Chương 10: Trong đại điện, ánh mắt Kỳ Uyên và Linh Huyền giao nhau

Đăng lúc 19:21 21/01/2026 7 3
Chương trước Chương tiếp
Trên đại điện, sắc mặt của hoàng hậu đầy vẻ hoảng loạn, nhưng cũng không hề có chút chột dạ, gương mặt tràn đầy vẻ oan ức, bà không quỳ xuống, mà đứng trong điện, nhìn nam nhân đang ngồi trên long ỷ.

“Bẩm bệ hạ, năm đó thần thiếp vừa mới hạ sinh thái tử, thân thể suy yếu, không thể mang Linh Huyền bên mình tự tay nuôi dưỡng, chỉ đành nuôi dưỡng nàng ở Lưu Quang Cung. Lưu Quang Cung đa phần là lão ma ma tuổi cao, thần thiếp lo lắng các lão ma ma không thể chăm sóc nàng chu đáo, nên lúc đó thần thiếp chỉ đành để Tư Thu chọn lựa vài cung nữ làm việc tỉ mỉ, chịu thương chịu khó đưa đến chăm sóc Linh Huyền.”

“Là do Tư Thu nhìn người không rõ, cũng là lỗi của thần thiếp, năm đó vì thần thiếp vừa sinh thái tử nên tinh thần và thể lực không được tốt, không thể kiểm tra gắt gao các nô tỳ được đưa đến Lưu Quang Cung, nên mới để tiện tì ăn cây táo rào cây sung, dám mưu hại chủ tử này lọt vào Lưu Quang Cung! Thần thiếp có tội!”

Hoàng đế thấy chỉ bằng vài lời nói, hoàng hậu đã rũ bỏ trách nhiệm cho bản thân sạch sẽ không còn chút vướng mắc, trong lòng càng thêm nghi ngờ, biểu cảm trên mặt càng thêm u ám.

Bình thường ông không can thiệp nhiều vào chuyện hậu cung, nhưng không có nghĩa là ông hoàn toàn không biết gì về những toan tính dơ bẩn độc ác trong hậu cung. Bao năm nay, những thủ đoạn mà hoàng hậu dùng để xử lý các phi tần trong hậu cung, hoàng đế cũng chỉ là nhắm một mắt mở một mắt vì Phủ Hộ Quốc Công và thái tử, cái ông nghi ngờ là tại sao hoàng hậu lại muốn tính kế Linh Huyền?

Linh Huyền là vũ khí sắc bén của đất nước, nhưng từ nhỏ tính cách nàng đã cô độc cổ quái, khó kiểm soát. Hoàng đế hy vọng hoàng hậu với thân phận mẹ ruột có thể níu giữ trái tim nàng vì ông, để cả đời nàng chinh chiến trên sa trường, mở rộng bờ cõi cho Trường Minh, nhưng ông không ngờ hoàng hậu lại dùng thủ đoạn độc ác để hủy hoại dung nhan lên chính con gái ruột của mình!

Lúc này hoàng hậu đã thoái thác trách nhiệm sạch sẽ, cho dù nô tỳ này có mở lời thừa nhận và khai ra hoàng hậu, ông cũng không thể trực tiếp định tội bà, bởi vì ông còn phải dè chừng Phủ Hộ Quốc Công.

“Kẻ đứng sau sai khiến ngươi mưu hại công chúa Linh Huyền là ai!” Hoàng đế lên giọng gay gắt tra hỏi nô tỳ đang quỳ bên dưới.

Linh Huyền nhìn Ngưng Thúy đang run lẩy bẩy trên sàn, mở lời.

“Tội khi quân có thể bị tru di tam tộc, tru di cửu tộc là tội chết. Thánh thượng rộng lượng nhân từ, nếu ngươi thành thật khai báo, người có lẽ sẽ mở lòng khoan dung tha cho ngươi một mạng. Kẻ đứng sau sai khiến ngươi, dù có thể che trời lấp đất trong hậu cung cũng không thể nào lớn hơn hoàng quyền, ngươi chắc chắn vẫn muốn che đậy cho chủ tử của mình sao?”

Lời nói của Linh Huyền gần như đánh sập tuyến phòng thủ cuối cùng trong lòng Ngưng Thúy, nàng ta ngẩng đầu, hoảng sợ nhìn Linh Huyền, rồi lại nhìn sang hoàng hậu, ánh mắt hoàng hậu âm độc, bình tĩnh nhìn nàng ta.

Hoàng hậu có Phủ Hộ Quốc Công chống lưng, lại có thái tử, công chúa Linh Huyền căn bản không thể nào lật đổ bà!

Khai ra hay không thì nàng ta cũng chết, đến nước này nàng ta cũng chỉ muốn bảo toàn cho người nhà của mình.

“Là Mai Phi!” Ngưng Thúy quỳ trên sàn, lớn tiếng tâu với hoàng đế: “Là Mai Phi nương nương đã sai khiến nô tỳ!”

“Thánh thượng ngày lo trăm công nghìn việc bận rộn chính sự nên sẽ không biết chuyện chốn hậu cung, nhưng hoàng hậu nương nương nhất định biết. Bảy năm trước, bát hoàng tử và cửu công chúa từng xảy ra xô xát trong Ngự Hoa Viên, năm đó cửu công chúa đã đánh bát hoàng tử bị thương rất nặng, Mai Phi nương nương thương xót bát hoàng tử, nên vẫn luôn ôm hận với cửu công chúa, vì thế mới mua chuộc nô tỳ để hãm hại công chúa Linh Huyền!”

Hoàng hậu nghe vậy, trong lòng có chút đắc ý, nhưng ngoài mặt vẫn không hề biểu lộ.

Linh Huyền cười lạnh một tiếng, nói: “Hiện tại Mai Phi rất được thánh sủng, mượn đao giết người, ngươi đối xử với chủ tử của mình quả là trung thành tận tụy.”

“Bản công chúa bắt đầu uống thuốc trị thương đó từ năm bốn tuổi, những mụn mủ và đốm đỏ trên mặt cũng bắt đầu từ từ mọc lên từ năm bốn tuổi cho đến tận bây giờ, thế mà ngươi lại lấy chuyện xô xát giữa bản công chúa và bát hoàng tử bảy năm trước để đổ tội cho Mai Phi, ngươi lấy mạng sống của mình để toan tính cho chủ tử, vậy ngươi thực sự nghĩ rằng bà ta sẽ tha cho tính mạng của cả nhà ngươi sao?”

Kỳ Uyên nhìn thiếu nữ hung hăng quyết liệt trên đại điện, sự nghi hoặc trong lòng y càng lúc càng sâu, trước đây nàng chưa bao giờ như vậy trước mặt mọi người, bây giờ đã hoàn toàn khác xưa rồi.

Nàng trở về từ Bắc Cảnh, quả thật đã thay đổi rất nhiều.

Linh Huyền như cảm nhận được có một ánh mắt không nặng không nhẹ đang đổ dồn lên người mình, nàng nghiêng đầu ngước mắt, ánh mắt giao nhau với Kỳ Uyên, sự lạnh lẽo như sương giữa hai hàng lông mày của nàng vẫn chưa tan, trông thật lạnh lùng và sắc bén.
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    8 giờ trước