Chương 22: Chương 22: Kẻ Biến Thái Kia Ngửa Bài

Đăng lúc 20:08 17/01/2026 8 4
Chương trước Chương tiếp
“Tiêu Tiêu, em đến thăm anh sao?”

Trên đầu Từ Hoàng vẫn còn quấn băng gạc, phần tóc mái quá dài đã được vén lên, để lộ những đường nét gương mặt cực kỳ đẹp trai đập vào mắt Tiêu Tiêu, khiến cô ngẩn người vì kinh ngạc.

Cô chưa từng ngờ rằng một người mờ nhạt trong lớp mình lại có vẻ ngoài đẹp đến thế.

“Tiêu Tiêu?”

Thấy cô cứ ngẩn ngơ nhìn chằm chằm vào mặt mình, Từ Hoàng theo bản năng sờ lên mặt vẫn còn những vết bầm tím.

“Có phải... trông khó coi lắm không Tiêu Tiêu? Bác sĩ bảo mặt anh sẽ sớm lành thôi, em đừng ghét anh có được không?” Từ Hoàng nôn nóng hứa chắc chắn với cô.

Sáng nay hắn đã soi gương, tuy sắc mặt vẫn còn chút phờ phạc nhưng vết bầm cũng đã tan đi gần hết rồi.

“Tôi... tôi không có bảo cậu khó coi.”

Với vẻ ngoài như thế này thì cho dù là người mù cũng chẳng thể nỡ lòng nào bảo hắn xấu được.

“Hôm nay tôi đến tìm cậu không phải để nói chuyện đó, mà là về chuyện của A Vân.”

Vừa nghe thấy tên Lâm Vân, vẻ mặt Từ Hoàng lập tức xị xuống: “Em đến tìm anh chỉ vì Lâm Vân thôi sao?”

Tiêu Tiêu gật đầu: “Hôm đó rõ ràng là do cậu sàm sỡ tôi trước nên A Vân mới ra tay với cậu. Tuy rằng lãnh đạo và giáo viên đều không tin, nhưng sự thật thế nào thì ba người chúng ta đều biết rõ nhất. Nếu cậu còn chút lương tâm thì đừng đòi xử lý chuyện A Vân đánh cậu nữa.”

Từ Hoàng nhạt nhẽo nhìn cô: “Tiêu Tiêu à, họ đã không tin thì em có thể làm gì được đây.”

“Ý của bạn là nhất định phải truy cứu trách nhiệm A Vân sao?” Tiêu Tiêu bước nhanh tới trước để hỏi cho ra nhẽ.

Từ Hoàng ngẩng đầu lên, đôi mắt sâu thẳm thoáng qua những đợt sóng ngầm. Thấy hắn im lặng không nói gì, Tiêu Tiêu sốt ruột: “Từ Hoàng, rốt cuộc cậu muốn thế nào đây?”

“Bịch!”

Chẳng có một lời báo trước nào, cô đột nhiên bị hắn kéo mạnh lên giường.

Tấm chăn trắng muốt bị Tiêu Tiêu đè dưới thân, cảm giác sau lưng mềm nhũn. Tuy không đau đớn gì nhưng bị Từ Hoàng từ trên cao nhìn xuống bằng ánh mắt đầy sự chiếm lấy, cô cảm thấy da đầu mình tê dại.

“Từ... Từ Hoàng, cậu đừng có làm càn, nếu cậu dám làm gì bậy bạ tôi sẽ... tôi sẽ kiện cậu đấy.” Cô sợ hãi đến mức nói lắp bắp.

“Kiện anh sao, em thực sự muốn kiện anh sao Tiêu Tiêu?”

Ngực đột ngột bị người kia dùng sức xoa một cái mạnh khiến Tiêu Tiêu nổi hết cả da gà, cô cố giữ bình tĩnh, run rẩy nói: “Đúng vậy, nếu cậu dám làm chuyện xấu xa với tôi, tôi sẽ kiện cậu.”

“Ồ, ý của Tiêu Tiêu là nhất định phải kiện anh cho bằng được nhỉ.”

Tiêu Tiêu nghe vậy thì run rẩy không thôi: “Không... không phải, chỉ cần cậu không chạm vào người tôi thì tôi sẽ không kiện.”

“Vậy Tiêu Tiêu này, em có muốn Lâm Vân được đi học lại không?”

Bàn tay lớn của Từ Hoàng luồn vào trong áo cô, trượt dài một mạch xuống dưới hông rồi dừng lại, khiến trái tim Tiêu Tiêu căng thẳng như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

“Muốn... muốn chứ.”

“Vậy thì hãy lên giường với anh đi.”

“Cái gì cơ?!” Tiêu Tiêu không thể tin nổi vào tai mình.

“Tiêu Tiêu à, chúng ta cũng đã làm với nhau hai lần rồi, chỉ là chưa thực sự cho vào hoàn toàn mà thôi.” Hắn cúi đầu xuống, thò đầu lưỡi ra liếm nhẹ một vòng quanh vành tai cô.

Tai bị liếm đến ướt dầm dề, cả cơ thể như bị điện giật, Tiêu Tiêu vừa kinh hãi vừa giận dữ: “Cậu nói dối, tôi... tôi làm với cậu khi nào cơ chứ?!”

Đôi gò má cô đỏ bừng lên vì tức giận.

“Tiêu Tiêu thật tệ bạc quá, rõ ràng chỗ đó đã chảy nước và cọ xát vào ngón tay anh bao nhiêu lần rồi, vậy mà lại cứ coi như chưa từng có chuyện gì xảy ra.”

Giọng điệu của Từ Hoàng đầy vẻ hờn trách, y hệt như một người phụ nữ bị chồng bỏ rơi vậy.

“Cậu... cậu nói bậy, tôi không có, tôi không có.” Tiêu Tiêu quyết liệt cãi lại.

Từ Hoàng khẽ cười một tiếng rồi cắn mạnh vào vành tai cô, khiến cô phát ra một tiếng rên nhẹ.

“Vậy thì để chúng ta cùng nhắc lại một chút nhé.”

Quần dài bị người nọ lột xuống tự lúc nào chẳng hay, qua lớp quần lót màu trắng mỏng manh, một ngón giữa của hắn đang ấn chặt lên đó.

Tiêu Tiêu vừa kinh hãi vừa giận dữ, nhưng cô cũng biết mình không phải đối thủ của hắn, nên định vùng dậy chạy khỏi giường.

Thế nhưng người đang đè trên người cô đã sớm nhìn thấu ý định đó, chưa đợi cô kịp phản ứng, đôi tay cô đã bị Từ Hoàng khóa chặt lên giường.

Động tác quen thuộc này, khung cảnh quen thuộc này, và cả con người quen thuộc này nữa, chẳng lẽ...

“Đoán đúng rồi đấy Tiêu Tiêu của anh, đó không phải là mơ đâu, tất cả đều là thật.”

Từ Hoàng giống như một con ác quỷ đang thưởng thức vẻ mặt hoảng sợ của người khác, hắn nhìn Tiêu Tiêu với vẻ đầy hứng thú.

“...Sao có thể chứ... Sao có thể như vậy được...” Đầu óc Tiêu Tiêu sợ đến mức đờ người ngay tại chỗ.

“Được rồi, giờ đến lúc mở quà rồi, chúng ta làm tinh thôi nào, người yêu dấu.”

Lời tác giả:

Được rồi các cục cưng nhỏ ơi, chúng ta cùng tặng ngọc đi nào!
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước