Chương 12: Hai năm ở Bắc Cảnh, ta đã trưởng thành rồi

Đăng lúc 23:44 21/01/2026 9 3
Chương trước Chương tiếp
Hoàng hậu nhìn thiếu nữ với ánh mắt lạnh băng trước mặt, lập tức cảm thấy mọi thứ bắt đầu vượt qua khỏi tầm kiểm soát!

Kể từ sau khi kế hoạch hạ xuân dược ở yến tiệc Trăm Hoa thất bại, hoàng hậu đã bắt đầu âm thầm lo lắng!

Trong mắt mọi người Linh Huyền là Thiên Sát Cô Tinh, từ nhỏ đã có dung mạo xấu xí, tính tình cô độc mà cổ quái, ngoài mẫu hậu là bà và thái tử Vân Tu Cẩn ra, nàng không thân thiết với bất kỳ ai.

Hoàng hậu xem Linh Huyền là vũ khí để củng cố ngôi vị thái tử của Vân Tu Cẩn, muốn mượn tay nàng loại bỏ những hoàng tử đang đe dọa ngôi vị trữ quân của Vân Tu Cẩn, để sau này hắn thuận lợi đăng cơ làm hoàng đế. Nhưng không ngờ, hiện tại Linh Huyền lại quay lưng với bà!

“Rốt cuộc là kẻ nào đã chia rẽ mối quan hệ giữa con và bản cung?”

Vẻ mặt hoàng hậu đầy bi thương nhìn Linh Huyền.

“Linh Huyền, con là con gái ruột của bản cung. Trong hoàng cung này, ngoài bản cung ra, sẽ không còn ai đối xử với con thật lòng!”

Linh Huyền không muốn tiếp tục giả vờ làm thân với bà.

Thật lòng? Thật nực cười!

Nàng chỉ cảm thấy mỗi giọt máu chảy trong người mình đều chứa đựng sự giả dối và dơ bẩn.

“Qua một thời gian nữa bản công chúa sẽ cập kê. Đến lúc đó, bản công chúa sẽ dọn ra khỏi hoàng cung, vào Thần Cung ở, ngoài Tích Nguyệt ra, người ở Lưu Quang Cung sẽ không ai được dẫn đi.”

“Những năm qua hoàng hậu đã chăm sóc cho bản công chúa, bản công chúa sẽ từ từ suy xét thấu đáo, sau này sẽ từ từ báo đáp.”

“Linh Huyền!”

Hoàng hậu nhìn bóng lưng của thiếu nữ rời đi, ánh mắt oán độc. Bà không thể hiểu nổi rốt cuộc là ai đã tiết lộ điều gì đó cho Linh Huyền, bà luôn xem Linh Huyền là công cụ để dọn đường cho Vân Tu Cẩn, tuyệt đối không cam tâm cứ thế mất đi quyền kiểm soát đối với Linh Huyền!

Phía trước hòn non bộ, Linh Huyền nhìn thấy Kỳ Uyên đang đứng đó, y khoác lên mình chiếc áo choàng rộng tay màu trắng tuyết, lại dễ dàng nhận ra nhất trong hoàng cung.

Nàng nhìn bóng lưng y, không bước tới, giữ một khoảng cách không xa không gần.

Cũng không tiện đi đường vòng để trở về Lưu Quang Cung của mình.

“Tiên sinh.” Nàng cúi người hành lễ ở phía sau.

Một cơn gió mạnh ập đến, Linh Huyền hơi sững sờ, gần như không hề do dự mà trực tiếp đỡ chiêu.

Nàng ra chiêu vô cùng hung hiểm, lấy tay làm dao bén, nhắm thẳng vào chỗ hiểm.

Cú đấm mạnh mẽ lướt qua sợi tóc nàng, tay Kỳ Uyên đã bóp chặt cổ Linh Huyền.

Trắng nõn như ngọc, nhưng thon dài và mạnh mẽ.

Khoảnh khắc đó, đôi mắt Linh Huyền hung ác tột bậc, lóe lên một tầng sát khí khát máu, muốn kết liễu nam nhân đang đe dọa tính mạng mình trước mặt!

Nhưng nàng cũng ý thức được rằng hiện tại nàng vẫn chưa phải là đối thủ của y.

“Đệ tử không bằng tiên sinh.”

Linh Huyền buông thõng hai tay, sát ý quanh thân thu lại đôi chút, giọng nói cung kính, nhưng đôi mắt nàng quá đỗi trong trẻo, khiến dã tâm bên trong lộ rõ mồn một.

Kỳ Uyên thu tay về, nhìn chằm chằm vào đôi mắt thiếu nữ.

“Công lực của điện hạ hai năm ở Bắc Cảnh đã tiến bộ không ít.”

Linh Huyền khẽ rũ mày, che đi ánh mắt có chút hung ác, không thắng được y thì có gì là tiến bộ.

“Dù sao cũng là cần cù bù thông minh.” Linh Huyền ngước mắt nói: “Sau này đệ tử sẽ còn tốt hơn nữa.”

Kỳ Uyên nhìn thiếu nữ có gương mặt trong sáng và nhiệt huyết trước mắt, dù sao y cũng từng dạy dỗ nàng, không ai hiểu rõ tố chất của Linh Huyền hơn y.

Họ chênh lệch sáu tuổi, nhưng hai năm trước, Linh Huyền đã có thể tiếp được ba chiêu của y. Và hiện tại, nàng đã dần dần không còn hoàn toàn yếu thế nữa. Vừa giao thủ, nàng thậm chí còn đang cố gắng ép y lộ ra sơ hở trong chiêu thức, đồng thời vẫn kiểm soát chiêu thức của mình đâu vào đấy. Hiện nay, cái nàng thiếu so với y chỉ là nội lực, mà với tố chất của nàng, có lẽ không cần đến sáu năm nữa…

“Điện hạ bắt đầu phòng bị hoàng hậu từ khi nào?” Kỳ Uyên hỏi Linh Huyền.

Kỳ Uyên là thủ lĩnh của phái thanh lưu trong triều, phái thanh lưu trong triều đều phải ngước nhìn y mà làm theo, còn Linh Huyền vì là con của hoàng hậu, tỷ đệ cùng một mẹ đẻ ra với thái tử Vân Tu Cẩn, nên nhiều năm qua, cùng với việc quân công nàng lập được trong quân đội ngày càng lớn, Thao Thiết Quân mà nàng chỉ huy ngày càng trở nên không thể thay thế trong chiến đấu, khiến Chiến Thần Tướng Quân là nàng trở thành cái gai trong mắt của phái thanh lưu trong triều.

Kiếp trước, họ luôn đối lập nhau cho đến cùng.

Thân phận không đổi, kiếp này cũng vẫn như vậy.

Chỉ là kiếp này, Linh Huyền đứng trước mặt Kỳ Uyên đã không còn sự sợ hãi và nhút nhát của một thiếu nữ khuê các vì ngưỡng mộ mà ngập ngừng, không dám tiến tới nữa.

Nàng có mưu đồ*.

(*) Mưu đồ: kế hoạch toan tính kín đáo nhằm đạt mục đích riêng.

Dù y có đứng chắn ở phía trước.

Ngôi vị đế vương mà nàng muốn, nàng vẫn sẽ mưu đồ cho bằng được.

“Con người không thể mãi ngây thơ đơn thuần được, tiên sinh.” Linh Huyền ngước mắt nhìn Kỳ Uyên, ánh mắt u ám, tràn đầy sự cảnh giác rõ ràng: “Hai năm ở Bắc Cảnh, ta đã trưởng thành rồi.”
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    11 giờ trước