Chương 19: Dục vọng của con người

Đăng lúc 23:46 21/01/2026 6 3
Chương trước Chương tiếp
Kỳ Uyên ngồi thẳng trước bàn đàn, hương trầm trong lư lượn lờ, gương mặt thanh tuấn thoát tục trong làn khói mờ ảo như cách biệt một tầng mây, tựa như một vị tiên nhân bị đày xuống trần.

Có lẽ vì Đỗ Phi Vũ trước mặt cứ tự mình uống trà và buôn chuyện quá ồn ào, y khẽ nhíu mày, trông có vẻ không vui.

Nhưng khi Đỗ Phi Vũ nói về những lời đồn đãi gần đây ở kinh thành, hắn không thể dừng miệng, hơn nữa lại còn liên quan đến công chúa Linh Huyền.

Kể từ khi công chúa Linh Huyền chiến thắng trở về từ Bắc Cảnh đã được hoàng đế phong làm Chiến Thần Tướng Quân. Trước đây, vì dung mạo xấu xí, dù đó không phải lỗi của nàng, nhưng lại là cơ sở để các đại thần trong triều công kích và bôi nhọ Linh Huyền công khai lẫn ngấm ngầm suốt bao năm.

Nàng càng dẫn dắt Thao Thiết Quân tàn sát bốn phương, đánh đâu thắng đó ở Bắc Cảnh, đối với dân chúng Trường Minh, điều đó càng chứng thực cho vận mệnh được pháp sư Huyền Kính phán đoán từ sớm, trời sinh hung khí, Mệnh Chủ Hung Sát*.

(*) bẩm sinh đã mang điềm dữ, số mệnh đầy hung hiểm, cả đời khó tránh khỏi sóng gió.

Về Linh Huyền, suốt bao năm qua, điều mà dân chúng Trường Minh ai ai cũng biết không phải là một anh hùng dũng cảm giết địch, bảo vệ đất nước ở Bắc Cảnh, mà là một quái vật giết người không gớm tay, dung mạo vô cùng xấu xí.

Dung mạo xấu xí, hung tợn “trời sinh” sẽ khiến người ta mặc nhiên cho rằng loại người này tâm lý cũng méo mó, sẽ làm mọi điều ác, gây hại cho nhân gian.

Nhưng tại lễ cập kê ở Thần Cung, văn võ bá quan đều nhìn thấy, công chúa Linh Huyền đã phục hồi dung mạo.

Các triều thần không thể chỉ dựa vào dung mạo xấu xí kinh khủng để công kích Linh Huyền nữa.

Hiện tại nàng vừa cập kê, chỉ mới mười lăm tuổi đã có chiến tích như vậy ở Bắc Cảnh, những năm qua Thao Thiết Quân do nàng tự tay huấn luyện cực kỳ mạnh mẽ, đó là quân cờ lớn nhất trong tay Linh Huyền, và cũng là nỗi sợ của văn võ bá quan.

Phái thanh lưu trong triều không chỉ kiêng dè Thao Thiết Quân, mà còn kiêng dè hơn về tương lai của Linh Huyền, ở độ tuổi nhỏ như vậy, nàng đã có thể đạt đến vị trí này…

Những năm này trong hoàng cung sở dĩ hoàng hậu và thái tử luôn đứng vững là nhờ có sự hậu thuẫn từ chiến công của Linh Huyền. Bọn họ một người vinh thì tất cả đều vinh, nếu Linh Huyền không ngã, phe hoàng hậu và thái tử sẽ không bao giờ bị diệt trừ.

“Cái tên Vân Tu Cẩn này, chiến công thì không có, chính sự cũng chẳng xong, bình thường lại giả vờ yếu ớt, không thể tự lo liệu như một tiểu thư kiêu ngạo, trông cứ như một tên vô dụng, nhưng lại biết cách chiều lòng người.” Đỗ Phi Vũ nói.

Hắn nói xong đã thấy sắc mặt Kỳ Uyên có chút khó coi.

Dù phái thanh lưu trong triều đối lập và đối đầu với phe hoàng hậu và thái tử, nhưng tất cả thanh lưu đều biết quốc sư Kỳ Uyên kiêng kỵ việc họ tùy tiện phỉ báng lăng mạ phe hoàng hậu, đặc biệt là thái tử Vân Tu Cẩn và công chúa Linh Huyền.

Dù từ nhỏ Đỗ Phi Vũ cũng là thần đồng, nổi danh từ trẻ, mười sáu tuổi đã đỗ trạng nguyên rồi thăng tiến lên chưởng viện học sĩ Hàn Lâm Viện, còn lớn hơn Kỳ Uyên vài tuổi, nhưng y lại hoàn toàn áp chế hắn về quan chức, công lực và mưu lược. Thế nên, trước mặt Kỳ Uyên, hắn cố gắng kiềm chế, không dám thật sự chọc giận y.

“Nhưng ta nói thật.” Đỗ Phi Vũ thu lại vẻ đùa cợt trên mặt, nghiêm túc nói: “Hiện tại Vân Tu Cẩn thật sự có vẻ nóng nảy, hắn cũng biết ngôi vị thái tử của hắn có vững vàng hay không hoàn toàn phụ thuộc vào việc Linh Huyền có cam tâm tình nguyện dùng chiến tích mà mình lập được để dọn đường cho hắn hay không.”

“Rõ ràng bây giờ Vân Tu Cẩn muốn nắm chặt Linh Huyền trong tay. Hôm đó ở Thần Cung, không biết giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra mâu thuẫn gì?”

Kỳ Uyên ngước mắt nhìn Đỗ Phi Vũ, nói: “Hành động này của Vân Tu Cẩn là giám sát.”

“Linh Huyền không ngu ngốc đến thế.”

Đỗ Phi Vũ suy nghĩ một chút, quạt chiếc quạt xếp trong tay, nói: “Nhưng nữ nhân quả thực rất dễ sa vào lưới tình.”

Hắn thấy sắc mặt Kỳ Uyên khẽ động, bèn tiếp tục nói.

“Hơn nữa, ở kinh thành đã sớm có tin đồn, Linh Huyền thầm yêu công tử số một Trường Minh Lâm Nhược Hàn đã lâu. Hai năm trước, trong yến tiệc Mùa Xuân, trong lúc Linh Huyền say rượu đã kéo tay áo Lâm Nhược Hàn không buông, rất nhiều người trong buổi tiệc hôm đó đều nhìn thấy. Cho nên ta mới nói chiêu chiều lòng người mà Vân Tu Cẩn dùng lần này rất hiệu quả.”

Sắc mặt Kỳ Uyên bỗng trở nên phức tạp, hỏi: “Chỉ là tin đồn, làm sao có thể chắc chắn Linh Huyền thật sự thích Lâm Nhược Hàn?”

“Không phải kinh thành đã truyền đi khắp nơi rồi sao.” Đỗ Phi Vũ nói: “Nhưng quốc sư đại nhân không bao giờ quan tâm đến những chuyện này, việc ngươi không biết những lời đồn khắp hang cùng ngõ hẻm cũng là bình thường.”

Kỳ Uyên nhớ lại trận hỏa hoạn ở Thiên Điện trong tiệc cung lần trước, trên mặt không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ nói: “Linh Huyền hẳn là không thích Lâm Nhược Hàn đâu.”

Nghe vậy, Đỗ Phi Vũ ở đối diện thắc mắc, hắn buông quạt xuống, ghé người tới hỏi: “Làm sao quốc sư đại nhân biết công chúa Linh Huyền không thích Lâm Nhược Hàn?”

Sắc mặt Kỳ Uyên thản nhiên, giọng điệu cũng bình tĩnh, nói: “Phần lớn thời gian Linh Huyền đều ở trong quân doanh hoặc trên chiến trường, hoặc là đang trên đường hành quân, rất ít tham gia các yến tiệc lớn nhỏ trong kinh thành, sẽ không có quá nhiều giao thiệp với Lâm Nhược Hàn.”

Đỗ Phi Vũ cười nói: “Quốc sư đại nhân cần biết trên đời này có một thứ gọi là “yêu từ cái nhìn đầu tiên”.”

Sắc mặt Kỳ Uyên khẽ biến đổi.

“Hầu như cả kinh thành đều nghĩ công chúa Linh Huyền có mưu đồ từ lâu với Lâm Nhược Hàn.”

“Tuy Lâm Nhược Hàn không có quan chức, nhưng nhiều năm qua lại với giới quyền quý ở kinh thành, tính tình khéo léo, luôn có thể làm hài lòng mọi người. Hơn nữa, bỏ qua định kiến của nam nhân với nhau, khuôn mặt hắn quả thực không tệ, bảo sao có biết bao nhiêu thiếu nữ quyền quý ở kinh thành vì hắn mà ganh tị đấu đá nhau suốt ngày.” Đỗ Phi Vũ nói: “Dục vọng của con người, công chúa Linh Huyền để mắt đến hắn cũng là điều hợp lý.”

“Cho nên ta mới nói món quà lần này của Vân Tu Cẩn rất khéo.”

“Có lẽ Linh Huyền sẽ vì Lâm Nhược Hàn mà càng trung thành với hoàng hậu và thái tử hơn, nhưng điều này đối với phái thanh lưu trong triều thì quả là đau đầu.”

Đỗ Phi Vũ vừa nói vừa liên tục nhìn về phía Kỳ Uyên.

Phái thanh lưu trong triều đều tôn thờ Kỳ Uyên là người dẫn đầu, những năm qua phe hoàng hậu luôn là cái gai trong mắt của phái thanh lưu, họ đều đặt hy vọng vào Kỳ Uyên. Theo Đỗ Phi Vũ thấy, hiện tại công chúa Linh Huyền chưa đến mức phải khiến Kỳ Uyên đau đầu. Hiện tại nàng có chiến công hiển hách, nhưng chỉ tác chiến ở bên ngoài, chưa tham gia triều chính, cũng chưa tự tay làm điều gì gây hại đến giang sơn xã tắc.

Kỳ Uyên ngước mắt lên, trên khuôn mặt thanh tuấn thoát tục và lạnh lùng, y cau mày hỏi Đỗ Phi Vũ: “Ngươi cười gì?”

“Loạn rồi.”

Kỳ Uyên khẽ nhíu mày.

“Loạn cái gì?”

“Tiếng đàn dưới tay quốc sư đại nhân loạn rồi.”

Biểu cảm trên khuôn mặt lạnh lùng của Kỳ Uyên dường như có chút không được tự nhiên.

Đỗ Phi Vũ cười một tiếng, cũng không nói thêm gì nữa.



Thời gian trước Linh Huyền đều tập trung huấn luyện quân đội trong quân doanh. Hai ngày nay, nàng vừa về Thần Cung thì Vân Tu Cẩn đã gửi người đến cho nàng.

Trong nhã thất, vóc dáng Lâm Nhược Hàn tựa như ngọc tạc, khoác trên mình bộ áo trắng đứng chờ sẵn. Linh Huyền từ bên ngoài bước vào, sau khi thấy hắn bèn siết chặt chiếc roi da trong tay.

Nghe thấy tiếng động, Lâm Nhược Hàn quay người lại, ánh mắt kinh ngạc cảm thán. Thiếu nữ mặc một bộ váy đỏ, chấm một nốt chu sa giữa lông mày, diễm lệ linh động, rạng rỡ kiêu sa đến tột cùng. Ngay sau đó, sắc mặt hắn bỗng tràn đầy kinh ngạc, tò mò không biết thiếu nữ này là ai.

“To gan!” Tích Nguyệt lạnh giọng: “Thấy công chúa Linh Huyền mà còn không quỳ xuống hành lễ!”

Linh Huyền?

Trong lòng Lâm Nhược Hàn vô cùng khiếp sợ, làm sao nàng lại là Linh Huyền cho được?

Nhưng trên mặt hắn vẫn bình tĩnh đoan trang, cúi người hành lễ với Linh Huyền.

“Thảo dân tham kiến công chúa Linh Huyền.”

Linh Huyền lạnh giọng nói: “Một thảo dân thấy bản công chúa chẳng phải nên ba quỳ chín lạy mới tính là hành lễ sao, Lâm công tử tự xưng là thảo dân, nhưng hành lễ lại quá qua loa cho có lệ.”

Lâm Nhược Hàn ngẩng đầu lên, thấy thiếu nữ trước mặt có khuôn mặt sâu thẳm lạnh lùng, khí chất quanh thân lạnh lẽo, chiếc váy đỏ khoác trên người nàng vừa tươi tắn lại vừa âm u. Hắn nhíu chặt mày, Linh Huyền trước mặt này hoàn toàn khác biệt với Linh Huyền mà hắn từng gặp hai lần trước.

Hai ngày này, hắn cũng đã nghe nói mụn mủ và đốm đỏ trên mặt công chúa Linh Huyền là do chất độc gây ra, cung nữ liên quan đã tự sát, còn kẻ chủ mưu phía sau vẫn chưa được làm rõ.

Lâm Nhược Hàn từng gặp Linh Huyền khi mặt nàng đầy mụn mủ và đốm đỏ trong yến tiệc Mùa Xuân nửa năm trước, nhưng lúc đó hắn không biết nàng là công chúa Linh Huyền, hắn chỉ thấy thiếu nữ hôm đó cực kỳ xấu xí, lúc đó nàng say rượu, đột nhiên kéo tay áo hắn từ phía sau, mắt say lờ mờ nhìn hắn nói những lời không rõ ràng. Bị trêu chọc giữa thanh thiên bạch nhật, lúc đó hắn chỉ thấy mất mặt!

Trước đây, có tin đồn ở kinh thành rằng công chúa Linh Huyền cất giấu bức tranh có bóng lưng của hắn trong quân doanh, đêm đêm ngắm vật nhớ người, càng khiến hắn cảm thấy ghê tởm. Còn nửa tháng trước, trong yến tiệc Trăm Hoa, để thoát khỏi tình cảnh bị quyền quý chèn ép, hắn vốn định lợi dụng việc Linh Huyền trúng xuân dược để chịu đựng ghê tởm mà chủ động hiến thân cho nàng, nhưng hắn không ngờ đêm đó hắn lại rơi vào cục diện do người khác sắp đặt!

Người bị màn đêm bao phủ bên ngoài Thiên Điện đêm đó, hắn không thấy rõ là ai, nhưng hắn có thể chắc chắn người đó biết hắn là người ở bên trong Thiên Điện, hành vi phóng hỏa là muốn thiêu sống hắn. Hắn không biết rốt cuộc mình đã đắc tội với ai, người đó lại có thể tính toán mọi chuyện vừa khéo như vậy…

Không hiểu sao, lúc này, khi hắn đối diện với thiếu nữ trước mặt, hắn dường như nhìn thấy sự hận thù và chán ghét trong mắt nàng, chứ không phải là sự yêu thích hay thèm muốn… Hắn nghĩ chắc hẳn mình nhìn lầm rồi, công chúa Linh Huyền nhất định là thích hắn!
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    11 giờ trước