Chương 14: Thứ được ban, được tặng, được cho, không bằng thứ được mưu cầu, đoạt được, giành được

Đăng lúc 23:44 21/01/2026 8 3
Chương trước Chương tiếp
Cố Thanh Y cúi đầu, như đang suy nghĩ kỹ lưỡng, sau đó ngẩng đầu lên, ánh mắt trong trẻo nhìn thiếu nữ ở ghế chủ tọa.

“Công chúa Linh Huyền tuổi trẻ tài cao, chưa đầy mười lăm tuổi đã một trận thành danh trên chiến trường nơi Bắc Cảnh, hiện tại được hoàng thượng phong là Chiến Thần Tướng Quân, sau này tiền đồ chắc chắn vô cùng rộng mở. Thảo dân du ngoạn bốn phương đã lâu, hiện tại các nước hỗn loạn, thảo dân đến Trường Minh chỉ muốn tìm một nơi nương thân để gắn bó cuộc đời, công chúa Linh Huyền đối với thảo dân mà nói chính là lựa chọn tốt nhất.”

“Nếu may mắn được công chúa Linh Huyền thu nhận, lọ Phục Nhan Cao này coi như là món quà gặp mặt thảo dân gửi đến công chúa Linh Huyền.”

Linh Huyền nhìn thiếu niên áo xanh trước mặt, biểu cảm trên mặt khẽ biến đổi.

Những lời của Cố Thanh Y đối với Linh Huyền mà nói thực sự là một điều bất ngờ và vui mừng, nàng biết năng lực chữa bệnh của hắn.

“Tích Nguyệt, sắp xếp một hiệu thuốc trong Thần Cung cho Cố đại phu, các dụng cụ, bày biện và thảo dược cần thiết cứ theo ý của Cố đại phu mà làm.”

“Dạ.”

Cố Thanh Y nghe lời Linh Huyền nói thì vô cùng mừng rỡ.

“Thảo dân tạ ơn công chúa Linh Huyền!”

Sau khi Cố Thanh Y lui xuống, thị nữ bên ngoài điện cẩn thận nhắc nhở Linh Huyền.

“Công chúa, đồ của Phủ Quốc Sư gửi đến, người vẫn chưa mở ra xem ạ.”

Linh Huyền nhìn hộp gấm trong tay thị nữ, ánh mắt dõi theo có chút kinh ngạc không dễ thấy.

Nàng bước tới, nhận lấy hộp gấm từ tay thị nữ, mở ra, nhìn thấy vật bên trong, ánh mắt sững sốt.

“Công chúa, sao vậy ạ?” Thị nữ thấy vẻ mặt của công chúa sau khi mở hộp gấm ra thì có chút hoang mang, thị cũng không biết bên trong hộp gấm rốt cuộc là thứ gì, trông giống thảo dược, có mùi hơi kỳ lạ, nhưng không khó ngửi.

“Bán niết…”

“Bán niết?”

Thị nữ nghe là cỏ bán niết, có chút vui mừng khôn xiết, nhưng lại nhìn lọ sứ trắng trên tay công chúa, vẻ mặt nhất thời có chút phức tạp.

“Dược liệu bán niết này rất quý giá, nghe nói ngàn vàng cũng khó mà có được, có thể làm thuốc dẫn cho nhiều chứng bệnh ác tính, sau này công chúa cũng có thể dùng làm của dự trữ khi cần thiết.”

“Gửi trả về cho Phủ Quốc Sư.” Linh Huyền cầm chiếc lọ sứ trắng trong tay, ra lệnh cho thị nữ.

“Cái, cái gì?” Thị nữ nhìn sắc mặt của công chúa, không dám trái lệnh, chỉ đành tuân theo: “Dạ, nô tỳ sẽ đi gửi trả về cho Phủ Quốc Sư ngay.”

Linh Huyền nhìn bóng lưng thị nữ mang hộp gấm đi về phía Phủ Quốc Sư, ánh mắt trở nên sâu thẳm.

Hiện tại, nàng không cần sự ban ơn và thương hại của Kỳ Uyên.

Kiếp trước thì rất cần.

Nếu đặt vào kiếp trước, giờ phút này nàng hẳn đã cảm kích rớt nước mắt đối với Kỳ Uyên rồi.

Nhưng kiếp này, mọi thứ nàng đều sẽ tự mình giành lấy.

Thứ được ban, được tặng, được cho, chung quy không bằng thứ được mưu cầu, đoạt được, giành được.

Ràng buộc bằng ân tình và đạo đức quả thực có ích hơn nhiều so với việc trực tiếp tra tấn, bức ép, mua chuộc.

Kể cả thứ nàng muốn có được từ Kỳ Uyên, sau này nàng cũng sẽ tự mình mưu cầu, tranh đoạt.



Phủ Quốc Sư.

Người hầu đã đưa đồ đến Thần Cung thấy đồ lại bị thị nữ Thần Cung gửi trả về, trong lòng ngạc nhiên và nghi hoặc, hắn nhìn quốc sư đang ngồi trước bàn đàn, rồi trực tiếp quỳ xuống.

Ánh mắt Kỳ Uyên rơi vào chiếc hộp gấm trong tay thị nữ, trên gương mặt thanh tuấn thoát tục không phân biệt được vui hay giận.

“Thiếu niên vừa đến Thần Cung tên là gì?” Kỳ Uyên hỏi thị nữ Thần Cung.

Thị nữ Thần Cung đứng trong tĩnh thất, có lẽ bị khí chất của nam tử áo trắng trước bàn đàn áp bức. Y không giận mà vẫn uy nghiêm, quanh thân toát ra một luồng khí lạnh đặc trưng, giọng nói trong trẻo dễ nghe, nhưng lại khiến người ta vô cớ sợ hãi.

Vừa nãy thị nữ này đã nói, hôm nay có một thiếu niên lang trung tự tiến cử vào Thần Cung, đưa cho công chúa một lọ Phục Nhan Cao, công chúa đã giữ thiếu niên lại Thần Cung và sai người dọn ra một viện để làm hiệu thuốc cho hắn.

Thị nữ nhìn quốc sư đang ngồi ngay ngắn trước bàn đàn, trong lòng lo lắng và bất an, nói: “Nô, nô tỳ vẫn chưa biết.”

Sau khi thị nữ Thần Cung lui xuống, người hầu trước đó mang bán niết đến Thần Cung vẫn quỳ dưới đất, trong tay cầm hộp gấm mà thị nữ Thần Cung gửi trả lại, cẩn thận hỏi quốc sư: “Quốc sư đại nhân, cái này, bán niết…”

“Thu lại vào kho đi.” Kỳ Uyên rũ mắt, ngón tay thon dài trắng nõn gẩy nhẹ dây đàn, khuôn mặt tuyệt mỹ mà thanh thoát, nhưng không hề biểu lộ một chút cảm xúc nào.

“Dạ.”
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    11 giờ trước