Chương 6: Chương 06: Kẻ Biến Thái Trộm Uống Trà Sữa Của Tôi

Đăng lúc 13:02 31/12/2025 34 4
Chương trước Chương tiếp
Tan học rồi, tiếng chuông ngân dài như giục giã, ấy thế mà thầy Vật lý vẫn cứ thong dong giao hết đống bài tập mới chịu rời chân khỏi lớp.

Không gian lớp học náo loạn bởi tiếng ghế xê dịch ầm ĩ. Trong khi tay vẫn thoăn thoắt thu dọn sách vở, Tiêu Tiêu tranh thủ lúc Lâm Vân nhìn đi chỗ khác để bắn mẩu giấy nhỏ sang chỗ Từ Hoàng.

“...”
Từ Hoàng không hề nhúc nhích, hắn cứ ngồi đó nhìn chăm chăm vào mẩu giấy vo tròn. Đôi môi hắn khẽ mím lại rồi lại mở ra, nhưng tất cả vẫn chọn cách giữ kín trong lòng.
Sợ bị lộ chuyện, Tiêu Tiêu cuống quýt đứng lên, nhanh tay lôi kéo Lâm Vân rời đi trước khi cô bạn kịp nhận ra điều gì bất thường.

Trớ trêu thay, một người vốn dĩ tôn thờ công lý như Lâm Vân lại chẳng rõ vì cớ gì mà lại ác cảm với Từ Hoàng đến thế, đến mức cô chẳng ngại ngần dùng thái độ bề trên để chèn ép hắn.

Tiêu Tiêu từng lén khuyên bạn mình nên thôi cái trò chèn ép Từ Hoàng đi, nhưng Lâm Vân chỉ hừ lạnh một tiếng, thái độ khinh khỉnh đó cho thấy cô ghét hắn đến tận xương tủy và chẳng thèm bận tâm đến lời khuyên ấy.

“Hôm nay sao cậu có vẻ vội vàng thế?” Bước ra khỏi cửa lớp, Lâm Vân lộ rõ vẻ nghi hoặc.

Tiêu Tiêu lúng túng xoay mặt đi nơi khác: “Vẫn bình thường mà, tớ có vội lắm đâu.”

“Thật không?” Lâm Vân nửa tin nửa ngờ.

Tiêu Tiêu vội khoác lấy cánh tay cô bạn, giả vờ như không có chuyện gì mà bắt đầu nói đủ thứ chuyện trên đời.

Hai người cứ thế đi tới ngã tư đường nơi thường ngày vẫn chia tay, ngay khi Tiêu Tiêu định nói lời chào tạm biệt, Lâm Vân đột nhiên nghiêm giọng: “Đừng có tiếp cận Từ Hoàng.”

Lâm Vân nhìn cô bằng ánh mắt nghiêm túc, giữa đôi mày lộ rõ vẻ sắc sảo. Quen biết nhau lâu như vậy, đây là lần đầu tiên Tiêu Tiêu thấy một Lâm Vân như thế này. Cô ngẩn người, theo bản năng hỏi lại: “Tại sao?”

Lâm Vân muốn nói lại thôi.

Tiêu Tiêu vẫn đang chờ đợi câu trả lời, chỉ thấy Lâm Vân thở dài, dùng giọng điệu đầy uể oải nói: “Tiêu Tiêu, không phải ai cũng giống như cậu đâu.”

“Giống tớ? Tớ làm sao cơ?”

“... Ngốc.”

Thôi xong, nghe câu này còn thà rằng đừng nói còn hơn.

“Tiêu Tiêu, hãy nhớ kỹ lời tớ.” Lâm Vân lo lắng dặn dò thêm một câu. Khi đèn xanh bật sáng, cô ấy chào tạm biệt rồi xoay người rời đi.

Tiêu Tiêu coi lời cảnh báo kia như gió thoảng mây bay. Đợi cho Lâm Vân đi hẳn, cô mới đột ngột đổi hướng, thoăn thoắt chạy về phía con đường hoàn toàn trái ngược.

Hai mươi phút sau, cô hổn hển chạy tới điểm hẹn.

Chị nhân viên quầy tiệm trà sữa đeo tạp dề nhìn thấy cô liền nhiệt tình cất tiếng: “Hoan nghênh quý khách!”

Tiêu Tiêu mỉm cười với chị ấy rồi hỏi: “Chị ơi, ở đây có bạn học nam nào để tóc mái rất dài, mặc đồng phục đen trắng tới đây không ạ?”

Chị nhân viên trêu chọc: “Bạn học nam đó là bạn trai của em hả?”

Gương mặt nhỏ nhắn của Tiêu Tiêu lập tức đỏ bừng: “Dạ không phải đâu ạ, cậu ấy chỉ là bạn học của em thôi.”

Chị nhân viên dùng vẻ mặt kiểu “chị hiểu mà” rồi cười tủm tỉm chỉ tay về phía chiếc bàn ở trong góc khuất sau cây cột.

“Em cảm ơn ạ.”

Tiêu Tiêu nói lời cảm ơn xong thì mặt đỏ bừng lên, cô rảo bước về phía chiếc bàn bị cây cột che khuất. Không nằm ngoài dự tính, người đang ngồi ở đấy quả thực là Từ Hoàng.

Từ Hoàng dường như có chút căng thẳng, những ngón tay của cậu không ngừng run rẩy.

“Cái đó... bạn Từ, cậu đã gọi đồ uống chưa?” Tiêu Tiêu hỏi.

Cứ nghĩ đến việc Từ Hoàng bị vạ lây, phải chịu phạt ngoài cửa lớp chỉ vì giúp mình mượn chiếc com-pa là Tiêu Tiêu lại thấy cắn rứt, cô thầm nhủ phải mời cậu đi uống trà sữa để tạ lỗi cho bằng được.

“Chưa… vẫn chưa.”

Hắn vội vàng rụt tay lại, đầu cúi rất thấp.

“Để tôi gọi giúp cậu nhé, cậu muốn uống gì nào?”

“Tôi không biết… cậu gọi gì cũng được.” Hắn cất lời với một chất giọng khàn khàn, cố giữ cho bản thân vẻ bình thản nhưng vẫn không giấu nổi sự phấn chấn đang cuộn trào.

Tiêu Tiêu ngẫm nghĩ một chút: “Vậy tôi gọi cho cậu một ly trà xanh kem mặn nhé, trà sữa ở đây vị đó ngon lắm.”

“Được, được thôi.”

Khi Từ Hoàng đồng ý, Tiêu Tiêu lập tức quay lại quầy order. Chị nhân viên đứng đó cứ tủm tỉm trêu chọc mãi khiến cô nàng lúng túng, đành phải giả vờ nhìn vu vơ hướng khác để che giấu sự thẹn thùng.

“Bạn trai của em tóc mái dài quá nhỉ, hẹn hò kiểu này thì làm sao thấy được khuôn mặt xinh xắn của em đây?”

“Chị ơi, em đã bảo cậu ấy không phải bạn trai em mà.”

“Rồi rồi, không phải thì thôi, làm gì mà mặt đỏ hăng lên thế kia.”

“Em không thèm nói chuyện với chị nữa!”

Tiêu Tiêu sớm hiểu rằng càng phân bua thì chỉ càng khiến chị nhân viên có “đầu óc đen tối” kia được đà lấn tới, nên cô chọn cách im lặng cho xong chuyện.

Ngồi xuống chiếc ghế đối diện Từ Hoàng, Tiêu Tiêu cảm nhận rõ sự gượng gạo. Cả năm học chung một mái lớp mà giữa hai người vẫn chẳng có lấy một sợi dây liên kết hay một câu chào hỏi xã giao.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên gượng gạo. Tiêu Tiêu nhẩm lại lời thoại trong đầu vài lần rồi mới chân thành mở lời: “Chuyện cái com-pa lần trước, thật sự cảm ơn cậu nhé, bạn Từ.”

“Không… không có gì đâu.”

“Tôi…”

“Trà sữa của hai em đây.”

Chị nhân viên bưng hai ly trà sữa tới, đặt xuống bàn rồi lại tủm tỉm cười rời đi.

Từ Hoàng cứ cúi gầm mặt xuống, tuyệt đối chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô lấy một lần..

Tiêu Tiêu cắm ống hút vào cả hai ly, rồi đẩy một ly về phía Từ Hoàng.

Từ Hoàng dùng cả hai tay đón lấy, động tác vô cùng cẩn thận như thể đang cầm một thứ đồ sứ dễ vỡ. Nhìn vẻ nâng niu ấy, Tiêu Tiêu không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

“Cậu uống đi, ngon lắm đó.”

Nói rồi, chính cô cũng tự mình thưởng thức một ngụm ngon lành. Nhìn ánh mắt đầy cổ vũ của cô, Từ Hoàng mới chầm chậm nhấp một ngụm nhỏ để nếm thử.

Vì lớp tóc mái quá dài nên cô không nhìn rõ biểu cảm của hắn, chỉ thấy đôi môi vốn đang mím chặt của hắn khẽ thả lỏng đôi chút. Cô thầm nghĩ, chắc là hắn thích món này.

“Ngại quá, tôi vào nhà vệ sinh một chút nhé, tôi sẽ quay lại ngay.”

Buổi chiều Tiêu Tiêu uống hơi nhiều nước nên giờ cảm thấy cần phải đi giải quyết. Cô vội vàng chạy về phía phòng vệ sinh, khoảng năm phút sau mới quay trở lại.

Thế nhưng, khi vừa tiến lại gần, nụ cười của cô bỗng chợt tắt, thay vào đó là vẻ sững sờ.

Bởi vì cô nhìn thấy, Từ Hoàng đang lén lút uống ly trà sữa của cô…
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước