Chương 11: Trong mắt nàng tràn ngập dã tâm và dục vọng

Đăng lúc 23:44 21/01/2026 6 3
Chương trước Chương tiếp
Trận chiến nơi Bắc Cảnh đã đưa Linh Huyền trở thành Chiến Thần Tướng Quân.

Chiến tích không ai sánh bằng.

Nhưng lời đồn đãi ở kinh thành lại nói rằng nàng ở chiến trường hung ác như quỷ dữ, giết người không ghớm tay. Vì dung mạo xấu xí kinh khủng nên dân chúng kinh thành đối với Chiến Thần Tướng Quân Linh Huyền chủ yếu là kiêng dè, chứ không phải tôn kính.

Trên đại điện, ánh mắt Kỳ Uyên và Linh Huyền chạm nhau, vẻ u ám lạnh lẽo trong mắt thiếu nữ lần đầu tiên khiến Kỳ Uyên cảm nhận được thế nào là “hung thần ác sát*”.

(*) Hung thần ác sát: chỉ người có vẻ ngoài đáng sợ, tính cách tàn nhẫn, hoặc mang đến điềm dữ.

Sau khi ánh mắt chạm nhau, Linh Huyền lại bình tĩnh thu hồi tầm nhìn của mình.

Trên Tuyên Chính Điện, mọi người chỉ thấy Ngưng Thúy đột nhiên hét lớn.

“Là Mai Phi, chính là Mai Phi nương nương đã sai khiến nô tỳ! Hoàng thượng, người nhất định phải tin nô tỳ, chính Mai Phi nương nương đã luôn ôm hận công chúa Linh Huyền nên mới mua chuộc nô tỳ để hãm hại công chúa Linh Huyền! Nô tỳ không hề nói dối!”

“Nếu hoàng thượng và công chúa Linh Huyền không tin, nô tỳ xin lấy cái chết để chứng minh!”

Nói xong, Ngưng Thúy bèn húc đầu vào cột vàng tự sát, máu chảy đầm đìa, ngã xuống vũng máu mà tắt thở.

Hoàng hậu thấy Ngưng Thúy đã chết hẳn, trong lòng bèn thở phào nhẹ nhõm.

“Linh Huyền, con yên tâm, chuyện này trẫm nhất định sẽ điều tra triệt để, cho con một lời giải thích.” Hoàng đế trầm giọng nói.

Linh Huyền nhìn cái xác của Ngưng Thúy, vừa nãy Ngưng Thúy cứ như một tên cờ bạc dùng mạng mình để đánh cược, Linh Huyền biết sự kiêng dè của Ngưng Thúy, biết nàng ta nghĩ rằng hiện tại nàng không thể lật đổ hoàng hậu, nên đến chết vẫn chọn đứng về phía hoàng hậu.

Hiện tại, nàng quả thực vẫn chưa thể trực tiếp lật đổ hoàng hậu.

Có rất nhiều việc nàng cần phải làm.

Kiếp trước, hoàng hậu xem nàng là một công cụ để củng cố quyền lực chốn hậu cung và ngôi vị thái tử của Vân Tu Cẩn. Công cụ thì không cần danh tiếng, đương nhiên công cụ có dung mạo càng bị người ta ghét bỏ, danh tiếng càng thối nát thì càng không dễ sinh ra tâm tư khác, bọn họ dùng đến sẽ càng thuận tay.

Ngôi vị thái tử của Vân Tu Cẩn là bước lên bằng những quân công mà nàng đã lập được nơi Bắc Cảnh bấy lâu nay, không có nàng, cái tên Vân Tu Cẩn vô dụng đó là cái thá gì chứ!

Linh Huyền nhìn chằm chằm vào chiếc long ỷ đó, ánh mắt rực cháy, tràn đầy dã tâm và dục vọng.

Nàng không biết rằng tất cả những điều đó đều đã bị Kỳ Uyên thu vào tầm mắt.

“Thái y.”

“Lão thần có mặt.”

“Độc tính trong cơ thể công chúa Linh Huyền, các ngươi phải cố hết sức mà tiêu trừ cho trẫm.”

“Khởi bẩm hoàng thượng, muốn tiêu trừ độc tính của cỏ chuông treo và tứ ly đan cần có một vị bán niết. Loại dược thảo này rất hiếm thấy ở Trường Minh, chỉ mọc ở Thiên Khải, trong hoàng cung cũng không có…”

“Vậy trẫm cần các ngươi để làm gì? Tất cả hãy mau nghĩ cách cho trẫm!”

“Rõ!”

Hoàng đế ra lệnh xong bèn nhìn về phía Linh Huyền, mặt thiếu nữ đầy mụn mủ và đốm đỏ, trông vô cùng xấu xí. Ông nhớ lại sở dĩ ông chán ghét và ruồng bỏ Linh Huyền từ sớm là bởi vì dung mạo xấu xí của nàng không xứng đáng làm con gái của ông, nếu không phải nàng có thiên phú dị bẩm, có thể trở thành một món vũ khí để chinh phạt tứ phương cho ông thì ông cũng sẽ không để tâm đến nàng.

Hóa ra không phải từ khi sinh ra Linh Huyền đã xấu xí?

Hoàng đế nhìn vào ánh mắt nàng, có chút muốn xem xem nếu thiếu nữ này hoàn toàn loại bỏ được mụn mủ và đốm đỏ sẽ trông như thế nào.

Linh Huyền cúi người cáo lui, ánh mắt lướt qua quốc sư Kỳ Uyên rồi bước thẳng ra khỏi Tuyên Chính Điện.

“Linh Huyền!”

Bên ngoài Tuyên Chính Điện, hoàng hậu gọi nàng lại.

“Con bé này, xảy ra chuyện lớn như vậy sao không nói với mẫu hậu một tiếng? Mẫu hậu thực sự không ngờ, nô tỳ năm đó mẫu hậu phái Tư Thu điều đến Lưu Quang Cung lại bị người ta mua chuộc lợi dụng! Là mẫu hậu có lỗi với con.”

Linh Huyền làm ngơ trước sự quan tâm giả dối của nữ nhân trước mặt, dứt khoát rút tay mình ra khỏi tay bà, ánh mắt nàng lạnh lùng.

“Ngưng Thúy đối với hoàng hậu nương nương đúng là trung thành tận tụy, đến chết cũng không chịu khai ra hoàng hậu nương nương, hy vọng hoàng hậu nương nương có thể đối xử tử tế với gia đình Ngưng Thúy, xem như là trọn tình vẹn nghĩa chủ tớ sâu nặng này.”

Bàn tay hoàng hậu bị Linh Huyền hất ra, trong lòng bà vừa giận dữ lại xấu hổ, nhưng ngoài mặt vẫn bày ra dáng vẻ từ ái như bị hiểu lầm.

“Linh Huyền, chẳng lẽ con nghĩ chuyện này là do mẫu hậu sai khiến Ngưng Thúy làm sao?”

“Bản cung là mẹ ruột của con, là người thân thiết nhất của con, làm sao có thể hãm hại con cho được!”

Linh Huyền nhìn nữ nhân trước mặt, nói: “Ta cũng không thể hiểu được, bà là mẫu hậu của ta, làm sao có thể hãm hại ta.”

“Nhưng bà đã làm thế.”

“Cho nên, đừng diễn nữa, hoàng hậu nương nương.”
 
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    8 giờ trước