Chương 11: Chương 11: Những Hành Vi Kỳ Lạ Của Kẻ Biến Thái

Đăng lúc 08:09 05/01/2026 18 4
Chương trước Chương tiếp
Thấm thoắt đã lại đến giờ tan học. Khi Tiêu Tiêu đang thu dọn cặp sách định cùng Lâm Vân rời lớp thì Bạch Cảnh Hoành lại tìm đến.

Tiêu Tiêu khẽ nhíu mày, trong mắt thoáng hiện lên đôi chút chán ghét: “Bạn học Bạch, có chuyện gì không?”

“Chẳng phải bạn nói lúc tan học sẽ kể cho tôi nghe sao?” Dáng vẻ hứng thú của Bạch Cảnh Hoành trông cứ như thể vừa trúng số độc đắc vậy.

Tiêu Tiêu mím môi, liếc nhìn qua thì thấy Lâm Vân đang nhìn mình, dường như cũng đang đợi một lời giải thích.

Cô bỗng thấy đau đầu vô cùng.

Nhìn điệu bộ này thì chắc chắn A Vân sẽ muốn hỏi cho ra lẽ. Tuy nói bạn bè thì có thể chia sẻ bí mật với nhau, nhưng cô không thể nào đem chuyện mình nằm mơ thấy giấc mơ tình ái đêm qua kể cho bạn thân nghe được, huống hồ đối tượng lại còn là Từ Hoàng – người mà cô bạn ấy luôn chướng mắt.

Tất cả là tại Bạch Cảnh Hoành, cái miệng cả ngày chỉ biết liến thoắng, ngoài việc ăn uống và hóng hớt tin đồn ra thì chẳng biết làm gì khác.

“Tối nay nói chuyện qua WeChat nhé.”

“Ồ, hóa ra là bạn đang ngại ngùng sao.”

Bạch Cảnh Hoành lộ ra biểu cảm kiểu “tôi hiểu mà” giống hệt mấy chị nhân viên ở tiệm trà sữa, cái điệu bộ đó nhìn thế nào cũng thấy thật đáng ghét.

Tiêu Tiêu cũng không có ý định giải thích, cô chỉ muốn nhanh chóng thoát khỏi Bạch Cảnh Hoành mà thôi.

Cũng chẳng hiểu sao trên đời lại có kiểu con trai kỳ quặc thế này, thật khổ thân cho cô gái nào sau này ở bên cạnh cậu ta...

Tiêu Tiêu mải mê suy nghĩ đến mức thẫn thờ cả người.

Sau khi đi ra khỏi cổng trường, Lâm Vân lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, khiến Tiêu Tiêu cảm thấy da đầu tê dại dưới cái nhìn sắc lẹm đó.

“Được rồi, thực ra tớ với Bạch Cảnh Hoành không có chuyện gì đâu. Chỉ là sáng nay lúc đứng ở hành lang tớ có dừng lại một chút thì bị cậu ta nhìn thấy, thế là cậu ta cứ bám theo tớ mãi, bảo là tớ đang nhìn lén ai đó rồi ép tớ phải khai ra. Tớ bị cậu ta làm phiền quá nên mới tùy tiện tìm đại một lý do để đuổi cậu ta đi thôi.”

“Chỉ vậy thôi sao?” Lâm Vân nhướng mày.

Tiêu Tiêu thành khẩn gật đầu: “Cậu còn lạ gì tính cách của cậu ta nữa, chuyên môn suy diễn lung tung rồi thêu dệt đủ thứ tin đồn thất thiệt.”

Lâm Vân suy nghĩ một chút, đúng thật là vậy, cái tên Bạch Cảnh Hoành đó nổi tiếng là “máy sản xuất tin đồn” của lớp, cực kỳ thích tưởng tượng rồi tự bịa đặt các kiểu rồi đem đi rêu rao khắp nơi. Cô cảm thấy cậu ta chính là kiểu người có nhân cách thích gây sự chú ý.

Tóm lại một câu, đó là một tên đáng ghét, y hệt như Từ Hoàng vậy.

À không, Từ Hoàng còn tồi tệ và ghê tởm hơn nhiều.

“Tiêu Tiêu, gần đây Từ Hoàng có hành động gì kỳ quái với cậu không?”

Lâm Vân đột ngột chuyển chủ đề.

Tiêu Tiêu sững người, nghe thấy tên Từ Hoàng là theo bản năng cô liền căng thẳng ngay: “Không có.”

Cô trả lời cực kỳ nhanh, nhanh đến mức khiến người ta phải nghi ngờ.

Lâm Vân dừng bước, ánh mắt đảo qua đảo lại trên khuôn mặt cô: “Tại sao nghe thấy tên hắn mà cậu lại căng thẳng như vậy?”

“Làm... làm gì có chứ, cậu nghĩ nhiều rồi.” Tiêu Tiêu căng thẳng đến mức nói lắp.

Lòng nghi ngờ của Lâm Vân nổi lên: “Cậu với hắn...”

“Không có, thực sự không có gì cả!” Tiêu Tiêu một lần nữa vội vàng phủ nhận.

Sự nghi ngờ của Lâm Vân càng sâu sắc hơn, cái cô nàng này, rõ ràng là có gì đó không ổn.

Nhưng mà, nếu Từ Hoàng thực sự làm gì đó kỳ quái với cô, lẽ ra cô phải thấy chán ghét và ghê tởm hắn như mình mới đúng chứ, tại sao trông lại cứ như dáng vẻ của một thiếu nữ đang nảy sinh tình cảm thế này?

“Thực sự không có chuyện gì sao?”

“Không có, thật sự không có mà.” Dừng lại một chút, để xua tan sự nghi ngờ của Lâm Vân, Tiêu Tiêu nói tiếp: “Nếu tớ với hắn thực sự có chuyện gì thì cậu ngồi ngay cạnh tớ, lẽ nào lại không phát hiện ra sao?”

Lâm Vân ngẫm lại cũng thấy đúng, nếu giữa hai người họ có xảy ra chuyện gì thì chắc chắn cô phải biết, mà nhìn dáng vẻ của Tiêu Tiêu thì quả thật không giống như đã xảy ra chuyện gì lớn.

“Cái đó... A Vân, tớ có thể hỏi cậu một câu được không?” Tiêu Tiêu do dự một hồi lâu mới quyết định hỏi Lâm Vân.

“Chuyện gì?”

Tiêu Tiêu rũ mắt, im lặng một lát rồi rụt rè hỏi: “Cậu đã thực sự đi tìm giáo viên chủ nhiệm để xin đổi chỗ của Từ Hoàng đi chỗ khác chưa?”

Lâm Vân im lặng, rồi trầm giọng trả lời: “Chưa.”

Tiêu Tiêu cảm thấy hơi kỳ lạ, lúc trước A Vân kiên quyết muốn đuổi Từ Hoàng đi cho bằng được, vậy mà giờ đột nhiên lại im hơi lặng tiếng, chuyện này thật chẳng giống phong cách của cô ấy chút nào.

“A Vân, tại sao vậy?”

“Tớ chỉ muốn xem thử hắn có biết sửa đổi hay không thôi.”

“Sửa... sửa cái gì cơ?”

“Không có gì đâu, thôi chúng ta đi tiếp đi.” Đáp án muộn nhất là ngày mai, hoặc là ngày kia sẽ rõ thôi.

“A Vân, có phải cậu đang giấu tớ chuyện gì không?”

“Không có đâu cưng ơi, cậu nghĩ nhiều quá rồi.”

“Thật sự không có chứ?”

“Không có mà.”

“Được rồi, nếu cậu đã không muốn nói cho tớ biết.”

“...”

Lời tác giả:

Chỉ còn thiếu 9 viên ngọc nữa là đủ 50 viên để được chương thưởng rồi, các cục cưng nhỏ ơi cố lên nào, ngày mai có chương mới hay không là tùy thuộc vào mọi người đó nha.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước