầu có chút khó chịu.

“... Đeo bám?”

Hắn dường như không hiểu ý nghĩa của từ này.

“Thì là chuyện bạn lén uống trà sữa của tôi ấy.” Tiêu Tiêu đè thấp giọng nói tiếp: “Nếu bạn thích ly đá xay đậu đỏ đó thì có thể nói thẳng mà, không sao đâu, tôi có thể mua ly khác cho bạn. Thật sự... không cần thiết phải làm như vậy...”

Nói đến đoạn cuối, chính cô cũng cảm thấy ngượng ngùng thay.

Cô trộm nghĩ chắc vì điều kiện gia đình eo hẹp nên món trà sữa này là thứ gì đó xa xỉ với Từ Hoàng, khiến cậu dù thích cũng chẳng dám xin cô ly thứ hai, đành phải lén lút vụng trộm uống ly của cô cho biết vị.

“...”

Hắn giữ im lặng rất lâu, lâu đến mức cơn buồn ngủ của Tiêu Tiêu lại kéo đến..

Cô ngáp một cái rồi bảo: “Được rồi, bạn học Từ, ngày mai tôi sẽ mang cho bạn một ly trà sữa khác, nên bạn đừng có ám tôi trong mơ như thế này nữa.”

Đôi mắt Tiêu Tiêu cứ như bị dán keo 502, cô kéo chăn lên cao một chút, định bụng sẽ đánh một giấc thật ngon.

Vậy mà, khi tâm trí vừa kịp chạm tới ngưỡng cửa của mộng đẹp, một cảm giác trì trệ bủa vây lấy thân thể cô, giống như có ai đó đang dùng sức đè chặt lấy mình.

Tiêu Tiêu nén giận mở mắt, để rồi một sự kinh ngạc tột độ chiếm lấy tâm trí khi thấy Từ Hoàng trong giấc chiêm bao lại có hành động bạo dạn đến thế, hắn lột chăn rồi đè nghiến cô xuống giường.

Cảm giác da thịt chạm vào người khác giới qua lớp quần áo mỏng manh vừa lạ lụng lại vừa đáng sợ. Nhận ra điều này là sai trái, Tiêu Tiêu cuống cuồng đẩy Từ Hoàng đang đè trên người mình ra.

“Đi, tránh ra đi mà, bạn học Từ.” Cô căng thẳng đến mức bắt đầu nói lắp bắp.

Nhưng người ở phía trên không hề đếm xỉa đến sự vùng vẫy của cô, mà lại cúi đầu xuống, vùi mặt vào hõm cổ cô hít một hơi thật sâu.

“Từ, bạn học Từ, bạn không được làm như vậy.”

Ngay cả trong mơ, bản năng của Tiêu Tiêu cũng réo chuông cảnh báo rằng viễn cảnh này đã đi quá giới hạn và không còn là một giấc chiêm bao bình thường nữa rồi.

“Không sao đâu, chỉ là mơ thôi mà.”

Hắn dùng giọng nói trầm đục, khàn đặc để trấn tĩnh cô, nhưng bàn tay lại hành động ngược lại khi luồn vào áo và tìm thấy ngực cô. Hắn mặc sức xoa nắn, thi thoảng lại dùng đầu ngón tay ghì chặt rồi vân vê lên nơi đỉnh nhọn đầy mê đắm.

Tiêu Tiêu sợ đến mức sắp bật khóc, sức kháng cự của cô ngày càng lớn hơn.

Chính vì sự vùng vẫy đó mà cơ thể hai người lại càng dán chặt vào nhau. Đôi chân cô bị hắn kềm kẹp gắt gao không thể cử động, Tiêu Tiêu chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn hôn dọc từ cổ mình xuống phía dưới.

Dưới sự xoa nắn và trêu chọc của hắn, bộ ngực ẩn sau lớp áo nhanh chóng in hằn những vệt đỏ đầy dục vọng, cặp nhũ hoa cũng không chịu thua kém mà dựng đứng lên, dường như đang run rẩy như thể khao khát được hắn yêu chiều hơn nữa.

“Ưm...”

Cặp tuyết lê như bị điện giật, luồng điện tê dại đó chạy thẳng xuống vùng thân dưới.

Cảm nhận được tiểu huyệt dường như đang tiết ra một loại chất lỏng không tên ướt át, Tiêu Tiêu theo bản năng khép chặt hai chân lại.

Lời tác giả:

Xá Xíu bị các cục cưng nhỏ bỏ rơi rồi sao? Chẳng có một cái bình luận nào cả, đau lòng quá đi.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước