Chương 4: Chương 04: Kẻ Biến Thái Bị Phạt

Đăng lúc 14:41 29/12/2025 39 4
Chương trước Chương tiếp
Ngày hôm sau, Tiêu Tiêu xuất hiện ở trường với đôi quầng thâm lộ rõ dưới mắt, gương mặt phờ phạc và dáng vẻ vô cùng uể oải. Sắc mặt cô hôm nay trông khác hẳn mọi khi, dường như sau vẻ thiếu sức sống ấy là một nỗi ngượng ngùng thầm kín, khiến cô cứ lóng ngóng chẳng yên.

Lâm Vân giữ vẻ mặt lạnh tanh, lặng lẽ quét ánh mắt đánh giá Tiêu Tiêu từ đầu đến chân, rồi như vô tình mà đầy ý nhị, cô lại kín đáo dời tầm mắt sang quan sát biểu cảm của Từ Hoàng đang ngồi ngay phía sau.

“Cưng à, tối qua ngủ không ngon sao?”

Vừa nghe thấy chữ “ngủ”, đồng tử Tiêu Tiêu khẽ chấn động, cô vội vàng lắc đầu nguầy nguậy.

“Nhìn cái quầng thâm như gấu trúc thế kia mà còn định nói dối à?” Sắc mặt Lâm Vân có chút không vui.
Tiêu Tiêu cũng biết lời nói dối của mình quá mức vụng về, cô ủ rũ cúi đầu: “Chỉ là… tớ gặp ác mộng thôi.”

“Ác mộng? Mơ thấy gì?” Lâm Vân vốn là người thích truy hỏi đến cùng, đối với chuyện của Tiêu Tiêu lại càng thêm coi trọng, chẳng khác nào sói mẹ bảo vệ con non.

Tiêu Tiêu mấp máy môi nhưng rồi lại ngập ngừng khép lại: “Cũng không có gì, chắc là gần đây xem nhiều phim kinh dị quá nên trong mơ cứ bị quỷ đuổi giết suốt.”

Tiêu Tiêu cố gắng đáp lời, giọng nói nghe thì có vẻ vẫn đủ tinh thần nhưng lại thiếu hẳn sức sống, như một nhành hoa chỉ còn giữ được lớp vỏ ngoài mà bên trong đã héo úa.

“Thật sự chỉ có vậy thôi sao?” Lâm Vân hoài nghi.

Tiêu Tiêu nặng nề gật đầu, một lần nữa cam đoan thật sự chỉ là như vậy.

Ánh mắt Lâm Vân như muốn nhìn thấu tâm can Tiêu Tiêu, nhưng sau một lúc lâu truy xét mà không thấy sơ hở, cô ấy rốt cuộc cũng chịu buông lỏng cảnh giác và lựa chọn tin lời cô bạn mình.

“Đúng rồi, tiết sau là tiết của ‘Quỷ Kiến Sầu’ đấy, cậu có mang com-pa không?” Lâm Vân hỏi.

Tiêu Tiêu vừa bình thản trả lời vừa đưa tay vào ngăn bàn tìm kiếm: “Hôm qua khai giảng tớ đã… Ơ, sao lại không thấy đâu rồi…”

Lâm Vân mím môi: “Cậu có nhớ nhầm không đấy?”

“Không thể nào, tớ chắc chắn là mình có mang theo mà.” Đêm khai giảng cô còn kiểm tra lại lần nữa rồi cơ mà.

Tiêu Tiêu sốt ruột nghiêng người, đôi mắt đen láy mở to vẻ hốt hoảng, đôi tay không ngừng sục sạo khắp ngăn bàn.

Không thấy, vẫn không thấy!

“Cái quái gì thế này? Chẳng lẽ mình nhớ nhầm thật sao? Không thể nào, mình mới mười bảy tuổi bẻ gãy sừng trâu, dù não bộ có đôi lúc đình công cũng không thể thoái hóa tới mức mắc chứng mất trí sớm thế được chứ?! Rốt cuộc nó đã bay đi đâu rồi?!”

Tiêu Tiêu kiên nhẫn bới tung mọi thứ để tìm lại thêm một lần nữa, nhưng chiếc com-pa vẫn chẳng thấy tăm hơi đâu, cứ như thể nó đã bốc hơi khỏi mặt đất vậy.

“Hỏng rồi, ‘Quỷ Kiến Sầu’ vào lớp chắc chắn sẽ kiểm tra ngay. Bây giờ chuông đã reo, không kịp sang lớp khác mượn nữa rồi.” Lâm Vân lộ vẻ lo lắng.

Tiêu Tiêu ngồi thẫn thờ, vẻ mặt rầu rĩ như đưa đám, dường như sự mất mát nhỏ nhặt này đã trở thành giọt nước tràn ly cho một buổi sáng tồi tệ.

Cả trường này ai chẳng rõ, trong giờ của “Quỷ Kiến Sầu”, chỉ cần thiếu một món đồ thầy dặn thôi là cầm chắc cái vé ra hành lang đứng phạt rồi.

Vốn là một “con nhà người ta” chính hiệu, Tiêu Tiêu chưa từng làm gì để cha mẹ hay thầy cô phải phiền lòng. Nghĩ đến việc sắp phải ra hành lang đứng phạt đầy ê chề chỉ vì cái com-pa, lòng tự trọng của cô tổn thương sâu sắc, trái tim thắt lại vì lo sợ.

“Cộp”

Đang lúc tâm thần bấn loạn, dưới chân ghế của Tiêu Tiêu bỗng vang lên một tiếng “cạch” khẽ khàng từ kim loại. Cô giật mình ngoảnh lại, đập vào mắt là một hộp com-pa màu xanh lam đang được đưa tới ngay trước mặt mình. Là Từ Hoàng.

“Cho tôi sao?” Tiêu Tiêu rụt rè hỏi.

Dưới lớp tóc mái dài che kín đôi mắt, hắn chỉ khẽ gật đầu đáp lại một cách đầy hờ hững. Cái gật đầu ấy nhẹ tênh, khiến Tiêu Tiêu phải tự hỏi liệu có phải vì cô đang nhìn chằm chằm vào hắn nên mới bắt được khoảnh khắc tưởng như chỉ là ảo giác đó hay không.

Tiêu Tiêu không lập tức nhận lấy: “Cậu còn cái com-pa dự phòng nào không?”

Hắn lắc đầu.

“Vậy nếu cậu đưa com-pa cho tôi, ‘Quỷ Kiến… à không, thầy dạy Toán phạt cậu thì sao?”

Tiêu Tiêu bỗng thấy hối hận vô cùng, cái biệt danh “Quỷ Kiến Sầu” nghe thật chẳng hay ho gì cả. Chỉ tại cô nhất thời bị Lâm Vân làm cho lệch lạc, đầu óc mụ mị nên mới lỡ miệng gọi theo như vậy.

“Không… không sao đâu.” Hắn lắp bắp trả lời.

“Nhưng mà…”

“Vào tiết!”

“Cả lớp đứng!” Lớp trưởng hô to.

Tiêu Tiêu cuống cuồng đứng dậy theo các bạn, đồng thanh hô: “Chúng em chào thầy ạ.”

“Ngồi xuống đi.”

Đợi cả lớp ổn định chỗ ngồi, thầy dạy Toán tức “Quỷ Kiến Sầu” liền nghiêm nghị ra lệnh: “Tất cả lấy com-pa ra để trên bàn, tôi sẽ đi kiểm tra từng người một. Ai không mang theo thì tự biết quy định rồi đấy?”

“Két ——”

Tiếng ghế kéo ra vang lên khô khốc.

“Em… không mang.”

Người nói là Từ Hoàng. Dứt lời, hắn liền lầm lũi bước ra khỏi phòng học.

Cô cứ ngẩn người nhìn theo bóng lưng hắn, tâm trí trống rỗng mãi cho đến lúc hắn biến mất sau cửa lớp mới bắt đầu hoạt động trở lại. Tiêu Tiêu định bụng đứng lên tự thú với thầy, thế nhưng Lâm Vân đã nhanh tay bịt miệng cô lại, ánh mắt sắc sảo ra hiệu đừng có làm chuyện thừa thãi mà rước họa vào thân.

Cô ú ớ vài tiếng rồi đành chịu thua.

Mặc cho thầy giáo giảng bài say sưa, tâm trí Tiêu Tiêu vẫn cứ treo ngược cành cây. Cô mải miết chìm đắm trong những dự tính, không biết nên đền đáp cái ân tình bất ngờ này của Từ Hoàng thế nào cho phải.

Trong khi đó, ngoài hành lang, khi thầy dạy Toán vừa bắt đầu bài giảng không lâu, Từ Hoàng đã từ trong túi áo đồng phục lấy ra một chiếc com-pa màu cam. Hắn lặng lẽ nhìn chiếc com-pa ấy một hồi lâu, rồi khóe môi khẽ cong lên một nụ cười.

Hắn cười vô cùng thỏa mãn. Một lúc sau, hắn nâng chiếc com-pa lên, áp nó sát vào bên má trái trắng nõn của mình, âu yếm cọ xát.

Đồ của cô ấy đấy… thật là tuyệt.

Lời tác giả:

Hình như thịt mình nấu chưa đủ đậm đà hay sao mà mọi người chẳng nỡ tặng trân châu vậy nè? (đau lòng xíu xiu). Để tiếp thêm sức mạnh cho công cuộc leo bảng xếp hạng, từ chương tới mình sẽ thu phí nha. Bạn nào không mua cũng không sao hết, vì chương đó chỉ toàn là ‘thịt’ thôi, không xem cũng không sợ bị mất dấu tình tiết chính đâu!
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước