Chương 20: Chương 20: Kẻ Biến Thái Kia Bị Đánh

Đăng lúc 20:06 15/01/2026 12 4
Chương trước Chương tiếp
Sau khi bác sĩ rời đi, Từ Hoàng vẫn luôn lo lắng và sốt ruột nhìn chằm chằm Tiêu Tiêu không rời mắt. Theo thời gian trôi qua, nhiệt độ cơ thể của Tiêu Tiêu cuối cùng cũng dần hạ xuống, khiến đôi lông mày đang nhíu chặt của Từ Hoàng mới được thả lỏng đôi chút.

“Khát...”

Người trên giường bệnh vô thức rên rỉ.

Từ Hoàng vội vàng đứng dậy, lấy chiếc ly dùng một lần rót cho cô một ít nước ấm, rồi kề sát vào đôi môi nhợt nhạt, khô khốc để đút cho cô uống. Thế nhưng có lẽ do Tiêu Tiêu vẫn chưa tỉnh hẳn nên nước đổ ra không uống được bao nhiêu mà còn làm ướt đẫm cả cổ áo. Sợ rằng để quần áo ẩm ướt sẽ khiến cô bị cảm lạnh, Từ Hoàng lập tức cởi bỏ lớp áo ngoài của cô ra.

Bởi vì đang là mùa hè nên trường học quy định đồng phục là áo sơ mi trắng, sau khi cởi ra thì bên trong chỉ còn lại chiếc áo lót che chở cho bầu ngực.
Từ Hoàng bưng ly nước, cố nén để không đặt ánh mắt lên bầu ngực tròn trịa kia, hắn chậm rãi đưa ly nước lại gần môi cô rồi rót thêm lần nữa.

Đáng tiếc, nước vẫn không thể vào miệng, thậm chí lần này chiếc áo lót cũng bị ướt.

Phần viền ren màu đen đã ướt sũng, nước ấm trượt dài theo khe ngực xuống dưới.

Từ Hoàng rơi vào cảnh tiến không được, lùi không xong, cởi ra cũng không xong mà để vậy cũng không được.

Nghĩ đi nghĩ lại, hắn quyết định cởi nó ra, nhưng trước hết phải cho cô uống nước cái đã.
Hắn uống cạn ly nước ấm rồi dùng tay bóp nhẹ hàm dưới của cô, hơi dùng sức khiến miệng Tiêu Tiêu bị ép mở ra.

Từ Hoàng im lặng, trực tiếp mớm nước từ miệng mình qua cho cô.

Dòng nước ấm thuận lợi trôi xuống cuống họng rồi đi vào trong.

Tiêu Tiêu vốn đang nhíu mày vì khát khô dần dần lấy lại vẻ bình tĩnh, nhưng Từ Hoàng không hề rời khỏi đôi môi cô mà trái lại còn lún sâu hơn, bắt đầu liếm mút lấy chiếc lưỡi nhỏ đang ngủ say.

Chiếc lưỡi lại bị quấn quýt lấy khiến Tiêu Tiêu trong cơn mê cũng khó lòng nhịn được mà phát ra vài tiếng rên khe khẽ.

“Ưm...”

Đầu lưỡi bị mút kéo mạnh bạo, trong miệng vang lên tiếng “chùn chụt” nghe thật xấu hổ, không chịu nổi sự quấy nhiễu này, Tiêu Tiêu chậm rãi mở mắt ra.

Đầu óc vẫn chưa tỉnh táo hẳn, nhưng vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt to đùng ngay sát bên, cô lập tức tỉnh cả người.

“A ——”

Một tiếng hét thất thanh vang lên, cô đột ngột dùng sức đẩy mạnh khiến Từ Hoàng bị ngã nhào xuống đất, phát ra một tiếng động vang dội.

Tiêu Tiêu cúi xuống nhìn, thấy người mình không một mảnh vải, cô sợ đến mức hồn bay phách lạc.

“Từ Hoàng, cậu đã làm gì tôi?!” Tiêu Tiêu vội vàng túm lấy tấm chăn để che đi phần ngực, lớn tiếng mắng hắn.

Từ Hoàng bị đẩy ngã hồi lâu vẫn không nói lời nào, hắn chỉ lặng lẽ ngồi dưới sàn nhìn cô chằm chằm, không hề có ý định giải thích.

Tiêu Tiêu vừa tức vừa bực, cô tức vì hắn dám làm ra chuyện đồi bại như thế này, và bực vì hắn thậm chí không thèm giải thích, cứ thế trực tiếp thừa nhận.

“Từ Hoàng, tôi sẽ đem chuyện này nói với giáo viên.” Tiêu Tiêu nhanh chóng mặc lại bộ đồng phục bị vứt bên mép giường, chuẩn bị rời đi.

Từ Hoàng đang ngồi dưới đất vẫn không đáp lời, hành vi lạ thường của hắn lúc này chẳng hề khiến Tiêu Tiêu chú ý đến.

Hiện giờ cô chỉ muốn tìm giáo viên chủ nhiệm đòi lại lẽ phải, nào còn tâm trí đâu mà quản xem hắn đang nghĩ gì.

Thế nhưng khi cô vừa bước lên được vài bước thì cổ tay đột ngột bị kéo giật lại, cô giật mình sợ hãi, chưa kịp xem xét tình hình thì những nụ hôn dày đặc đã bắt đầu rơi dọc xuống cổ.

Tiêu Tiêu rùng mình một cái rồi lập tức phản kháng kịch liệt.

“Rắc”, là tiếng xoay tay nắm cửa, cơ thể Tiêu Tiêu bỗng cứng đờ.

“Cô ấy đến rồi.”

Từ Hoàng bỏ lại một câu đầy mập mờ bên tai cô, rồi lại tiếp tục hôn dọc từ cổ xuống dưới.

“Từ Hoàng, dừng tay lại! Mau dừng tay!” Tiêu Tiêu vùng vẫy, cố gắng thoát khỏi sự kềm kẹp. Đáng tiếc là tay chân cô đã bị hắn dùng sức siết chặt, hoàn toàn không thể cử động.

Tiếng bước chân dồn dập vang lên, cứu tinh đã đến, Tiêu Tiêu lấy hết sức bình sinh gào lên: “Thầy cô ơi cứu em với, có người sàm sỡ em!”

Người bên ngoài nghe tiếng kêu cứu thì bước chân càng trở nên hoảng loạn hơn, ba giây sau, vị cứu tinh đã xuất hiện.

Chỉ là, vị cứu tinh này không phải bác sĩ trường như cô mong đợi, mà lại là…
Lâm Vân.

Thấy Từ Hoàng đang đè Tiêu Tiêu ra cưỡng hôn, Lâm Vân nổi khùng lên ngay lập tức, cô lao tới như một con bê nhỏ xô ngã Từ Hoàng ra, rồi tiện tay vớ lấy chiếc ghế gỗ bên cạnh mà liều mạng nện xuống người hắn.

“Đồ biến thái thối tha, tao đánh chết mày, đánh chết mày này!” Lâm Vân vừa gào vừa nện ghế không thương tiếc.

Ăn trọn một đòn hiểm, Từ Hoàng ngã gục xuống sàn, không còn khả năng chống trả, phần còn lại chỉ là màn trút giận của Lâm Vân.

Phòng y tế vốn dĩ yên tĩnh nay bỗng chốc trở nên vô cùng “náo nhiệt”...

Lời tác giả:

Chương này Xá Xíu thức đêm để viết đó, viết mà buồn ngủ xỉu luôn, các cục cưng nhỏ nỡ lòng nào đọc chùa mà không ủng hộ Xá Xíu sao?
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Sứa Muội

    Sứa Muội

    Nam chính gu em đó chèn

    4 ngày trước
  • Jooy Nguyen

    Jooy Nguyen

    Truyện hay quá, cảm ơn editor nhiều nhiều

    1 tuần trước