Chương 15: Chương 15: Lời Đề Nghị Của Kẻ Biến Thái

Đăng lúc 20:00 11/01/2026 18 4
Chương trước Chương tiếp
“Sắp, sắp ra rồi...”

Vừa dứt lời, tiểu huyệt đã trào ra một dòng xuân thủy, làm ướt đẫm cả cằm của Từ Hoàng.

Tiêu Tiêu vẫn chưa kịp tỉnh táo lại sau dư vị của cơn cao trào, khuôn mặt cô ửng hồng, nhịp thở dồn dập, lồng ngực cứ thế phập phồng lên xuống kịch liệt. Bộ ngực với đỉnh hồng rực rỡ, nhìn qua là biết ngay cô vừa mới được người ta yêu thương hết mực.

Sau khi Tiêu Tiêu đạt đến đỉnh điểm, Từ Hoàng chậm rãi ngẩng đầu lên. Chiếc cằm dính đầy dịch thủy khiến hắn trông có vẻ rất lười biếng và thư thái. Hắn đưa chiếc lưỡi đỏ tươi liếm nhẹ một vòng quanh môi, tựa như thứ chất lỏng đó là thứ tinh túy, ngọt ngào khiến người ta mê đắm, rồi hiếm hoi nở một nụ cười nơi khóe miệng.

“Nước của Tiêu Tiêu ngon lắm.”

Hắn dùng giọng điệu cảm thán mà nói với cô, cứ như thể đang muốn nếm thử thêm một lần nữa vậy.

Hơi thở vừa mới ổn định lại đôi chút, Tiêu Tiêu nghe thấy lời này thì cả kinh, lập tức khép chặt đôi chân ướt nhẹp lại, nói gì cũng không chịu mở ra nữa.

“Từ Hoàng, đây... đây là giấc mơ của tôi, tôi... tôi không cho phép bạn làm như vậy.”

Thật không biết xấu hổ!

Từ Hoàng đúng là đồ không biết xấu hổ!

“Nhưng rõ ràng Tiêu Tiêu rất thích mà.” Từ Hoàng tỏ vẻ hoang mang.

Tiêu Tiêu giận dữ mắng: “Không có, mới không có thích, là do bạn cưỡng ép tôi.”

Đến cả việc tự an ủi cô còn chưa từng thử qua, làm sao có thể thích loại chuyện này cơ chứ.

“Tiêu Tiêu...”

Cái giọng điệu đáng thương hèn mọn của ai đó lại vang lên, Tiêu Tiêu quay mặt đi: “Mau cởi dây thừng ra cho tôi.”

Giọng cô đã bớt cứng rắn hơn lúc trước vì cổ tay bị siết đến đau nhức, cô không muốn bị trói mãi thế này. Nếu thái độ vẫn cứ gay gắt như cũ, Từ Hoàng có lẽ sẽ lại giống như khi nãy, chẳng nói chẳng rằng mà bẻ chân cô ra để tiếp tục hành động vừa rồi.

“Tiêu Tiêu muốn anh cởi dây thừng ra sao?”

“Đúng vậy.” Tiêu Tiêu quay đầu lại, nhìn hắn với vẻ mặt nghiêm túc.

Từ Hoàng quỳ trên giường, rướn thân mình về phía trước rồi nằm đè lên người cô. Đôi bàn tay hắn lại bắt đầu không thành thật, ngón tay nhẹ nhàng vẽ vòng tròn quanh khuyên nhũ cô, sau vài vòng, hắn đưa ngón trỏ ra rồi nhấn mạnh một cái lên đỉnh hồng.

Tiêu Tiêu dùng sức cắn chặt môi dưới, ngậm chặt miệng, nhất quyết không để bất kỳ tiếng rên rỉ nào lọt ra ngoài.

“Tiêu Tiêu, chúng ta chơi kiểu 69 nhé, được không? Côn thịt của anh căng nhức quá, nhức đến phát đau rồi, nó muốn cắm vào tiểu huyệt của em, muốn đẩy em đến mức chảy nước ròng ròng...”

“Đủ rồi! Đủ rồi! Đừng nói nữa.” Tiêu Tiêu dùng sức bịt chặt tai lại, cố gắng trốn tránh những lời lẽ thô tục của hắn.

Cô cảm thấy nếu hắn còn nói thêm câu nào nữa thì tai cô sẽ hỏng mất: “Tôi không thèm chơi 69 gì hết, bạn cút đi cho tôi, không được phép vào giấc mơ của tôi nữa.”

Tiêu Tiêu vô cùng tức giận, rõ ràng đây là giấc mơ của cô, vậy mà cô lại chẳng thể kiểm soát được nó.

Trước sự khước từ mạnh mẽ của cô, Từ Hoàng không hề nổi giận, hắn áp tai vào nơi trái tim cô đang đập, lắng nghe một hồi lâu rồi chậm rãi bảo: “Tiêu Tiêu, tim em đập nhanh quá.”

Tiêu Tiêu im lặng, không hiểu sao chủ đề lại có thể nhảy từ chuyện 69 sang chuyện nhịp tim nhanh như thế.

Vẫn chưa đợi cô nghĩ thông suốt, Từ Hoàng đột ngột kéo tay cô rồi ấn chặt lên ngực mình.

“Thình thịch, thình thịch, thình thịch...”

Tiếng tim đập mạnh mẽ đầy dồn dập từ lồng ngực rắn chắc truyền đến lòng bàn tay cô, khiến Tiêu Tiêu ngẩn ngơ.

Trong mơ mà cũng có cảm giác chân thật đến vậy sao?

“Tiêu Tiêu, em nghe thấy không? Nó đang nói với em rằng nó yêu em.”

Bàn tay Tiêu Tiêu như bị lửa đốt, vội vàng rút ra khỏi tay hắn.

“Tiêu Tiêu, anh là nghiêm túc đấy. Chính vì yêu em nên anh mới muốn làm quen với em, muốn chạm vào em, muốn làm tình với em, rồi kết hôn và sinh con đẻ cái với em.”

Từ Hoàng tuôn ra một tràng dài khiến đầu óc Tiêu Tiêu ù đi, cô bắt đầu cảm thấy giấc mơ này có gì đó không đúng.

Ồ không, thực ra là nó đã không đúng ngay từ đầu rồi.

“Cho nên Tiêu Tiêu, chúng ta 69 đi.”

“?”

Cái quái gì vậy, sao vòng đi vòng lại một hồi hắn vẫn quay về chuyện 69, bộ vẫn chưa thấy đủ hay sao?!

Lời tác giả:

Viết chương thịt này mà Xá Xíu buồn cười quá, hoàn toàn không thấy chút sắc tình nào luôn. Vẫn là chuyên mục cầu ngọc nhé, sắp đạt mốc 80 viên rồi đó, Xá Xíu tin rằng các cục cưng nhỏ sẽ không nỡ lòng từ chối thỉnh cầu của mình đâu, đúng không nè?
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước