Chương 20: Ba quỳ chín lạy, thiếu một cái cũng không được

Đăng lúc 23:46 21/01/2026 6 3
Chương trước Chương tiếp
“Công chúa Linh Huyền.”

Lâm Nhược Hàn chỉ cho rằng vẻ ngang ngược hống hách trong lời nói của Linh Huyền vừa rồi chẳng qua là dựng lên cái giá công chúa trước mặt người hầu, vì thế hắn đứng đó không hề hèn mọn hay kiêu căng.

“Ngươi không nghe rõ sao?”

Linh Huyền đá một cước vào đầu gối Lâm Nhược Hàn, khiến hắn quỳ xuống trước mặt nàng.

Lâm Nhược Hàn sửng sốt không tin nổi nhìn thiếu nữ trước mặt.

Tay Linh Huyền xoay xoay chiếc roi da, nhìn xuống Lâm Nhược Hàn.

“Hành lễ đi, ba quỳ chín lạy, thiếu một cái cũng không được.”



Lâm Nhược Hàn cực kỳ nhục nhã mà hoàn thành nghi lễ ba quỳ chín lạy trước mặt Linh Huyền.

“Đứng dậy đi.”

“Dạ.”

Hắn vừa bị Linh Huyền đá một cước vào đầu gối, đau đến mức toát mồ hôi lạnh trên trán, nhưng sau khi đứng dậy từ dưới đất vẫn giữ thẳng lưng, không hề hèn mọn hay kiêu căng, cao ngạo và cô độc như xưa. Hắn ngước mắt nhìn Linh Huyền, trên khuôn mặt tuấn tú tuyệt đẹp và bình tĩnh pha lẫn một chút cảm xúc không rõ ràng.

Hắn xem Linh Huyền là một con mồi, dựa vào tình yêu và sự thèm muốn mà Linh Huyền dành cho hắn, từ nhỏ hắn đã lưu lạc ở chốn phong nguyệt, thấu hiểu chiêu lạt mềm buộc chặt*, và biết cách thể hiện thái độ gì trước con mồi để đối phương cảm thấy mình khác biệt, không thể dứt bỏ.

(*) Lạt mềm buộc chặt: phương pháp mềm mại nhưng chắc chắn, khiến người khác không thể thoát khỏi.

Linh Huyền cầm roi da trong tay, nghiêng đầu nhìn hắn như bị ép mà phải cam chịu ấm ức rồi mỉm cười, sau đó dùng chiếc roi da trong tay hất cằm Lâm Nhược Hàn lên, nói: “Vẻ mặt không cam lòng của Lâm công tử thật sự trông rất uất ức, chi bằng ngươi quay về đi, Thần Cung của bản công chúa không thiếu một thị vệ như ngươi.”

“Thảo dân không dám, thái tử điện hạ đã gửi thảo dân cho công chúa Linh Huyền, sau này thảo dân chính là người của công chúa Linh Huyền.”

“Vậy ngươi cười một cái cho bản công chúa xem.”

Linh Huyền nói xong đã thấy Lâm Nhược Hàn cười với nàng.

Lòng dạ Lâm Nhược Hàn không ngay thẳng, thủ đoạn thấp hèn, nhưng xét về dung mạo thì quả thực không chê vào đâu được. Hắn mặc bộ áo trắng như tuyết, khí chất tao nhã, khi cau mày thì đáng thương đến nao lòng, khi cười thì như gió xuân hóa thành cơn mưa.

Nhưng Linh Huyền nhìn hắn, từ đầu đến cuối trong mắt chỉ có sự lạnh lùng và căm hận ẩn sâu dưới đáy mắt.

“Lâm công tử quả thực là người có thể co được duỗi được.”

Trong lời nói của Linh Huyền rõ ràng mang theo ý châm chọc.

Lâm Nhược Hàn đối diện với nàng ở khoảng cách gần, gương mặt trong trẻo linh động của thiếu nữ tỏa ra một luồng sát khí, khiến hắn rung động không rõ lý do.

“Khởi bẩm công chúa, quốc sư đại nhân đã đến.”

Linh Huyền quay đầu lại thấy Kỳ Uyên đã bước vào nhã thất, nàng hơi ngạc nhiên vì Kỳ Uyên đến vào lúc này. Tuy nhiên, mọi sự hoảng loạn và bối rối trong lòng nàng lập tức hóa thành bình tĩnh và tự nhiên, nàng rất tự nhiên bỏ tay đang dùng roi da hất cằm Lâm Nhược Hàn xuống, bước tới hành lễ, trên mặt không hề có chút lúng túng nào.

“Tiên sinh.”

Lâm Nhược Hàn cũng nhìn thấy Kỳ Uyên.

Ở nước Trường Minh này, ai mà không biết quốc sư Kỳ Uyên. Chẳng qua, dù hắn là công tử số một Trường Minh, nhưng đến nay vẫn chưa được hoàng đế ban cho chức vụ thực quyền, không tiếp xúc được với quyền quý thượng lưu, càng không thể tiếp cận quốc sư đứng trên vạn người và không bị quyền lực hoàng gia ràng buộc. Nửa năm trước, hắn nổi danh nhờ bài Trường Lâm Phú trong yến tiệc Mùa Xuân, và chỉ gặp được quốc sư Kỳ Uyên một lần trong yến tiệc Trăm Hoa nửa tháng trước.

Đầu gối hắn bị Linh Huyền đá đến đau nhói, nhưng hắn vẫn bước tới đứng ở sau lưng Linh Huyền, cung kính hành lễ với Kỳ Uyên.

“Thảo dân Lâm Nhược Hàn, tham kiến quốc sư đại nhân.”

Kỳ Uyên mặc trường bào trắng tuyết, quanh thân lạnh lẽo mà xa cách. Y chắp tay sau lưng, ánh mắt thờ ơ quét qua hắn, sau đó quay đầu, ánh mắt rơi trên người Linh Huyền.

Lâm Nhược Hàn có thể cảm nhận rõ ràng sự lạnh lẽo từ quốc sư Kỳ Uyên, và cả ánh mắt y nhìn về phía mình…
Chương trước Chương tiếp
BÌNH LUẬN TRUYỆN
0/700
  • Jooy

    Jooy

    Truyện hay, hóng full ạ

    8 giờ trước