Chương 12: Chương 12: Kẻ Biến Thái Kia Đánh Người

Đăng lúc 21:09 05/01/2026 34 4
Chương trước Chương tiếp
Khi biết được mình sắp sửa nắm giữ bí mật của Tiêu Tiêu, tâm trạng của Bạch Cảnh Hoành vô cùng phấn khích, trên đường về nhà cậu ta cứ luôn miệng ngân nga hát ca, bước chân nhẹ tênh như thể sắp bay lên đến nơi.

Đi tới khúc quanh của một con ngõ nhỏ, cậu ta sực nhớ ra mình đã quên mang theo bài tập vật lý, sắc mặt lập tức thay đổi, cậu ta vội vàng dừng bước rồi xoay người đi ngược về phía trường học.

Thế nhưng vừa mới xoay người lại, cậu ta đã bị người nào đó dùng bao tải trùm kín đầu, bóng tối ập đến bất ngờ khiến cậu ta kinh hãi tột độ. Theo bản năng, cậu ta định hét lớn để kêu cứu, nhưng một cú đấm mạnh mẽ và dứt khoát quét tới đã giáng thẳng xuống mặt cậu ta.

Dòng chất lỏng ấm nóng, đỏ tươi chảy xuống từ chóp mũi, cậu ta thốt lên một tiếng “A”, ngay sau đó, kẻ đánh người không những không dừng tay mà trái lại còn giáng thêm nhiều cú đấm hơn nữa, những nắm đấm ấy rơi xuống người cậu ta dồn dập như mưa sa.

Cậu ta bị đánh đến mức hoa mắt chóng mặt, lục phủ ngũ tạng trong người cứ như đều đã bị lệch khỏi vị trí. Giữa bóng tối mịt mù, cậu ta đau đớn khôn cùng, thậm chí đã có lúc hoài nghi rằng mình sẽ chết đi vào ngay giây tiếp theo.

Tuy nhiên, kẻ nọ dường như không đội trời chung với cậu ta vậy, chỉ đấm bằng tay thôi vẫn chưa đủ hả giận, cuối cùng hắn còn dùng tới cả chân.

Từng cú đá một cứ thế nện xuống người cậu ta, mỗi phát đều như dùng hết toàn bộ sức bình sinh, cứ như thể cậu ta là một tên tội phạm tội ác tày trời, hoàn toàn không đáng được khoan dung.

Cậu ta chẳng biết mình đã đắc tội với ai mà lại phải hứng chịu trận đòn nhừ tử này, trong lòng cậu ta chỉ thầm niệm một điều rằng, chỉ cần còn sống sót, cậu ta nhất định phải tóm gọn tên đánh người đáng chết này rồi bắt hắn phải trả giá gấp mười lần.

Thế nhưng ý niệm trong lòng cũng chẳng giúp cậu ta chống chọi được bao lâu, dưới những đòn hiểm liên tiếp, cậu ta nhanh chóng rơi vào trạng thái hôn mê.

Không biết thời gian đã trôi qua bao lâu, khi cậu ta tỉnh lại một lần nữa thì trời đã về khuya, cậu ta bị kéo đến một con hẻm nhỏ không tên, nơi không hề có lấy một tia ánh sáng. Cậu ta cố nén cơn đau, hất bỏ cái bao tải vẫn còn đang trùm nửa mặt xuống.

Sau khi hoàn thành động tác đó một cách khó khăn, cậu ta đã hoàn toàn kiệt sức.

Không ổn chút nào, với tình trạng hiện tại, chỉ dựa vào sức mình thì cậu ta căn bản không thể về nhà nổi, cậu ta cần phải gọi điện báo cảnh sát, à đúng rồi, còn phải gọi 120 để gọi xe cấp cứu nữa.

Đôi mắt của cậu ta lúc này nhìn mọi vật cứ mờ mờ ảo ảo, chẳng biết là do bị tên khốn kia đánh hỏng võng mạc hay là vì lý do gì khác.

Bàn tay cậu ta sờ soạng tỉ mỉ trên mặt đất một hồi nhưng không tìm thấy điện thoại, chỉ thấy khuôn mặt đau đớn khôn xiết.

Cậu ta vừa đưa tay chạm nhẹ vào một chút là cơn đau dữ dội đã khiến cậu ta phải nhăn mặt nhe răng, không kềm được mà liên tục rên rỉ: “Đau quá”.

Tên xấu xa, đúng là tên xấu xa!

Cậu ta gào thét chửi rủa trong lòng, thề rằng nếu kẻ đánh mình đang ở đây thì dù có dùng thủ đoạn gì đi chăng nữa, cậu ta cũng phải băm vằm tên đó ra mới hả dạ.

Ngón tay cố nén đau đớn, cuối cùng cũng tìm thấy chiếc điện thoại đã bị vỡ nát màn hình ở trong một góc nhỏ.

Trong lòng vừa mới nhen nhóm chút niềm vui, định gọi điện cầu cứu thì đột nhiên một đôi mắt xanh lục hung tợn đang lóe lên trong bóng tối xuất hiện ở cách đó không xa.

Ngón tay cậu ta run lên, chiếc điện thoại suýt chút nữa thì rơi xuống đất.

“Đừng... đừng qua đây.”

Cậu ta sợ đến mức suýt tè ra quần, khi thấy sinh vật không rõ lai lịch kia càng lúc càng tiến gần hơn, cậu ta cũng chẳng màng đến đau đớn nữa mà cứ thế lùi mông ra sau không ngừng nghỉ.

Thế nhưng hành động lùi bước của cậu ta không những không khiến sinh vật kia dừng lại, mà thứ đó dường như lại càng thích thú hơn, từ trong mõm nó còn chảy ra những dòng nước miếng hôi thối.

“Không——”

Với một cú nhảy vọt, cậu ta bị đè nghiến xuống đất. Nhờ ánh trăng trắng bệch, cậu ta lờ mờ nhận ra đây là một con chó, một con chó lang thang đói khát đến mức chỉ còn da bọc xương.

“A——”

Tiếng kêu sắc lẹm xé toạc bầu không gian, tăng thêm vài phần ma quái cho màn đêm yên tĩnh.

Mười phút sau, con chó dữ kia bước ra khỏi hẻm, ngay đầu hẻm, một cậu trai trẻ đang tiến về phía nó.

Một người một chó đứng đối diện nhau, dường như đang có một cuộc giao tiếp không lời diễn ra.

Vài giây sau, hắn đưa tay xoa xoa lên cái đầu trọc lốc của con chó dữ rồi tán thưởng: “Good boy, sau này, mày sẽ là chó của tao.”

Trong ánh mắt hung ác của con chó ghẻ bỗng lóe lên tia sáng phấn khích, giống như một chú chó cưng vừa nhận được lời khen ngợi của chủ nhân, tràn ngập niềm vui sướng.

Hắn lại xoa đầu nó thêm một lần nữa, sau đó đeo dây dắt chó vào cho nó.

Kể từ nay về sau, nó sẽ không còn là một con chó lang thang màn trời chiếu đất nữa.

Lời tác giả:

Nam chính là một kẻ bệnh chiếm hữu đến cực đoan, thế nên về phương diện hành vi có rất nhiều điều không được bình thường cho lắm. Tái bút: Cầu xin các cục cưng nhỏ hãy tặng cho mình vài viên ngọc nhỏ nhé, moah moah.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước