Chương 29: Chương 29: Sự Ép Buộc Của Kẻ Biến Thái Kia

Đăng lúc 20:12 24/01/2026 4 4
Chương trước
Đã ba ngày trôi qua kể từ sự việc ở bệnh viện, Từ Hoàng đã xuất viện, còn Lâm Vân cũng đã quay lại trường học.

Thế nhưng đối với Tiêu Tiêu mà nói, mọi chuyện mới chỉ vừa bắt đầu.

“Reng... reng... reng...”

Lại đến giờ tan học, Tiêu Tiêu lẳng lặng thu dọn sách vở trên bàn, trong khi Lâm Vân ở bên cạnh cứ huyên thuyên trò chuyện với cô đủ thứ chuyện trên đời.

“A Tiêu này, để chúc mừng tớ đi học lại, lát nữa tớ mời cậu đi uống trà sữa nhé.” Lâm Vân nhanh chóng dọn dẹp xong đồ đạc trên bàn rồi vui vẻ hỏi cô.

“Hả? Trà sữa sao?” Tiêu Tiêu bỗng nhiên sực tỉnh, ngơ ngác hỏi lại.

Lâm Vân nhíu mày nhìn cô: “Cậu làm sao vậy? Cả ngày hôm nay trông cậu cứ như người mất hồn ấy.”

Tiêu Tiêu gượng cười vài tiếng rồi tìm cớ: “Không có gì đâu, chỉ là kết quả bài kiểm tra lần trước không được tốt lắm nên tâm trạng tớ hơi tệ một chút thôi.”

Nghe thấy vậy, đôi mày của Lâm Vân lập tức giãn ra: “Chuyện đó có gì to tát đâu, tối nay tớ sẽ dạy kèm thêm cho cậu là được chứ gì.”

“Thôi không cần đâu, tối nay ba mẹ tớ đi công tác mới về, họ bảo tớ phải về nhà sớm một chút. Cho nên, A Vân à, ngại quá, hôm nay tớ không đi uống trà sữa với cậu được rồi.” Tiêu Tiêu cúi đầu, động tác thu dọn đồ đạc hơi khựng lại một nhịp rồi mới chậm chạp tiếp tục.

“À, ra là vậy, không sao đâu, thế thì để lần sau vậy.”Lâm Vân cũng không quá để tâm đến chuyện này.
Tiêu Tiêu mỉm cười, khẽ gật đầu đồng ý.

“Cậu dọn xong hết chưa?” Lâm Vân hỏi thêm.

Tiêu Tiêu lộ ra vẻ không được tự nhiên cho lắm nhưng vẫn gật đầu.

“Vậy thì chúng ta đi thôi nào.”

Lâm Vân tiến lên phía trước, khoác lấy cánh tay cô, cả hai vừa nói vừa cười cùng nhau rời khỏi phòng học.

Gió đêm lướt nhẹ qua, những ngày hè oi ả cũng dần kết thúc. Trên đường phố ồn ào náo nhiệt, dòng người qua lại đông đúc như đang kể về sự giàu có, nhộn nhịp của thành phố này.

Đến ngã tư đường, đã tới lúc hai người phải chia tay nhau để về nhà.

Lâm Vân vừa nói lời tạm biệt với Tiêu Tiêu và định bước đi, thì đột nhiên Tiêu Tiêu nắm chặt lấy cổ tay cô bạn, ánh mắt nhìn Lâm Vân đầy vẻ ngập ngừng như muốn nói lại thôi.

Lâm Vân cúi xuống nhìn bàn tay đang giữ chặt mình, rồi lại ngẩng lên nhìn thẳng vào mặt cô: “A Tiêu, có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”

Đôi môi Tiêu Tiêu mấp máy, đôi mắt long lanh ngấn nước như thể có biết bao nhiêu lời muốn thốt ra nhưng lại nghẹn lại nơi cổ họng.

Vô số chiếc ô tô cứ thế lướt nhanh qua trước mặt hai người, cho đến khi đèn xanh bật sáng, cô mới chậm chạp buông tay Lâm Vân ra.

“Không có gì đâu, chỉ là đột nhiên tớ thấy hơi lưu luyến không muốn rời xa cậu thôi.”
Tiêu Tiêu khẽ mỉm cười, nhưng nụ cười ấy lại mang theo vài phần chua xót.

“Thật sự là không có chuyện gì chứ?” Lâm Vân cảm thấy mấy ngày nay cô vô cùng kỳ lạ. Mỗi khi hỏi đến, cô đều chỉ nói rằng cô không ngờ Từ Hoàng lại là loại người như vậy nên mới bị dọa cho sợ hãi mà thôi.

Còn khi được hỏi làm thế nào để Từ Hoàng từ bỏ việc kiện cô đánh người, cô cũng chỉ trả lời cho qua chuyện rằng cô đã dùng đoạn phim Từ Hoàng sàm sỡ cô để đe dọa, khiến hắn không dám làm gì nữa.

Lâm Vân vốn dĩ rất giận việc cô âm thầm chạy đến bệnh viện gặp Từ Hoàng, nhưng vì mọi chuyện cũng đã rồi và kết quả cũng xem như thành công nên cô không nỡ trách mắng thêm, chỉ đành dặn đi dặn lại Tiêu Tiêu không được dính dáng gì đến hắn nữa.

Lâm Vân luôn tin rằng mọi chuyện đã trôi qua, thế nhưng nhìn biểu hiện của Tiêu Tiêu ngày hôm nay, tình hình có vẻ không ổn chút nào.

“A Vân, sắp chuyển sang đèn đỏ rồi kìa, cậu mau đi đi.” Tiêu Tiêu lên tiếng hối thúc.

Lâm Vân liếc nhìn cột đèn tín hiệu ở đối diện, vẫn chưa thấy yên tâm hẳn: “Cậu chắc chắn là cậu ổn chứ?”

Tiêu Tiêu bật cười: “Tớ lớn chừng này rồi thì còn có chuyện gì được nữa, cậu mau đi đi kẻo muộn.”

“A Tiêu, nếu có chuyện gì xảy ra thì nhất định phải nói cho tớ biết nhé. Chúng ta sẽ cùng nhau nghĩ cách, đừng có một mình gánh vác.”

“Tớ biết rồi, có chuyện gì nhất định tớ sẽ báo cho cậu.” Cô ra vẻ thoải mái nói với cô bạn thân.
Lâm Vân gật đầu: “Được rồi, vậy tớ đi trước đây.”

Băng qua vạch kẻ đường dành cho người đi bộ, khi đã sang đến phía bên kia đường, Lâm Vân vẫn ngoái đầu lại vẫy tay với cô: “Nhớ là có chuyện gì thì phải gọi điện cho tớ đấy!”

Cô bạn hét lớn từ phía bên kia đường.

“Biết rồi mà!” Tiêu Tiêu cũng lớn tiếng đáp lại lời bạn.
Thế nhưng ngay khi Lâm Vân vừa đi khuất, nụ cười trên mặt Tiêu Tiêu lập tức vụt tắt. Cô đứng tại chỗ gọi một chiếc xe, và khi xe đến đúng giờ, cô lặng lẽ bước lên. Ngồi trong xe, Tiêu Tiêu lặng lẽ nhìn cảnh vật và dòng người dần lùi xa phía sau, một nỗi tuyệt vọng đến cùng cực bỗng chốc dâng trào trong lòng…
Chương trước
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước