Chương 17: Chương 17: Kẻ Biến Thái Kia Phản Đòn

Đăng lúc 20:03 13/01/2026 14 4
Chương trước Chương tiếp
Hai người lẳng lặng nhìn nhau. Một lúc lâu sau, Từ Hoàng thấp giọng hỏi: “Cậu thực sự sẽ không thèm nhìn mặt tôi nữa sao?”

Giọng nói của hắn tràn ngập nỗi thất vọng và đau đớn khó lòng diễn tả bằng lời, tựa như một chú chó nhỏ bị chủ nhân nhẫn tâm vứt bỏ dưới ánh trăng sáng tỏ, trông vừa thảm hại lại vừa cô độc.

Về phần Tiêu Tiêu, cô đâu còn tâm trí nào mà để ý nhiều đến thế. Lúc này cô chỉ một mực muốn hắn rút côn thịt thô cứng kia ra, còn hắn có buồn bã ra sao cô cũng chẳng buồn quản.

Đúng vậy, mau lên.” Cô lại hối thúc hắn thêm lần nữa.

Từ Hoàng chậm rãi rút côn thịt ra khỏi người cô. Phần đầu vẫn còn dính lấy dâm thủy sáng lấp lánh, Tiêu Tiêu không dám nhìn thẳng, chỉ đành quay đầu đi chỗ khác để khuất mắt cho nhẹ lòng.

“Tiêu Tiêu, anh yêu em, em có thể gả cho anh không?” Từ Hoàng vuốt ve khuôn mặt cô, nhẹ giọng hỏi.

Gả cho hắn? Đùa gì vậy, cô mới chỉ là học sinh lớp 11 thôi mà.

“Đừng có nói nhảm nữa, muốn làm gì thì làm nhanh lên cho xong đi.”

Lúc này Tiêu Tiêu chẳng khác nào một gã đàn ông tồi đang bị ép phải làm một trận “ân ái chia tay” với người yêu cũ, vẻ mặt cô đầy sự không kiên nhẫn.

Chuyện này cũng chẳng trách cô được, có trách thì trách cái giấc mơ vô duyên vô cớ và không chịu nghe theo sự điều khiển của cô này thôi.

Từ Hoàng lặng người đi một hồi lâu không nói gì. Tiêu Tiêu thấy hắn mãi không có động tĩnh liền nghi ngờ quay đầu lại nhìn, để rồi đập vào mắt cô là cái khúc côn thịt thô cứng đang chình ình ngay sát miệng mình.

Cô trừng lớn mắt: “Cậu định làm gì?”

“Không cần làm trò 69 nữa, liếm cho anh.” Giọng điệu của Từ Hoàng không còn dịu dàng như trước, mà thấp thoáng mang theo vẻ hung dữ, tàn nhẫn.

Tiêu Tiêu không thể tin nổi nhìn vật trước mắt: “Cậu... cậu bảo tôi liếm cái này á?!”

Cái thứ này, sao có thể ngậm vào miệng được cơ chứ, bẩn chết đi được!

“Tiêu Tiêu có thể không liếm.”

Mắt Tiêu Tiêu sáng bừng lên.

“Vậy thì hãy vĩnh viễn ở lại trong giấc mơ này để anh hành hạ cho đến chết đi.” Giọng nói của hắn tựa như vọng về từ địa ngục, đầy ác ý.

Tiêu Tiêu rùng mình kinh hãi. Vĩnh viễn ở lại trong mơ sao?!

Không, cô không muốn! Cô không muốn mãi mãi kẹt lại trong giấc mơ quái gở này. Cô còn phải đi học, còn muốn cùng A Vân đi dạo phố ăn cơm, cùng bố mẹ trò chuyện xem TV. Cô không muốn ở lại đây!

“Tiêu Tiêu, nghĩ kỹ chưa?”

Từ Hoàng nhích người tới trước, côn thịt nóng nảy lên theo động tác của hắn mà khẽ nhúc nhích, phần quy đầu nhạy cảm như muốn trừng phạt lời nói lúc nãy của Tiêu Tiêu mà nhẹ nhàng vỗ vỗ lên mặt cô.

Vật nóng rực và cứng ngắc đó cứ chốc chốc lại đâm vào gò má trắng nõn, khiến nỗi xấu hổ và bực bội cùng lúc dâng lên trong lòng. Tiêu Tiêu muốn phản kháng, nhưng cứ hễ nghĩ đến việc nếu trái lời sẽ phải ở lại đây mãi mãi là cô lại thấy sợ hãi.

“Tiêu Tiêu, mau lên đi, nó đang chờ cái miệng nhỏ của em đến dỗ dành đấy.”
Từ Hoàng một tay đỡ lấy côn thịt của mình, tay kia bóp chặt cằm Tiêu Tiêu rồi mạnh mẽ xoay đầu cô lại.

Tiêu Tiêu vốn định nói lời chửi rủa Từ Hoàng cho bõ ghét, nhưng vừa mới mở miệng thì phần đầu nhạy cảm đã chạm ngay vào đôi môi đỏ mọng. Cô sợ hãi vội vàng ngậm miệng lại, không dám nói thêm nửa lời.

“Tiêu Tiêu, anh đếm từ một đến ba. Nếu em còn không há miệng, anh không chỉ làm nát chỗ đó của em mà còn nhốt em ở lại đây mãi mãi.”

Tiêu Tiêu nghe thấy vậy liền căng thẳng nuốt nước bọt cái ực.

“Một, hai...”

Tiếng “ba” còn chưa kịp thốt ra thì Tiêu Tiêu đã mở miệng, vẻ mặt đầy quyết tâm “thà chết chứ không chịu nhục” mà ngậm lấy côn thịt vào trong.

“Ưm...”

Bị kích thích đột ngột như vậy, Từ Hoàng phát ra tiếng rên rỉ trầm thấp, một lúc sau hắn mới hơi ổn định lại nhịp thở, đưa tay ấn nhẹ đầu Tiêu Tiêu về phía côn thịt của mình.

“Ư...”

Cổ họng Tiêu Tiêu đột ngột bị lấp đầy, một cảm giác buồn nôn mãnh liệt ập đến.

Cô theo bản năng há miệng muốn nhả vật trong miệng ra, nhưng Từ Hoàng dường như đã đoán trước được ý định đó, hắn giữ chặt đầu cô, không cho phép cô nhả ra.

“Tiêu Tiêu, dùng lưỡi liếm nó đi, nó thích em lắm, mau lên, a... đúng rồi, mút nó đi, mút mạnh vào...”

Những lời lẽ dơ bẩn tuôn ra từ miệng Từ Hoàng, rõ ràng là một giọng nói rất hay nhưng lúc này lại khiến người ta phải đỏ mặt tía tai.

Tiêu Tiêu khó chịu vô cùng, côn thịt trong miệng không ngừng ra ra vào vào, chiếc lưỡi của cô chẳng biết đặt vào đâu nên đành phải di chuyển theo nhịp độ của nó.

Miệng cô vốn không lớn, mà côn thịt của Từ Hoàng lại to hơn hẳn người bình thường, hễ đâm vào là chiếm trọn cả khoang miệng, chiếc lưỡi tội nghiệp đành phải đưa đi đưa lại theo nhịp đẩy, vô tình chạm vào côn thịt khiến Từ Hoàng lầm tưởng rằng cô đang chủ động liếm mút cho mình.

“Tiêu Tiêu, mút đi, mút lấy nó...”

Từ Hoàng ngửa đầu, lắc mạnh hông, liên tục chỉ đạo động tác cho Tiêu Tiêu.

Tiêu Tiêu bị những cú đẩy ngày một nhanh của hắn làm cho hai mắt trắng bệch, lúc này cô đã sắp ngất đi đến nơi rồi, còn sức đâu mà mút với mát nữa. Thật may là Từ Hoàng đang đắm chìm trong khoái cảm nên không phát hiện ra sự “lười biếng” của cô.

Không biết đã qua bao lâu, sau một trận kích thích mãnh liệt, Từ Hoàng cuối cùng cũng giải phóng, cơ thể hắn giật nảy lên, một luồng tinh dịch đặc sệt bắn đầy vào miệng Tiêu Tiêu.

Lát sau, khi tinh dịch đã bắn ra gần hết, Từ Hoàng mới với vẻ mặt đầy thỏa mãn mà rút côn thịt ra khỏi miệng cô.

Còn Tiêu Tiêu, sau khi bị bắn đầy một miệng thứ nước nồng đậm kia thì đã quá sức chịu đựng mà ngất lịm đi...

Lời tác giả:

Các cục cưng nhỏ ơi, số ngọc đã đạt mốc 80 rồi nên chiều nay mình sẽ thêm một chương nữa nhé. Ngày mai nếu đạt 100 ngọc thì mình lại tiếp tục thêm chương, chuyện có thêm chương hay không là nằm trong tay mọi người đó nha.
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước